img

1. SÓNG ĐEN

Lam tới triển lãm vào một buổi chiều nắng nhẹ, khi thành phố vừa trút bớt những ồn ào thường nhật để chừa lại một khoảng lặng cho tâm hồn.

Lam thích đi tới triển lãm, không hẳn vì bạn hiểu rõ hội họa, mà bởi trong không gian ấy, Lam tìm thấy một thứ yên tĩnh rất riêng. Ở đó, người ta không cần nói quá nhiều. Mỗi bức tranh tự kể câu chuyện của nó và mỗi người xem cũng tự tìm một câu chuyện cho riêng mình.

Triển lãm lần này mang chủ đề “Đại dương”, quy tụ nhiều họa sĩ trẻ với đủ mọi phong cách, trường phái khác nhau. Lam yêu biển, không phải yêu vẻ ồn ào của những ngày du lịch náo nhiệt mà là những buổi sớm bình minh yên bình, khi mặt trời còn “e thẹn”, lấp ló sau đường chân trời.

Lam đứng thật lâu trước bức tranh mang tên

Sóng Đen. Bức tranh là một vùng biển xoáy ngược, ánh sáng bị nuốt chửng, và thấp thoáng hình dáng chú cá voi lạc đàn. Lam thấy tim mình khẽ rung lên. Một cảm giác rất quen, như thể bạn vừa tìm thấy mảnh ký ức nào đó của chính mình được gói ghém giữa sắc xanh lạnh lẽo.

Người ta thường thích màu sắc tươi sáng, dễ nhìn, dễ hiểu. Tranh của tác giả này rối rắm, tối sẫm, và lặng thinh, chỉ khiến người ta nhanh chóng bước đi. Lam không biết rằng, chính khoảnh khắc ấy, một ánh mắt khác, từ phía cuối phòng cũng đang âm thầm dõi theo bạn. Ánh mắt của người vẽ nên bức tranh ấy.

* * *

Tối hôm đó, sau khi rời khỏi triển lãm, Lam ngồi bên cửa sổ thật lâu, ánh đèn trong phòng hắt lên tấm vé tham gia triển lãm vẫn còn đặt trên bàn. Bức tranh

Sóng Đen lặng lẽ hiện về tâm trí. Lam mở điện thoại, vào trang thông tin của triển lãm, rồi tìm danh sách các họa sĩ tham gia. Ánh mắt Lam chăm chú vào bút danh “52Hz”. Lam không nhớ tên người vẽ Sóng Đen, chỉ nhớ được nét ký tên góc tranh, một cái tên ngắn gọn “52Hz”.

Trang cá nhân đơn giản đến bất ngờ. Không nhiều bài đăng, không ảnh tự chụp. Chỉ có những bức vẽ lặng lẽ, nghiêng về tông lạnh, nhưng lại trĩu nặng cảm xúc. Dưới mỗi bức tranh là vài dòng ghi chú ngắn, khó hiểu, có khi chỉ là một câu hỏi lửng lơ không rõ câu trả lời.

Chính sự ít ỏi ấy lại khiến Lam dừng lại lâu hơn. Dù không hiểu hết, nhưng Lam cảm nhận được một điều gì đó ở bạn họa sĩ này. Có lẽ là nỗi buồn. Cũng có thể là một vài vết thương âm ỉ.

Như một sự thúc giục nào đấy, Lam ấn theo dõi.

2. SÓNG ÂM 52HZ - 

CUỘC GẶP GỠ TÌNH CỜ

Workshop vẽ tranh được tổ chức vào chiều thứ Bảy, trong một căn phòng nhỏ nằm nép mình cuối con hẻm cạnh đường ray xe lửa. Không gian không rộng, nhưng lúc nào cũng thơm mùi gỗ thông và màu vẽ.

Người hướng dẫn không phải là chị trợ giảng quen thuộc thường ngày, thay vào đó là một cô gái khác. Dáng người cổ cao, hơi gầy với mái tóc cắt tém đầy cá tính. Tay áo sơ mi xắn cao tới khuỷu, lộ ra cổ tay mảnh và vài vệt màu bám vào móng tay. Cô gái bước vào lớp với phong thái điềm đạm, trông rất tự tin.

