img

Buổi sáng mùng 5 Tết …

Đất trời thật yên bình. Xuân về, Bắc Ninh như được khoác lên chiếc áo mới. Không khí lạnh lẽo của mùa đông cũng dần thay bằng sự ấm ấp của mùa xuân. Từng tia nắng tinh nghịch chạy nhảy dạo chơi khắp các con đường làng, đánh thức vạn vật sau mùa đông dài.

Hít một hơi thật sâu, tôi nhắm mắt lại để tận hưởng sự trong lành của thiên nhiên làng quê khi Xuân về. Dưới tiết trời se lạnh, cả nhà tôi đang trên đường đến viện dưỡng lão và mang theo cây bơ mà bố vô tình nhổ được ở ven đường khi đang dạo chơi trong làng.

Lần đầu tiên tôi đi trồng cây cùng gia đình vào ngày Tết. Hôm trước khi đi, mẹ bảo với tôi mùa xuân chính là Tết trồng cây, đó là truyền thống tốt đẹp của dân tộc diễn ra hằng năm. Gia đình tôi xuất thân từ nông dân nên mọi người trong nhà ai cũng yêu thiên nhiên, cây cối và cả tôi cũng vậy.

Mọi năm do tôi còn quá nhỏ chưa đi được, vì vậy, năm nay tôi háo hức vô cùng với lần trồng cây này. Tôi đang mải suy nghĩ để tưởng tượng ra khung cảnh của viện dưỡng lão thì có tiếng nói cắt ngang dòng suy nghĩ ấy:

- Đến nơi rồi mọi người ơi! - Tiếng nói vui vẻ của bác tôi, cũng là chủ của nơi này thông báo để mọi người chuẩn bị đồ đạc đem xuống xe.

Một tòa nhà to lớn đang thi công nằm trên ngọn đồi thấp. Có lẽ vì là viện dưỡng lão nên không gian xung quanh yên tĩnh không có tiếng xe cộ ồn ào, không khí trong lành, trên cao bầu trời trong xanh cùng những đám mây nhẹ nhàng trôi tạo cho tôi cảm giác bình yên đến lạ. Tôi đang đắm chìm trong vẻ đẹp của thiên nhiên nơi đây thì bỗng nghe tiếng bố gọi:

- Đi thôi con, mọi người vào hết rồi!

Tôi giật mình quay lại thì thấy chỉ còn bố và bác đang bê chậu cây đứng chờ. Tôi vội vàng đáp “Vâng” và chạy lại.

Dưới cái nắng nhè nhẹ, cả nhà tôi bắt tay vào việc trồng cây. Bố cùng với chú và bác tôi sẽ cuốc và xới đất lên để đất xốp hơn. Còn tôi được bố trao cho cây bơ và bảo:

- Đây là lần đầu tiên con cùng gia đình tham gia ngày “Tết trồng cây” nên tí nữa, trước khi đặt cây xuống đất con hãy gửi một lời nhắn tới cây nhé!

Tết trong trái tim ta: Cây bơ yêu thương- Ảnh 1.

Minh hoạ: BẢO GÙA

Khi đất đã xốp lên sau khi được bố, bác và chú tôi cuốc, tôi liền lấy cây bơ từ trong chậu nhựa ra, nâng trong lòng bàn tay và làm theo lời bố dặn. Tôi đặt cây bơ xuống và lấp đất lại. Việc sau đó là của anh hai, chị họ và mẹ tôi sẽ bón phân cho cây trước khi tưới nước.

Khi mọi việc đã hoàn tất, mọi người ngắm nhìn những chiếc lá trên cây đang đung đưa theo chiều gió thì bỗng nhiên một cơn mưa rào kéo tới.

Những giọt mưa Xuân như những hạt ngọc của đất trời, mang đến sự tươi mới cho vạn vật. Cơn gió nhẹ thổi qua chòi gỗ mang một chút lạnh, gia đình tôi quây quần bên nhau thưởng thức trà nóng với một ít bánh, cùng ngắm nhìn vẻ đẹp của thiên nhiên trong màn mưa.

- Bố ơi! Sao không trồng cây khác mà lại trồng cây bơ vậy ạ? - Tôi thắc mắc quay sang hỏi bố.

Bố tôi cười, uống một ngụm trà và đáp:

- Con biết đấy, cây bơ tượng trưng cho sự sinh sôi nảy nở và phát triển. Bố mong khi các cụ già nhìn cây bơ đang lớn lên tươi tốt mỗi ngày, không chỉ tạo cảnh quan mát mẻ mà còn truyền động lực, đem lại hy vọng và niềm tin để cải thiện sức khỏe, tinh thần vui vẻ lạc quan.

Mẹ tôi tiếp lời:

- Cây bơ rất dễ trồng mà hay ra trái. Trái bơ rất tốt cho sức khỏe. Vậy nên bố con mới chọn cây bơ đó, không chỉ giúp các cụ già lạc quan mà còn có quả để ăn nữa.

Giờ tôi mới hiểu, hóa ra không phải vô tình thấy cây bơ trên đường nên bố tôi đem về mà là có ý nghĩa sâu xa như vậy.

