img

Gọi bạn ấy là Cốm, bởi vì bạn ấy rất thích cốm xanh. Nhắc đến mùa thu là tôi nghĩ ngay tới cốm - thức quà nổi tiếng ở làng Vòng. Những hạt cốm dẻo và tươi đựng trong lá sen, có thể chế biến thành những món ngon khác. Nào là chè cốm, xôi cốm, chả cốm,... nghĩ đến đã thấy thòm thèm và nhớ về mùa thu Hà Nội.

Thu mấy năm trước, Cốm rủ tôi vào Hà Nội chơi. Bạn ấy dắt tôi dạo quanh phố Đinh Lễ, chọn những cuốn sách văn học dày cộp. Địa điểm dừng chân cuối cùng của chúng tôi chính là ở quán ruột của Cốm: Cốm Xanh.

Cốm Xanh nằm giữa trung tâm thủ đô Hà Nội. Đó là một quán chuyên bán những món ngọt về cốm. Cốm xào, chè cốm, bánh cốm, xôi cốm,... Cốm rất tự hào về quán ruột của mình, liên tục khen rằng những món của Cốm Xanh được chế biến từ cốm tươi, bởi vì tên của quán là Cốm Xanh cơ mà. Hạt cốm vừa dẻo vừa bùi, lại còn rất thơm, các món ngọt thì ngọt thanh chứ không ngọt gắt.

Nghe Cốm thuyết minh một hồi, tôi cũng cảm thấy đói bụng. Chúng tôi nhanh chóng gọi món và im lặng chờ đợi trong hân hoan. Cuối cùng, xôi cốm và chè cốm cũng được mang ra. Chúng tôi múc những thìa đầy ú ụ cốm cho vào mồm.

Đúng như Cốm nói, vị cốm ở đây ngon không thể... chấp nhận được. Chúng tôi im lặng ăn, không nói lấy một lời. Trước khi về lại thành phố, tôi nghiêm nghị nhìn Cốm, dặn dò cô bạn mùa thu năm sau, năm sau và cả những năm sau nữa, hãy rủ tôi đến đây. Mà nếu Cốm không rủ, tôi cũng sẽ tìm cách mò xuống Hà Nội để lại được thưởng thức những món ngọt của Cốm Xanh.

Mùa thu năm nay, Cốm vẫn giữ lời, rủ tôi xuống Hà Nội chơi dù hai đứa đã đủ bù đầu với bài vở. Mặc kệ, tôi vẫn xuống. Một năm chỉ có một lần cơ mà. Học hành thì lúc nào cũng chăm chỉ rồi, nghỉ xả hơi vài ngày thì kiến thức cũng không biến mất được. Thế là tôi yên tâm đặt vé vào Hà Nội để gặp Cốm.

Chúng tôi lại cùng nhau khám phá các ngóc ngách ở thành phố của Cốm. Bạn ấy như một hướng dẫn viên du lịch thực thụ, rất tự tin giới thiệu với tôi về những địa điểm mà các dịp trước tôi không kịp khám phá. Sau khi đã chụp choẹt đủ thứ ảnh để check-in, chúng tôi lại dắt nhau ra Cốm Xanh.

Truyện ngắn Mực Tím: Cốm Xanh - Ảnh 1.

Minh họa: PHÚC GIANH

Sau một năm không gặp, Cốm Xanh vẫn cứ xinh đẹp như thế. Những chiếc bàn ghế gỗ kê thấp và các món ngọt luôn biết cách làm hài lòng cả những kẻ khó tính... như tôi.

Chúng tôi nhanh chóng sà vào bàn, gọi tên các món đã thuộc làu làu từ bao giờ. Uống một cốc trà sâm dứa có vị ngọt nhẹ, nói với nhau vài câu chuyện không đầu không cuối.

Chè cốm là món được yêu thích nhất ở đây. Lần này, chúng tôi cũng gọi chè cốm. Một bát chè có thể khiến chúng tôi nói đủ với nhau hàng thứ chuyện. Nhưng một bát dường như không bao giờ là đủ, chúng tôi cứ thế gọi thêm những bát thứ hai, thứ ba,... đến khi bụng đã no căng.