“Chào mọi người, mình là Như”. Cô gái cất tiếng, giọng nói trầm và nhỏ, nhưng rõ ràng từng chữ. “Vì chị Linh có việc bận, nên hôm nay mình sẽ hướng dẫn mọi người trong buổi workshop lần này”.

Một tràng vỗ tay vang lên, không quá rộn ràng nhưng đủ để làm cho không khí trở nên náo nhiệt hơn. Vài người gật đầu chào, vài tiếng rì rầm bắt đầu giữa các bạn học viên đang ngồi quanh bàn với nhau. Như nhìn xuống dưới, đôi mắt vô tình lướt qua Lam. Một gương mặt quen thuộc đã từng xuất hiện trong ký ức của Như. “Đó là cô gái hôm ấy”. Như thầm nghĩ. “Người đã đứng rất lâu trước bức tranh Sóng Đen”.

Như đặt bảng màu xuống bàn, hơi nghiêng đầu như muốn chắc chắn lại một lần nữa rằng đó có phải cô gái ấy hay không. Còn Lam, điều quan tâm nhất bây giờ là tờ giấy trắng trước mặt, có vẻ Lam đang suy nghĩ nên bắt đầu vẽ từ đâu, vẽ cái gì. Bạn không hề nhận ra ánh mắt của Như đang nhìn về phía mình.

Lam ngồi xuống một góc, mở bảng màu ra và bắt đầu pha những tông xanh đậm.

Truyện ngắn Mực Tím: Sóng âm của cá voi- Ảnh 1.

Minh họa: PHÚC GIANG

Lam vẽ nhanh, dứt khoát, như thể đã nghĩ về nó từ trước. Lam vẽ lại Sóng Đen, nhưng ở bản vẽ của Lam, có một vệt sáng mảnh, kéo dài xuống đáy, như sợi chỉ mong manh xuyên qua mớ hỗn độn.

Như đi vòng quanh lớp học, dừng lại trước từng giá vẽ. Khi đến chỗ Lam, Như đứng im. Đôi mắt dõi vào bức tranh đang khô dần theo gió quạt. Là Sóng Đen. Vùng xoáy tối tăm mà Như từng vẽ ra bằng tất cả cảm giác lạc lõng, và nghĩ sẽ chẳng ai có thể thực sự hiểu được nó. Nhưng lạ thay, trong bức tranh của Lam, giữa đại dương sâu thẳm lại có một tia sáng nhỏ.

Khi buổi workshop kết thúc, mọi người bắt đầu dọn dẹp, chỉ còn Lam vẫn ngồi nhìn vào bức tranh của mình. Lam không rõ vì sao mình lại vẽ lại nó. Chỉ là... có điều gì đó thôi thúc trong lòng - như thể bạn cần đặt lại bức tranh ấy theo cách riêng, thêm một điều gì chưa từng có ở phiên bản trước.

Một lúc sau, Như bước đến, đứng bên cạnh mà không lên tiếng, chỉ cúi nhìn bức tranh thêm lần nữa, rồi nhẹ giọng hỏi:

“Cậu từng thấy bức tranh này ở đâu rồi à?”.

Lam ngẩng lên, hơi bất ngờ trước câu hỏi đó, nhưng rồi cũng nhanh chóng gật đầu.

“Là bức tranh ở triển lãm mà tớ từng đến. Bức tranh có tên là Sóng Đen”.

“Cậu thấy sao về bức tranh đó?”. Như gặng hỏi.

“Tớ thấy đại dương trong tranh như đang muốn nuốt chửng mọi thứ. Nó sâu và đen kịt”. Lam ngập ngừng rồi nói tiếp. “Lúc ấy tớ thử tưởng tượng, nếu có một tia sáng, dù chỉ một chút thôi... có thể đại dương sẽ không còn quá lạnh lẽo nữa. Chú cá voi lạc đàn sẽ thấy được ánh sáng và trở về nhà.

