img

"Thanh âm" là quán cà phê nằm trong con hẻm ít người qua lại. Người ta thường nói trên đời này có hai sự trùng hợp đẹp nhất, đó là "người mình thích vừa hay cũng thích mình và khi mình buồn thì trời đổ cơn mưa".

Tôi biết đến nơi này là khi sự trùng hợp thứ hai xảy ra. Vào một chiều tan học, trời mưa vội vã như thúc giục mọi người nhanh kiếm chỗ trú chân, và trên con hẻm tôi ngang qua chẳng có hàng quán nào ngoại trừ "Thanh âm".

Cuối cấp là khoảng thời gian đầy lo lắng về tương lai. Đứng giữa chông chênh của tuổi 18, tôi tưởng chừng sẽ òa khóc ngay nếu không bị làm giật mình bởi tiếng máy xay cà phê gầm gừ. Theo sau đó là tiếng những chiếc ly thủy tinh lách cách va vào nhau ở quầy pha chế.

Từ tầng một nhìn xuống, tôi thấy một mái đầu đỏ nổi bật. Là anh chủ quán với đôi tay luống cuống, vụng về. Bắt gặp ánh mắt tôi, chàng trai tóc đỏ ấy có chút bối rối, anh ngượng nghịu, nở một nụ cười hiền.

Ngày mưa hôm ấy, xối xả không báo trước. Tôi gọi một món đồ uống chẳng mấy đặc biệt. Mọi thứ khiến tâm trạng nặng trĩu. Vậy mà hình ảnh chàng trai với mái tóc đỏ nổi bật cứ hiện hữu mãi trong tâm trí tôi, cứ thế níu giữ chân tôi ở lại đến tận tối khuya.

Và cũng từ khoảnh khắc đó, tôi đã biết mình sẽ còn quay trở lại. Lần thứ hai. Thứ ba... Và cho đến tận bây giờ.

* * *

"Thanh âm" nằm trong hẻm nhỏ nên khá vắng khách. Quán không có chỗ để xe và cũng mở cửa thất thường, có thể là chín giờ sáng, hay ngẫu nhiên và năm giờ chiều. Góc sống ảo cũng không nhiều, chỉ đơn giản với tầng trệt là quầy pha chế, cầu thang hẹp dẫn lên tầng trên là khu vực phù hợp cho nhóm khách nhỏ.

Menu là các loại thức uống mà bất kể nơi đâu cũng có. Sự không-hoàn-hảo này của "Thanh âm" cũng dễ hiểu bởi anh chủ quán là một sinh viên trẻ khởi nghiệp và đang học một ngành không liên quan gì đến pha chế, kinh doanh - kiến trúc.

Truyện ngắn Mực Tím: Thanh âm tình đầu - Ảnh 1.

Minh họa: PHÚC GIANG

Nhưng tôi thích nơi này. Hương cà phê kích thích khứu giác, ánh đèn vàng mờ ảo như xoa dịu trái tim. Những ngày mưa, ngồi trên tầng hai nhìn xuống, trông thấy những chiếc ô xanh đỏ đi ngang qua con hẻm cũng là thú vui mà tôi kiếm tìm được. Mọi thứ lúc bấy giờ đều thu nhỏ lại, đó cũng là lúc tôi nhận thấy cuộc sống không phải lúc nào cũng vội vã, phức tạp,... Buồn phiền vì thế mà rơi theo tiếng mưa.

Nhưng tôi cũng không thích những quán có phong cách như thế này. Vì nơi như vậy thường đẹp một cách buồn bã, và rồi... "biến mất" cũng rất nhanh. Ít người biết tới, tồn tại như thể chỉ dành riêng cho những kẻ vô tình lạc bước, và sau đó, lặng lẽ đóng cửa như chưa từng hiện hữu. Vậy nên tôi lo rằng: Nếu một ngày anh tóc đỏ không còn đứng sau quầy pha chế, nếu nơi này lặng lẽ rơi vào quên lãng, thì tôi biết tìm đâu ra một chốn khác để bù đắp trở lại?

* * *

Ở "Thanh âm" tôi chưa từng tò mò hỏi về ý nghĩa cái tên. Có thể là âm thanh của tiếng mưa bên khung cửa. Hoặc là tiếng ly cốc va vào nhau nơi quầy pha chế. Hay biết đâu, lại là khoảng không thinh lặng của một mối tình chưa thành lời. Tôi chỉ lặng lẽ suy đoán như cách người ta đoán xem trong một ánh nhìn có bao phần thật lòng.