Trở lại thành phố, tôi quay lại với việc học bận rộn. Tôi và Cốm không thể hỏi thăm nhau thường xuyên, nhưng thỉnh thoảng, Cốm vẫn gửi cho tôi các bức ảnh được chụp ngẫu nhiên, như một thông báo cho thấy Cốm vẫn đang ổn dù bận rộn.

Tôi cũng dùng những bức ảnh để trả lời lại Cốm. Chúng tôi không nói với nhau quá nhiều câu, nhưng vẫn biết rằng người kia đang sống tốt.

Một ngày nọ, Cốm bỗng nhiên gửi cho tôi một bức ảnh phim không kèm ghi chú. Sáng hôm ấy, bạn xuống phố để test thử chiếc máy ảnh mới mua. Khi ngang qua Cốm Xanh, bạn bỗng trông thấy thông báo đóng cửa quán, không phải tạm thời.

Cốm không nhắn nhủ gì thêm, nhưng tôi biết, Cốm đang buồn. Vì ngay cả tôi, một người tuy không quá gắn bó với Cốm Xanh, nhưng cũng mơ hồ cảm nhận được nỗi mất mát đang lan rộng khắp trái tim. Huống hồ bạn ấy còn là Cốm, một cô nàng yêu cốm và cũng yêu Cốm Xanh. Cốm Xanh có quá nhiều kỷ niệm đối với Cốm.

Vậy là, chẳng hề nói trước với Cốm, tôi cứ thế mua vé tàu, lẳng lặng ra Hà Nội. Cốm chỉ biết tin khi nghe tôi gọi điện thông báo. Bạn ra ga tàu đón tôi, với một khuôn mặt ủ rũ nhưng đang cố tỏ ra tươi tắn. Điều này thì tôi còn lạ gì. Cốm vốn là một cô nàng lúc nào cũng tươi cười vui vẻ. Nhưng thỉnh thoảng, cô bạn yêu dấu của tôi cũng biết buồn.

Cốm đưa tôi đến Cốm Xanh. Cốm Xanh lúc này đã không còn là Cốm Xanh mà chúng tôi từng biết nữa. Mọi thứ đều biến mất hết cả. Bảng hiệu, bàn ghế, cả không khí vui vẻ của các nhóm bạn hay tụ tập tại đây cũng bốc hơi.

Chúng tôi đứng lặng yên trước nơi mà cách đây từ rất lâu về trước, nó đã từng là Cốm Xanh trong hồi ức của tất cả mọi người. Tôi chạm tay lên vai Cốm, vỗ nhẹ an ủi. Cốm quay sang nhìn tôi, nở một nụ cười gượng gạo.

Truyện ngắn Mực Tím: Cốm Xanh - Ảnh 2.

Minh họa: PHÚC GIANG

- Cốm này, mặc dù "Cốm Xanh" đã biến mất, nhưng cậu biết đấy. Chỉ cần cậu rủ, tớ vẫn sẽ vào

Hà Nội chơi, cả khi cậu không rủ. Có chuyện gì đi chăng nữa thì bọn mình vẫn có nhau, và vẫn có nhiều điều tuyệt vời đang ngủ yên trong thành phố này, chờ chúng mình khám phá cơ mà. Quan trọng là, tớ luôn vui vì có thể làm mọi thứ cùng cậu!

- Cậu thật sến!

- Tớ biết mà. Cũng chỉ thỉnh thoảng thôi.

Tôi và Cốm cùng nhau bật cười. Nụ cười của bạn khiến tôi nhẹ nhõm hơn một chút. Tôi biết, nỗi buồn của Cốm sẽ chưa thể biến mất ngay, vì thời gian là điều cần thiết để chữa lành mọi thứ. Cốm cần thời gian để xoa dịu nỗi mất mát này, nhưng tôi tin, rồi mọi chuyện sẽ ổn.

Cốm sẽ lại là cô bạn hoạt bát, náo động và vui tươi mà tôi từng biết. Và biết đâu đấy, trong những mùa thu sau này, chúng tôi lại được hay tin rằng Cốm Xanh đã trở lại, với một diện mạo mới, ở một nơi chốn mới. Biết đâu đấy...