Như khẽ nhướn mày khi nghe Lam nói. “Trở về nhà ư?”. Với Như đó là điều không thể. Nhà đâu? Nhà nào? Như không có một nơi gọi là “nhà” để trở về. Mẹ mất từ khi bạn còn bé, còn bố thì đi tìm hạnh phúc mới của riêng mình. 

Những năm tháng lớn lên của Như là những căn phòng trọ đổi dời, là những bức tường mang mùi ẩm thấp và tiếng quạt quay chậm rãi trong đêm. Nhà không phải là nơi có thể trở về, nhà là nơi mà người ta đã rời đi.

Đó là lý do, bức tranh Sóng Đen lại mang một gam màu ảm đạm đến thế. Một chú cá voi lạc lối, vô định giữa đại dương lạnh lẽo. Với Như, đó không phải là tưởng tượng. Đó là thực tại. Một thực tại đã ăn sâu vào trong giấc ngủ, trong từng nét vẽ, trong những ngày dài không ai chờ đợi và những buổi tối chẳng ai hỏi han.

Như nhìn bức tranh Lam vẽ, thật chăm chút. Một phiên bản khác của Sóng Đen, nhưng nó ấm áp hơn.

“Bức tranh đẹp đấy”. Như khẽ lên tiếng.

“Tớ chỉ vẽ theo điều tớ nghĩ thôi, so với bức tranh kia... thì tranh tớ vẽ trông buồn cười lắm”. Lam rụt rè.

“Không đâu”. Như lắc đầu. “Đâu phải cứ vẽ đúng kỹ thuật là đẹp, đâu phải phối màu tốt mới gọi là tranh. Với tớ, một bức tranh đẹp là khi nó khiến người đối diện cảm thấy được điều gì đó. Như tranh của cậu”.

Lam cười dịu. “Tớ chỉ muốn nếu ai đó từng thấy đại dương tối thế này, thì cũng nên có một tia sáng để họ nhìn thấy lối ra. Ít nhất đó là tia hy vọng cuối cùng”.

Có lẽ Lam nói đúng. Không nhất thiết là trở về nhà, mà là tìm được một điểm tựa để không còn trôi mãi giữa những khoảng tối mênh mông. Là được ai đó nhìn thấy, hiểu được nỗi cô đơn mình từng giấu kín. Là biết rằng dù đại dương có lạnh đến đâu, thì cũng có một tia sáng “dẫn lối” cho mình.

“Tớ muốn giữ nó để làm kỷ niệm được không?”. Như ngỏ lời.

Lam ngước lên, vẻ mặt hơi ngạc nhiên. Lam không nghĩ việc mình vẽ vội một bức tranh lại có thể khiến ai đó để tâm và được yêu thích tới vậy. Huống gì người đó lại là Như, người hướng dẫn mình trong buổi workshop.

“Ờ... tớ vẽ chơi thôi”. Lam bối rối. “Nhưng nếu cậu thích, cậu hãy giữ nó”.

Như mỉm cười, bạn cẩn thận đặt bức tranh vào chiếc kẹp bản vẽ bên cạnh, như thể đang nâng niu một điều gì đó ý nghĩa.

Xung quanh, mọi người đã gần như dọn dẹp xong. Có người đang rửa cọ, có người thì mải trò chuyện, cười nói. Không ai để ý đến hai người con gái đang đứng ở góc bàn cuối, giữa một khoảng trời dịu dàng và tĩnh lặng.

“Cảm ơn cậu. Tớ nghĩ... bức tranh này nói thay điều tớ từng không dám vẽ ra”.

Lam hơi sững người.

Như quay đi, bước tới giúp nhóm bạn nhỏ dọn dẹp bảng vẽ và thu gom giấy đã dùng. Còn Lam vẫn đứng đó, tay chạm vào vệt màu còn loang trên bàn, lòng như có sóng nhỏ vừa chạm vào bờ.

Truyện ngắn Mực Tím: Sóng âm của cá voi- Ảnh 2.

Minh họa: PHÚC GIANG

3. NHƯ MỘT ĐIỀU DIỆU KỲ

Sau buổi workshop hôm ấy, mọi thứ dường như trở lại nhịp sống thường nhật. Lam vẫn đi học, vẫn ghé thư viện mỗi chiều, vẫn nghe nhạc không lời vào buổi tối trước khi ngủ. 