Suốt mùa hè đó, "Thanh âm" và anh chủ quán bỗng trở thành nơi chốn, người bầu bạn cùng tôi chia sẻ mọi chuyện. Từ vị trí khách hàng, tôi và anh dần trở nên thân thiết hơn. Vì vậy tôi cũng được lắng nghe về câu chuyện của anh.

Thật ra lý do anh mở quán không phải bởi sự "ngẫu hứng" của tuổi trẻ, mà đó là ước mơ được ấp ủ từ rất lâu. "Thanh âm" được anh và những người bạn cùng nhau gây dựng. Có người rời đi, cũng có người kiên trì ở lại. Và đến bây giờ mọi chuyện cũng không suôn sẻ mãi được, cô bạn đồng hành cùng anh vì quá bận rộn nên thường chỉ có mỗi mình anh trực tiếp đứng quán.

* * *

Anh là một người mơ mộng. Tôi thường bắt gặp anh trong khoảnh khắc tay chống cằm, ánh mắt lơ đãng nhìn ra bầu trời xám xịt. Người con gái luôn được nhắc đến trong những câu chuyện là bạn học của anh. Chị là sinh viên ngành Nhiếp ảnh, một cô nàng yêu thích sự tự do như cơn gió mùa hè.

Dạo gần đây chị bận rộn với dự án mang tên "Nắng", nên vào những ngày mưa không thể ra ngoài tác nghiệp, chị xuất hiện ở "Thanh âm". Chị cũng có một mái tóc đỏ nổi bật. Từ lần đầu thấy chị, tôi đã phần nào hiểu ra lý do anh chọn cho mình một màu tóc khác với tính cách hiền lành và sự vụng về đáng yêu của anh. Vì chính tôi cũng từng có ý định sẽ đi nhuộm một mái tóc đỏ, như anh.

Tôi biết anh thích chị không phải qua những lời tâm sự, mà mọi hành động anh đều thể hiện điều đó. Tôi thấy trong ánh mắt anh mỗi khi chị bước vào quán, thấy cả trong những lần anh lặng nhìn về phía cửa, rồi khẽ thở dài với cuộc hẹn chẳng thành. Từng cái nhìn đắm đuối, từng cái thở dài,... tất cả đều không cần một lời nói ra. Tình cảm của anh cứ lặng lẽ và dịu dàng, trải dài cùng hương cà phê rang xay hòa vào không khí.

Cũng có một lần vì hiếu kỳ với những cuốn sách đóng bụi trên kệ, tôi vô đọc được dòng viết tay:

"Cậu có tin vào duyên số không? Rằng mỗi người đều đã từng là mối tình đầu của một ai đó... Đó là khi tình yêu đơn phương cũng chính là tình đầu".

Một lời nhắn nhủ chưa gửi được đến tay. Một mối tình âm thầm chưa nhận được hồi đáp. Bên ngoài trời lại đổ mưa, và có một nỗi buồn vừa kịp len vào lòng tôi.

* * *

Truyện ngắn Mực Tím: Thanh âm tình đầu - Ảnh 2.

Minh họa: PHÚC GIANG

Rồi những chuyện xảy ra trong cuộc sống dần cuốn chúng tôi rời xa quỹ đạo yên bình vốn có. Khi tôi chính thức trở thành sinh viên đại học, anh và chị cũng bận bịu hơn với đồ án tốt nghiệp. Mái đầu đỏ của tuổi trẻ đầy ước mơ đã trở về với màu đen tuyền.

Anh để tóc dài đến qua tai, gầy đi trông thấy, đôi mắt cũng trở nên thâm quầng bởi thiếu ngủ. Giờ đây quầy pha chế bỗng bị chiếm một góc nhỏ để bày biện những bản vẽ và họa cụ. Tôi cũng không còn thấy chị đến quán vào những ngày mưa.

Chẳng rõ có phải vì công việc hay vì một lý do nào khác mà cả hai chẳng còn thiết tha đến "Thanh âm" nữa, quán vì thế như thiếu đi hẳn sức sống.

Trong lúc tôi tưởng chừng như "Thanh âm" sắp đi đến ngày "đóng cửa" thì một "đầu đỏ" mới đã xuất hiện. Cậu ấy là em họ của anh, và cũng là người giữ lửa cho ước mơ của anh trong khoảng thời gian đầy khó khăn này.

Tôi ấn tượng với Đỏ cũng vì màu tóc. Nhìn Đỏ giống anh đến lạ, màu tóc đỏ khi ánh lên trong nắng cứ khiến tôi nhớ mãi về hình ảnh anh. Nhưng khi Đỏ xuất hiện, cậu hoàn toàn mang đến một màu sắc khác lạ cho quán.

