img

Tháng 7, mưa bắt đầu rơi trước hiên nhà. Tiếng ếch nhái kêu cùng tiếng mưa rơi lộp bộp. Ngồi trước mái hiên nhìn những bọt bong bóng do mưa rơi xuống tạo thành, tôi lại bắt đầu suy nghĩ về những chuyện của quá khứ - về những chuyện tôi còn sống với ngoại mỗi khi dịp hè đến.

* * *

Dịp hè năm lớp 9, tôi được về ngoại chơi. Hôm đấy là một ngày đầu tháng 6, chưa có những cơn mưa phùn, chỉ có những ánh sáng rực rỡ của buổi chiều đầu hạ len lỏi qua vòm cây xanh tươi được điểm tô thêm cái đỏ ngắt của nhành hoa phượng vĩ.

Đang đi dạo quanh xóm quê ngoại, tôi chợt muốn ra ao cá mà ngoại tôi nuôi gần đó để câu cá. Sau khoảng 2 phút tôi đã đi bộ đến nơi. Ao cá nhỏ nhưng nhiều cá lắm, nước ao trong xanh, có vài cành sen đang chập chừng sắp nở, ngắm mãi không chán.

Tôi gặp Nghĩa, thằng bạn duy nhất nơi đây của tôi. Dù đã không liên lạc với nhau một năm nhưng tôi và nó luôn có sự kết nối đặc biệt, cứ như chưa hề có một bức tường địa lí và thời gian nào. Tôi rủ nó cùng nhau xuống ao bắt cá:

- Ơi, Nghĩa. Mày lội xuống bắt đi, đem về ngoại mấy con nấu canh chua ăn. Cá này mà nấu canh béo lắm! - Tôi nói với Nghĩa, vừa nói vừa cười, giọng điệu xúi giục nó.

- Sao mày không xuống mà kêu tao? Mày xuống thì tao xuống. Nếu không về mình tao ướt nhẹp, mày khô queo mẹ tao la tao "chết". - Nó vừa nói vừa chỉ tay xuống ao.

- Thôi, mày xuống đi, tao con gái mà, mày con trai thì mày xuống đi! Tôi bày ra vẻ mặt nũng nịu, mong nó thương tình.

- Không con trai con gái gì hết - Nó hét lên.

Thằng Nghĩa nói hết câu liền đẩy tôi xuống, sau đó nó cũng nhảy xuống theo. Do chưa chuẩn bị trước khi nhảy, tôi bị sặc nước, nước tràn ngập cả họng lên tới mũi, chân mất thăng bằng không thể chạm đáy ao được dù ao chỉ sâu khoảng một mét rưỡi (tôi độ chừng đó).

Tưởng chừng đâu đã bị đuối nước, sắp "ngủm" đến nơi thì có một bàn tay kéo tôi lên. Phải, đó là tay thằng Nghĩa. Khi "hoàn hồn" tôi mới trách nó:

- Chơi kì vậy thằng này. Biết nguy hiểm lắm không hả? - Tôi tức giận, đôi mắt nhìn chằm chằm vào hắn, tay giơ lên trời sắp đánh hắn một trận. Nghĩa liền bảo:

- Cho tao xin lỗi! Tao nghĩ mày biết bơi nên mới chơi như vậy. - Nó nói với vẻ mặt vừa tội lỗi vừa cười tôi.

Ờ, thì thật ra tôi không biết bơi, dù đã nhiều lần học bơi nhưng chẳng hiểu sao tôi lại như vậy. Vì không biết bơi nên tôi mới kêu nó xuống, ai dè đâu nó chơi tôi một "vố" rõ đau điếng.

Truyện ngắn Mực Tím: Mùa hạ năm ấy - Ảnh 1.

- Mày cười tao gì chứ? Tao chưa đánh mày là may rồi ở đó mà cười tao hả? Tha lỗi cho mày đó, lo mà bắt cá đi. Bắt đền mày một chầu cá nướng trui.

- Giọng tôi mang phần giận dỗi nhưng không quên cá nướng là một trong những món tôi thích. Vì thế, nhân cơ hội này tôi phải tranh thủ.

- Trời! Cái đó dễ, để tao bắt, chút tao với mày nướng một con ăn chơi. - Nó vừa nói vừa cười tươi.

Tôi và nó tranh thủ bắt cá, vui vẻ vô cùng. Nào là tạt nước, nào là dìm nhau xuống nước, nào là hái hoa súng, hái sen... dù mệt nhưng hai chúng tôi vui lắm.