PHẠM HỒNG ANH
PHÚC GIANG
NAM KHA


Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên
    Truyện ngắn Mực Tím: Mối tình đầu của con trai lớp 12A

    Truyện ngắn Mực Tím: Mối tình đầu của con trai lớp 12A

    Chúng tôi trò chuyện vài câu, rất tự nhiên và vui vẻ. Có lẽ Hân không hiểu, vì nghĩ đó là một ai khác. Hoặc cũng có thể Hân hiểu, nhưng vì chẳng thể đáp lại nên lơ đi. Còn tôi, với tôi, đó đã là một cái kết đẹp cho mối tình đầu.

    Truyện ngắn Mực Tím: Dự báo thời tiết hôm nay có mưa

    Truyện ngắn Mực Tím: Dự báo thời tiết hôm nay có mưa

    Nhìn vào mắt cậu, Hân biết câu này thật lòng. Chà, hôm nay dự báo thời tiết nói rằng có mưa tưới mát trong lòng cô gái trẻ.

    Truyện ngắn Mực Tím: Dáng vẻ đẹp nhất

    Truyện ngắn Mực Tím: Dáng vẻ đẹp nhất

    Cuối cùng thì sao? Hai thế giới vẫn giao nhau và gắn kết tới tận bây giờ đó thôi! Bởi cuộc sống của tôi từ khi có Nhung đã được điểm tô thêm những mảng màu dịu êm, như dáng vẻ Nhung an nhiên tự tại, đeo tai nghe và đọc sách ở một góc sân trường ngập nắng.

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngày tươi đẹp

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngày tươi đẹp

    Hai tụi mình cùng đạp xe về nhà. Trời nóng như vậy, khó chịu như vậy, nhưng không phải là một ngày tồi tệ đâu. Cũng có thể tính là một ngày đẹp trời đó chứ. Mình sẽ trân trọng những tháng ngày thật đẹp này.

    Truyện ngắn Mực Tím: Nàng gia sư và cô nhóc lém lỉnh

    Truyện ngắn Mực Tím: Nàng gia sư và cô nhóc lém lỉnh

    Chúng tôi có sở thích chung về nghệ thuật. Anh hay tag tôi vào mấy clip bài hát hay hoặc vẽ tranh. Còn tôi sẽ gửi anh những link bộ phim tôi yêu thích. Qua đó, tôi và anh có nhiều điều hơn để nói với nhau.

    Truyện ngắn Mực Tím: Những ngày mai mong chờ

    Truyện ngắn Mực Tím: Những ngày mai mong chờ

    Bài tập về nhà cuối cùng có lẽ đã được bắt đầu thực hành từ hôm nay, nhưng tôi biết vẫn còn có những ngày mai phía trước đang mong chờ chúng tôi.

    50 năm những hạt mầm nhỏ lớn lên cùng thành phố

    50 năm những hạt mầm nhỏ lớn lên cùng thành phố

    Tròn 50 năm mang tên Bác, Thành phố Hồ Chí Minh không ngừng chuyển mình và phát triển mạnh mẽ qua từng giai đoạn. Trong dòng chảy ấy, thành phố giống như một khu vườn lớn. Ở đó, mỗi thế hệ là một lần gieo hạt.

    Truyện ngắn Mực Tím: Lưng chừng nhớ, mượn cớ thương

    Truyện ngắn Mực Tím: Lưng chừng nhớ, mượn cớ thương

    Được cười, nụ cười của thằng con trai vừa tìm được đáp án cho câu hỏi khó nhất cuộc đời mình. Chuyện tương lai ra sao, ừ thì... sau này sẽ rõ. Còn bây giờ, ít ra ai kia cũng đã có cái cớ để thương mến ai đó rồi.

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngoan nào, có bà ở đây!

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngoan nào, có bà ở đây!

    Mỗi khi gặp chuyện gì khó khăn, tôi lại nhắm mắt tưởng tượng mình đang nằm trên chiếc võng đay cũ kỹ năm nào. Tôi nghe tiếng bà lọc cọc trong bếp, nghe mùi khói bếp nồng nàn, và nghe thấy giọng nói phù sa ấy thì thầm.

    Truyện ngắn Mực Tím: Người lạ

    Truyện ngắn Mực Tím: Người lạ

    Tôi không trách cậu ta, chưa bao giờ trách vì cậu ta đã bỏ thư vào sách của mình, tôi chỉ tự trách bản thân vì đã không tìm ra chúng sớm hơn.