* * *

Ban đầu tôi không thích cậu ấy, không gian ở đây vốn chỉ có hai tông màu đen - vàng, dòng nhạc chúng tôi thường nghe cũng chỉ là acoustic cổ điển. Nhưng khi Đỏ đến, cậu ấy đã thay đổi không khí của quán. Nhờ vậy mà khách hàng ngày một biết tới "Thanh âm" nhiều hơn.

Từ một không gian yên tĩnh chỉ có hai người - một chàng trai luôn trông ngóng ngày mưa, một cô gái mãi chỉ ngắm nhìn mái tóc đỏ và ôm tương tư vào lòng, quán bỗng trở thành điểm đến lý tưởng của các bạn trẻ.

Nhưng sự xuất hiện của Đỏ khiến tôi không quen, nó làm tôi cảm thấy khi Đỏ đến đây, cậu dường như đã khiến hình ảnh anh trong tâm trí tôi ngày càng mờ dần. Dễ dàng thấy rằng, anh không còn tới quán nữa, ngay cả những ngày trời mưa anh cũng không xuất hiện. Trước đây, tôi sợ quán sẽ bị đóng cửa, nhưng nỗi sợ lớn nhất của tôi bây giờ là hình ảnh anh đang mờ dần đi.

Tôi rất nhớ những ngày mà chỉ có tôi và anh, những ngày thu vào tầm mắt tôi là chàng trai tóc đỏ đang loay hoay trong quầy pha chế, hay là những lúc anh để tay chống cằm, mắt lơ đãng nhìn trời và thầm ước mưa rơi,... Tất cả hình ảnh ấy của anh đều hiện hữu trong tôi. Nhưng khi Đỏ xuất hiện, cậu ấy đã thay thế mọi thứ rồi!

Và sự xuất hiện này của Đỏ cũng khiến tôi khó xử. Tôi thầm nghĩ cậu ấy thích tôi mất rồi, vì chẳng ai có thể giấu được ánh mắt và hành động khi thương nhớ một ai đó. Tôi không muốn mọi thứ vượt qua ranh giới bạn bè này, không muốn để cậu ấy bước vào trái tim tôi. Vì tôi biết, thật ra lòng mình từ lâu nay, đã tồn tại hình bóng của một chàng trai khác.

* * *

"Vào ngày mưa, người ta có thể đong đếm được tình yêu của họ lớn đến mức nào. Dù họ đi chung một tán ô, hay mỗi người một góc khác nhau, rất dễ nhìn ra tình cảm của họ lớn đến mức nào. Vậy nên tình yêu và mưa luôn đi cùng nhau" (*). Cái cách mà Đỏ nghiêng nghiêng chiếc ô về phía tôi hay hình ảnh anh và chị cùng đi dưới mưa của những ngày mưa trước, tất cả đều âm thầm một thứ tình cảm của tuổi trẻ.

Ngày mà trời đổ mưa, cuối cùng Đỏ cũng chính thức tỏ tình. Tôi hơi sửng sốt nhưng không quá bất ngờ. Chỉ là tôi không nghĩ cậu sẽ thổ lộ nhanh đến vậy.

Ngày mà Đỏ tỏ tình, cũng là ngày mà tôi nghe được lời chào tạm biệt của anh khi anh quyết định trả lại mặt bằng để chuyên tâm vào công việc chính. Tức là quán sẽ đóng cửa, sau này hình ảnh anh sẽ chỉ còn tồn tại trong ký ức của tôi. Người con gái cùng hẹn ước sẽ thực hiện hoài bão tuổi trẻ với anh năm đó, cũng không thể vì anh mà ở lại. Những điều mà tôi lo sợ bấy lâu nay, giờ đây chạm vào tôi một cách thật gần.

Tình yêu sao cứ như một cuộc rượt đuổi. Tình cảm của tôi không phải thứ tình cảm mơ hồ và ngốc xít, cũng chưa quá mặn mà đong đầy kỷ niệm. Nhưng là thứ tình cảm thuần khiết nhất của tuổi trẻ, đã âm thầm nảy nở và lớn dần qua những ngày mưa rả rích. Tôi không đủ can đảm như Đỏ để theo đuổi điều mình muốn. Tôi chỉ có thể đứng từ xa dõi theo anh, khi mà ánh mắt, trái tim anh vẫn đang hoài nhớ một ai khác - không phải tôi.