Khoảng một giờ sau, chúng tôi đã bắt được mấy con cá lóc, mấy con cá rô. Cá lóc thì để dành về cho ngoại nấu canh chua, mấy con cá kia thì tôi với nó đốt lửa nướng trui.

Mới đó đã hơn 3 giờ chiều, gió mát rười rượi nhưng do mình ướt nên tôi với nó cảm thấy hơi lạnh, liền bắt tay vào việc nhóm lửa.

Lửa nhanh chóng trở nên lớn, hòa cùng cái nắng hơi chói mắt của đầu hạ, đủ để sưởi khô cho tôi với thằng Nghĩa.

Trong lúc đó, Nghĩa đã lấy cây chọc qua miệng cá, cắm xuống đất gần lửa để nướng. Tôi thì lo cặm cụi tách vỏ mấy cái búp sen hái khi nãy ra ăn.

Cái búp xanh ngắt, "bự tổ bố", hạt trắng nõn, chúng tôi vui vẻ bỏ vào miệng vừa ăn vừa nói chuyện với nhau.

Chúng tôi nói chuyện học hành của nhau, nói về cuộc sống của tôi trên Tiền Giang và cuộc sống của nó dưới đây. Rồi đủ thứ chuyện "linh ta, linh tinh" trên đời nữa. Chừng mươi phút, tôi ngửi thấy mùi cá chín thơm nức mũi:

- Cá chín chưa Nghĩa? Tao ngửi thấy mùi thơm, tao nghĩ chín rồi. - Tôi nói với vẻ mặt thèm thuồng.

- Ừ, chín rồi đó, lấy miếng lá chuối cho tao đi.

Tôi liền đi bẻ tàu lá chuối gần đó, đặt xuống đất. Nghĩa lấy miếng rơm vo thành quả bóng tròn chà lên lớp da đen nhẻm của con cá. Lớp đen bắt đầu rơi ra, lộ lớp thịt trắng tinh. Nó đặt lên tàu lá chuối. Thằng Nghĩa khều tay tôi:

- Ăn đi mày, nhìn gì nhìn hoài vậy? Sợ không dám ăn hả? - Nó vừa cười vừa nói với tôi.

- Sợ gì trời, do thơm quá, không nỡ ăn.

- Điên quá, ăn đi có gì tao nướng con khác.

Nghe nó, tôi lấy tay bóc một miếng thịt cá đang nghi ngút khói bỏ vào miệng. Sức nóng cùng với sự ngọt từ cá khiến tôi bật ra:

- Ngon quá!

- Ngon chứ sao không. Tao làm gì cũng ngon. - Nó cười nói vì tôi khen.

Thật sự không biết đó là món tôi thích hay do có sự vất vả và tình bạn đẹp đẽ nằm trong đấy mà món cá nướng ngon tuyệt làm sao. Vừa ăn vừa ngắm cánh đồng đang chi chít bông lúa non, cơn gió hạ mang hương thơm của cá cùng với hương bông lúa hòa quyện với nhau tạo cho tôi một cảm giác dễ chịu.

Hai chúng tôi ăn uống xong xuôi thì cũng đã chập tối, độ khoảng gần 6 giờ. Dọn dẹp xong "bãi chiến trường" thì chúng tôi về nhà. Tôi và Nghĩa hẹn nhau khi rảnh sẽ đi bắt cá nữa.

Nghĩa còn hứa với tôi có dịp hắn sẽ dạy tôi bơi, để tránh trường hợp như hôm nay. Nói đến khúc này, tôi chỉ muốn trốn đâu đó vì mười mấy tuổi đầu mà chưa biết bơi.

Đi được 5 phút đã tới nhà, nó đưa tôi vài con cá để đem cho ngoại.

Sau hôm ấy tôi trở lại Tiền Giang vì lý do học tập, chưa tạm biệt Nghĩa đã rời đi. Hôm ấy là một ngày thật đẹp.

* * *

Mùa hạ năm ấy thật khó quên. Sau thời gian ấy, mùa hạ năm lớp 11 chúng tôi gặp lại nhau, lúc ấy tôi và Nghĩa đều có điện thoại nên dễ dàng liên lạc với nhau hơn. Nhờ có Nghĩa, tôi cũng đã biết bơi sau biết bao pha cười của nó. Tình bạn của chúng tôi vẫn là tình bạn trong sáng thuở ban đầu...