Đến khoảng gần trưa thì mưa cũng đã tạnh. Từng tia nắng chiếu lên giọt nước còn đọng lại trên lá cây trông đẹp như những viên đá quý. Những hạt ngọc của đất trời dường như giúp cây bơ tươi tỉnh hơn. Trước khi ra về cả nhà tôi cùng nhau đứng bên cây bơ chụp một tấm hình làm kỷ niệm. Có lẽ đây là ngày Tết trồng cây tôi sẽ nhớ mãi.

Sau mùa Tết này tôi đã thêm yêu thiên nhiên và cây cối. Tôi mong rằng cây bơ gia đình cùng nhau trồng sẽ mang đến sự lạc quan cho các cụ già nơi đây.

HOÀNG THẠCH THẢO (Lớp 8A3 Trường THCS Hoa Lư, TP.Thủ Đức)
BẢO GÙA
NAM KHA
Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên
    Truyện ngắn Mực Tím: Mầm xanh trong nắng sớm

    Truyện ngắn Mực Tím: Mầm xanh trong nắng sớm

    Ngày mai ông chủ về, thể nào "ổng" cũng mang theo một cành đào. Và Tết bỗng dưng trở nên thật trọn vẹn.

    Viết cho gen alpha: Má nói con trai của má sắp mười lăm tuổi rồi đó...

    Viết cho gen alpha: Má nói con trai của má sắp mười lăm tuổi rồi đó...

    Chợt nhớ hôm qua, khi Khoa về nhà với lấm chấm vụn giấy trang kim lấp lánh trên áo, má nói con trai của má sắp mười lăm tuổi rồi đó...

    Truyện ngắn Mực Tím Xuân: Chỉ mới bắt đầu

    Truyện ngắn Mực Tím Xuân: Chỉ mới bắt đầu

    Máy bay cất cánh, Alex mở sổ tay ra nhìn những dòng chữ mà cậu ghi chép. Giữa những trang kể về ký ức của mẹ, giờ có thêm những câu chuyện của chính cậu. Nếu ngày nào đó mẹ quay lại Việt Nam, mẹ sẽ không chỉ có một mình.

    Mùa xuân vươn mình thức dậy: Nằm nghe trời thở

    Mùa xuân vươn mình thức dậy: Nằm nghe trời thở

    Tôi bước đi xuống dưới chân đồi, khi đã ghi lại quá nhiều sự an yên của đất Mẹ mặc dù cuộn phim trống trơn. Vì lòng tôi đã thay chiếc máy ảnh chụp lại những khoảnh khắc đó. Khoảnh khắc khi mùa xuân vươn mình thức dậy.

    Chiếc "chìa khoá" mở lối hội nhập

    Chiếc "chìa khoá" mở lối hội nhập

    Tiếng Anh đã được định hướng trở thành ngôn ngữ thứ hai trong trường học. Nhiều bạn trẻ tích cực đầu tư trau dồi ngoại ngữ này, xem đây là “chìa khóa” để hội nhập thế giới.

    Tản văn Mực Tím Xuân: Món quà của năm mới

    Tản văn Mực Tím Xuân: Món quà của năm mới

    Nếu trái tim còn biết chờ nhau trong phút giao thừa, còn biết nôn nao khi nhớ về một mâm cơm sum họp, còn biết ấm lên khi nghĩ đến gia đình, thì ta vẫn còn một nơi để trở về, để hy vọng.

    Thanh xuân mình có... crush

    Thanh xuân mình có... crush

    Khi thích thầm (crush) một ai đó, có bạn nhận được “lời hồi đáp”, có bạn bị bơ đẹp… Nhưng không thể phủ nhận, crush là một phần ký ức, một phần thanh xuân trong sáng, tươi đẹp.

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa xuân trở lại

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa xuân trở lại

    Ngoài cửa sổ, nắng đã vào sâu hơn trong lớp học. Và ở chỗ ngồi cuối dãy, lần đầu tiên sau nhiều ngày, khoảng trống được lấp đầy không chỉ bằng một thân người, mà bằng cả niềm tin vừa được giữ lại.

    Có một trái tim yêu tiếng Việt

    Có một trái tim yêu tiếng Việt

    Cuối tháng 8, chuyến bay từ Kuala Lumpur hạ cánh xuống Nội Bài đưa Lê Nguyễn Lưu An (17 tuổi) trở về Việt Nam. Đây là dịp cô bạn xuất hiện trên sân khấu đặc biệt, nơi An được vinh danh là Sứ giả tiếng Việt ở nước ngoài trẻ tuổi nhất năm 2025.

    Gen Z và hành trình bước ra thế giới

    Gen Z và hành trình bước ra thế giới

    Thời đại kết nối toàn cầu, nhiều bạn trẻ Việt Nam đã mạnh dạn, tự tin bước ra thế giới. Các bạn không chỉ nỗ lực học tập, quan sát, trải nghiệm những điều tích cực trong môi trường mới, mà còn giới thiệu, quảng bá những điều thú vị ở quê nhà với bạn bè quốc tế.