Cuối cùng tôi cũng hiểu ra rằng, trong một khoảnh khắc nào đó của cuộc đời, chúng ta đều từng là tình đầu của một ai đó.


(*) Lời thoại phim Trở lại tuổi 18.


HỒNG NGỌC
PHÚC GIANG
NAM KHA
Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên
    Truyện ngắn Mực Tím Xuân: Chỉ mới bắt đầu

    Truyện ngắn Mực Tím Xuân: Chỉ mới bắt đầu

    Máy bay cất cánh, Alex mở sổ tay ra nhìn những dòng chữ mà cậu ghi chép. Giữa những trang kể về ký ức của mẹ, giờ có thêm những câu chuyện của chính cậu. Nếu ngày nào đó mẹ quay lại Việt Nam, mẹ sẽ không chỉ có một mình.

    Mùa xuân vươn mình thức dậy: Nằm nghe trời thở

    Mùa xuân vươn mình thức dậy: Nằm nghe trời thở

    Tôi bước đi xuống dưới chân đồi, khi đã ghi lại quá nhiều sự an yên của đất Mẹ mặc dù cuộn phim trống trơn. Vì lòng tôi đã thay chiếc máy ảnh chụp lại những khoảnh khắc đó. Khoảnh khắc khi mùa xuân vươn mình thức dậy.

    Chiếc "chìa khoá" mở lối hội nhập

    Chiếc "chìa khoá" mở lối hội nhập

    Tiếng Anh đã được định hướng trở thành ngôn ngữ thứ hai trong trường học. Nhiều bạn trẻ tích cực đầu tư trau dồi ngoại ngữ này, xem đây là “chìa khóa” để hội nhập thế giới.

    Tản văn Mực Tím Xuân: Món quà của năm mới

    Tản văn Mực Tím Xuân: Món quà của năm mới

    Nếu trái tim còn biết chờ nhau trong phút giao thừa, còn biết nôn nao khi nhớ về một mâm cơm sum họp, còn biết ấm lên khi nghĩ đến gia đình, thì ta vẫn còn một nơi để trở về, để hy vọng.

    Thanh xuân mình có... crush

    Thanh xuân mình có... crush

    Khi thích thầm (crush) một ai đó, có bạn nhận được “lời hồi đáp”, có bạn bị bơ đẹp… Nhưng không thể phủ nhận, crush là một phần ký ức, một phần thanh xuân trong sáng, tươi đẹp.

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa xuân trở lại

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa xuân trở lại

    Ngoài cửa sổ, nắng đã vào sâu hơn trong lớp học. Và ở chỗ ngồi cuối dãy, lần đầu tiên sau nhiều ngày, khoảng trống được lấp đầy không chỉ bằng một thân người, mà bằng cả niềm tin vừa được giữ lại.

    Có một trái tim yêu tiếng Việt

    Có một trái tim yêu tiếng Việt

    Cuối tháng 8, chuyến bay từ Kuala Lumpur hạ cánh xuống Nội Bài đưa Lê Nguyễn Lưu An (17 tuổi) trở về Việt Nam. Đây là dịp cô bạn xuất hiện trên sân khấu đặc biệt, nơi An được vinh danh là Sứ giả tiếng Việt ở nước ngoài trẻ tuổi nhất năm 2025.

    Gen Z và hành trình bước ra thế giới

    Gen Z và hành trình bước ra thế giới

    Thời đại kết nối toàn cầu, nhiều bạn trẻ Việt Nam đã mạnh dạn, tự tin bước ra thế giới. Các bạn không chỉ nỗ lực học tập, quan sát, trải nghiệm những điều tích cực trong môi trường mới, mà còn giới thiệu, quảng bá những điều thú vị ở quê nhà với bạn bè quốc tế.

    Green gen - Thế hệ xanh

    Green gen - Thế hệ xanh

    Chuyên trang Green Gen - Thế hệ xanh sẽ giới thiệu và đồng hành cùng bạn vì mục tiêu chung: cách giới trẻ nhìn nhận những thách thức môi trường, “bật công tắc” thay đổi tư duy và hành động thiết thực để góp phần vào sự phát triển kỷ nguyên xanh của tương lai.

    Tản văn Mực Tím: Mùi Tết

    Tản văn Mực Tím: Mùi Tết

    Dẫu chẳng còn bé bỏng để háo hức mong ngóng Tết về xúng xính quần áo mới hay lì xì đầy túi, Tết vẫn ở đó như một kỳ nghỉ để mỗi chúng ta chậm lại, quay về bên mái nhà, nơi có người thân yêu mong ngóng.