Truyện ngắn Mực Tím: Mùa hạ năm ấy - Ảnh 2.

Minh họa: PHÚC GIANG

NGUYỄN HỒ TÚ TRINH
PHÚC GIANG
NAM KHA
Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên
    Truyện ngắn Mực Tím Xuân: Chỉ mới bắt đầu

    Truyện ngắn Mực Tím Xuân: Chỉ mới bắt đầu

    Máy bay cất cánh, Alex mở sổ tay ra nhìn những dòng chữ mà cậu ghi chép. Giữa những trang kể về ký ức của mẹ, giờ có thêm những câu chuyện của chính cậu. Nếu ngày nào đó mẹ quay lại Việt Nam, mẹ sẽ không chỉ có một mình.

    Mùa xuân vươn mình thức dậy: Nằm nghe trời thở

    Mùa xuân vươn mình thức dậy: Nằm nghe trời thở

    Tôi bước đi xuống dưới chân đồi, khi đã ghi lại quá nhiều sự an yên của đất Mẹ mặc dù cuộn phim trống trơn. Vì lòng tôi đã thay chiếc máy ảnh chụp lại những khoảnh khắc đó. Khoảnh khắc khi mùa xuân vươn mình thức dậy.

    Chiếc "chìa khoá" mở lối hội nhập

    Chiếc "chìa khoá" mở lối hội nhập

    Tiếng Anh đã được định hướng trở thành ngôn ngữ thứ hai trong trường học. Nhiều bạn trẻ tích cực đầu tư trau dồi ngoại ngữ này, xem đây là “chìa khóa” để hội nhập thế giới.

    Tản văn Mực Tím Xuân: Món quà của năm mới

    Tản văn Mực Tím Xuân: Món quà của năm mới

    Nếu trái tim còn biết chờ nhau trong phút giao thừa, còn biết nôn nao khi nhớ về một mâm cơm sum họp, còn biết ấm lên khi nghĩ đến gia đình, thì ta vẫn còn một nơi để trở về, để hy vọng.

    Thanh xuân mình có... crush

    Thanh xuân mình có... crush

    Khi thích thầm (crush) một ai đó, có bạn nhận được “lời hồi đáp”, có bạn bị bơ đẹp… Nhưng không thể phủ nhận, crush là một phần ký ức, một phần thanh xuân trong sáng, tươi đẹp.

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa xuân trở lại

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa xuân trở lại

    Ngoài cửa sổ, nắng đã vào sâu hơn trong lớp học. Và ở chỗ ngồi cuối dãy, lần đầu tiên sau nhiều ngày, khoảng trống được lấp đầy không chỉ bằng một thân người, mà bằng cả niềm tin vừa được giữ lại.

    Có một trái tim yêu tiếng Việt

    Có một trái tim yêu tiếng Việt

    Cuối tháng 8, chuyến bay từ Kuala Lumpur hạ cánh xuống Nội Bài đưa Lê Nguyễn Lưu An (17 tuổi) trở về Việt Nam. Đây là dịp cô bạn xuất hiện trên sân khấu đặc biệt, nơi An được vinh danh là Sứ giả tiếng Việt ở nước ngoài trẻ tuổi nhất năm 2025.

    Gen Z và hành trình bước ra thế giới

    Gen Z và hành trình bước ra thế giới

    Thời đại kết nối toàn cầu, nhiều bạn trẻ Việt Nam đã mạnh dạn, tự tin bước ra thế giới. Các bạn không chỉ nỗ lực học tập, quan sát, trải nghiệm những điều tích cực trong môi trường mới, mà còn giới thiệu, quảng bá những điều thú vị ở quê nhà với bạn bè quốc tế.

    Green gen - Thế hệ xanh

    Green gen - Thế hệ xanh

    Chuyên trang Green Gen - Thế hệ xanh sẽ giới thiệu và đồng hành cùng bạn vì mục tiêu chung: cách giới trẻ nhìn nhận những thách thức môi trường, “bật công tắc” thay đổi tư duy và hành động thiết thực để góp phần vào sự phát triển kỷ nguyên xanh của tương lai.

    Tản văn Mực Tím: Mùi Tết

    Tản văn Mực Tím: Mùi Tết

    Dẫu chẳng còn bé bỏng để háo hức mong ngóng Tết về xúng xính quần áo mới hay lì xì đầy túi, Tết vẫn ở đó như một kỳ nghỉ để mỗi chúng ta chậm lại, quay về bên mái nhà, nơi có người thân yêu mong ngóng.