Lam không còn gặp lại Như kể từ buổi hôm ấy. Không tin nhắn, không cuộc gọi, không lời tạm biệt rõ ràng. Một buổi tối đầu hè, trong lúc Lam đang ngồi thu dọn lại sách vở, điện thoại bỗng rung lên.

Màn hình hiện lên một tin nhắn với hai dòng ngắn gọn.

“Mời Lam đến buổi triển lãm lần hai. Vé mời được đính kèm ở dưới. Cảm ơn bạn vì đã là một phần của Đại dương”.

Lam khựng lại vài giây trước màn hình điện thoại. Là 52Hz.

“Sao họa sĩ ấy lại biết đến mình? Một phần của Đại dương ư?”.

Triển lãm lần hai diễn ra vào một chiều, khi thành phố vừa qua cơn mưa rào mát dịu. Lam không vội đến sớm. Trên đường đi, Lam ghé ngang qua một cửa hàng hoa nhỏ bên góc phố, nơi có giàn cẩm tú cầu rực rỡ ánh xanh. 

Lam lựa thật kỹ, chọn những bông tươi nhất và tròn trịa. Không gian triển lãm vẫn là căn phòng ấy, nhưng ánh sáng lần này được bố trí dịu hơn, trải dài theo từng dãy tranh, tạo cảm giác ấm áp và gần gũi. Lam lặng lẽ bước vào, đi chậm qua từng khung tranh, mắt lướt qua những nét vẽ trừu tượng. Cho đến khi Lam dừng lại trước bức tranh có tên Ánh Sáng.

Trước mặt Lam là một bức tranh rất quen. Vẫn là đại dương ấy, vẫn là sắc xanh sẫm ngả đen, vẫn là chú cá voi nhỏ đơn độc giữa khoảng nước sâu thẳm. Nhưng lần này, giữa tầng sâu tối nhất của biển, có một vệt sáng mảnh mai kéo dài xuống tận đáy.

Lam nhìn lâu thật lâu. Trong lồng ngực là cảm giác ấm áp, khó tả. Không hẳn là tự hào, cũng không hẳn là xúc động đơn thuần. Chỉ là... một chút hạnh phúc khi thấy điều mình từng nghĩ âm thầm, điều nhỏ bé và dịu dàng nhất trong lòng nay đã được ai đó lắng nghe, nâng niu, rồi vẽ lại bằng chính đôi tay của người ấy.

“Lam”.

Một giọng nói vang lên, khiến Lam tách ra khỏi những dòng suy nghĩ đang cuộn lại trong lòng.

Lam quay lại. Bất ngờ, người đứng đó lại là Như.

“Cậu đến thật rồi này”. Như nói.

“Cậu là... 52Hz sao?”.

Như khẽ gật đầu, đôi mắt như cười, nhưng sâu bên trong lại ánh lên chút gì đó dè dặt.

“Tớ xin lỗi vì đã không nói với cậu sớm hơn”.

“Tớ không nghĩ người vẽ nên bức tranh ấy lại là cậu. Bất ngờ quá!”.

Nói rồi, Lam trao cho Như bó hoa cẩm tú cầu rực rỡ. Cả hai cùng cười, điệu cười nhẹ và thật khẽ. Người ta vẫn hay nói, giữa đại dương mênh mông, cá voi giao tiếp với nhau bằng thứ sóng âm kỳ diệu. 

Có lẽ, Lam và Như đã kết nối với nhau bằng thứ sóng âm vô hình ấy. Và bằng một lòng tin, ở đâu đó giữa đại dương tưởng chừng lạnh lẽo, sẽ luôn có một người nhìn thấy phần dịu dàng nhất, ấm áp nhất.

NGUYỄN PHƯƠNG MAI
PHÚC GIANG
NAM KHA


Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên
    Viết cho gen alpha: Má nói con trai của má sắp mười lăm tuổi rồi đó...

    Viết cho gen alpha: Má nói con trai của má sắp mười lăm tuổi rồi đó...

    Chợt nhớ hôm qua, khi Khoa về nhà với lấm chấm vụn giấy trang kim lấp lánh trên áo, má nói con trai của má sắp mười lăm tuổi rồi đó...

    Truyện ngắn Mực Tím Xuân: Chỉ mới bắt đầu

    Truyện ngắn Mực Tím Xuân: Chỉ mới bắt đầu

    Máy bay cất cánh, Alex mở sổ tay ra nhìn những dòng chữ mà cậu ghi chép. Giữa những trang kể về ký ức của mẹ, giờ có thêm những câu chuyện của chính cậu. Nếu ngày nào đó mẹ quay lại Việt Nam, mẹ sẽ không chỉ có một mình.

    Mùa xuân vươn mình thức dậy: Nằm nghe trời thở

    Mùa xuân vươn mình thức dậy: Nằm nghe trời thở

    Tôi bước đi xuống dưới chân đồi, khi đã ghi lại quá nhiều sự an yên của đất Mẹ mặc dù cuộn phim trống trơn. Vì lòng tôi đã thay chiếc máy ảnh chụp lại những khoảnh khắc đó. Khoảnh khắc khi mùa xuân vươn mình thức dậy.

    Chiếc "chìa khoá" mở lối hội nhập

    Chiếc "chìa khoá" mở lối hội nhập

    Tiếng Anh đã được định hướng trở thành ngôn ngữ thứ hai trong trường học. Nhiều bạn trẻ tích cực đầu tư trau dồi ngoại ngữ này, xem đây là “chìa khóa” để hội nhập thế giới.

    Tản văn Mực Tím Xuân: Món quà của năm mới

    Tản văn Mực Tím Xuân: Món quà của năm mới

    Nếu trái tim còn biết chờ nhau trong phút giao thừa, còn biết nôn nao khi nhớ về một mâm cơm sum họp, còn biết ấm lên khi nghĩ đến gia đình, thì ta vẫn còn một nơi để trở về, để hy vọng.

    Thanh xuân mình có... crush

    Thanh xuân mình có... crush

    Khi thích thầm (crush) một ai đó, có bạn nhận được “lời hồi đáp”, có bạn bị bơ đẹp… Nhưng không thể phủ nhận, crush là một phần ký ức, một phần thanh xuân trong sáng, tươi đẹp.

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa xuân trở lại

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa xuân trở lại

    Ngoài cửa sổ, nắng đã vào sâu hơn trong lớp học. Và ở chỗ ngồi cuối dãy, lần đầu tiên sau nhiều ngày, khoảng trống được lấp đầy không chỉ bằng một thân người, mà bằng cả niềm tin vừa được giữ lại.

    Có một trái tim yêu tiếng Việt

    Có một trái tim yêu tiếng Việt

    Cuối tháng 8, chuyến bay từ Kuala Lumpur hạ cánh xuống Nội Bài đưa Lê Nguyễn Lưu An (17 tuổi) trở về Việt Nam. Đây là dịp cô bạn xuất hiện trên sân khấu đặc biệt, nơi An được vinh danh là Sứ giả tiếng Việt ở nước ngoài trẻ tuổi nhất năm 2025.

    Gen Z và hành trình bước ra thế giới

    Gen Z và hành trình bước ra thế giới

    Thời đại kết nối toàn cầu, nhiều bạn trẻ Việt Nam đã mạnh dạn, tự tin bước ra thế giới. Các bạn không chỉ nỗ lực học tập, quan sát, trải nghiệm những điều tích cực trong môi trường mới, mà còn giới thiệu, quảng bá những điều thú vị ở quê nhà với bạn bè quốc tế.

    Green gen - Thế hệ xanh

    Green gen - Thế hệ xanh

    Chuyên trang Green Gen - Thế hệ xanh sẽ giới thiệu và đồng hành cùng bạn vì mục tiêu chung: cách giới trẻ nhìn nhận những thách thức môi trường, “bật công tắc” thay đổi tư duy và hành động thiết thực để góp phần vào sự phát triển kỷ nguyên xanh của tương lai.