img

1.

Thảo mê mẩn hoa xuyến chi đến nỗi xin bằng được chị chủ quán cà phê Phường - nơi Thảo làm thêm sau giờ học - cho mình trang trí loại hoa này trong quán. Và Thảo đã chứng minh cho chị chủ thấy cái gật đầu hôm ấy của chị cực kỳ đúng đắn.

Chỗ thứ nhất có bóng dáng nhỏ xinh của hoa xuyến chi là bảng tin “trên Phường”. Nơi đây tập hợp lời nhắn gửi yêu thương từ khách hàng hoặc thông báo quan trọng của quán. Những nhành hoa nhỏ mang sắc trắng tinh khôi được cẩn thận đính lên bằng băng keo in hình thù ngộ nghĩnh, hệt như người ta hay làm bullet journal.

Sau bảng tin, từng chiếc bàn trong quán trở thành mục tiêu tiếp theo của Thảo. Chỉ trong hai ngày, Thảo chuẩn bị đủ cho mỗi bàn một lọ xuyến chi nhỏ. Sự cộng hưởng giữa mặt bàn gỗ và lọ hoa trong suốt mang đến cảm giác hài hòa, nên thơ.

Chứng kiến thành quả của cô bé nhân viên khéo tay, chị chủ quyết định “thưởng nóng” vào lương cho Thảo, bày tỏ sự công nhận bằng phần thưởng thiết thực. Thảo nhảy cẫng lên vì sung sướng.

Phường Cà Phê được phủ lên một diện mạo dịu êm và tinh tế. Khách hàng vì thế mà ngày càng đông thêm; ai cũng muốn chiêm ngưỡng dáng vẻ của loài hoa kỳ diệu kia.

Chứng kiến hiệu quả vượt ngoài mong đợi, Thảo hạnh phúc lắm. Ban đầu, cô chỉ muốn đặt thật nhiều hoa xuyến chi trong quán để thoả lòng say mê của mình, từ đó có thêm năng lượng làm việc thật chăm chỉ. Không ngờ, loài hoa nhỏ bé này lại trở thành điểm sáng của cả quán.

2.

Thắng là “khách ruột” của Phường Cà Phê. Mỗi lần đến, cậu chỉ gọi Espresso và tìm chỗ khuất nhất quán để từ từ nhâm nhi vị đắng nguyên bản mà không lo bị ai làm phiền.

Hôm nay, Thắng ghé Phường để đọc nốt cuốn sách dang dở. Mới đẩy cửa bước vào, cậu đã sửng sốt trước lượng khách đông đúc bên trong. Thắng lấy làm lạ vì khung giờ này trước đây không hề đông như vậy.

Đảo mắt vài chục vòng mà cậu vẫn chưa tìm được chỗ ngồi nào, đừng nói đến chuyện kén chọn chỗ khuất hay không. Thắng thở dài thườn thượt, định bụng quay đầu ra về thì một tiếng gọi đã níu chân cậu lại. Là giọng của Thảo.

- Cậu cứ vào đi, trong góc kia còn một chỗ.

Thắng quay lại và nhìn theo hướng chỉ của Thảo. Tuy vậy, không khí ồn ào trong quán khiến Thắng không thoải mái lắm.

Thảo nhìn chăm chăm vào khuôn mặt Thắng; ánh mắt toát ra vẻ mong chờ Thắng sẽ suy nghĩ lại mà chấp nhận vị trí ấy.

Đoạn, Thắng buột miệng: “Sao hôm nay quán đông vậy nhỉ?”.

Cậu hạ giọng hết mức khi thốt ra câu ấy, có lẽ là một lời độc thoại chứ không cần ai giải đáp. Vậy mà Thảo đã hồn nhiên đáp lại: “Quán có sự xuất hiện của mấy bé xuyến chi nên mọi người kéo tới đông để check-in ấy mà. Cậu thông cảm nhé!”.

- “Bé xuyến chi”? - Thắng giật mình.

- “À, là mấy bông hoa nhỏ xinh trên bàn và bảng tin ấy” - Thảo tươi cười giải thích.

Lúc này Thắng mới nhận ra sự hiện diện của chúng. Hình như đến chính cậu cũng bị hoa xuyến chi hút hồn nên ngây người mất vài phút.

Trên chiếc bàn nhỏ ở góc trong cùng - chỗ Thảo vừa chỉ tay - cũng đặt một lọ hoa xinh xinh. Thế là Thắng có lý do để ở lại Phường, chấp nhận không gian hơi náo nhiệt và kém riêng tư đi một chút.

- Vậy cho mình một Espresso như thường ngày nhé - Thắng chậm rãi nói.

Chỉ đợi có thế, Thảo cười toe toét vì đã thành công giữ chân khách hàng. Ánh mắt Thắng chạm phải nụ cười còn tươi hơn những cánh xuyến chi. Trái tim cậu hơi xấu hổ nhưng cũng không tránh khỏi sự rung rinh.

Truyện ngắn Mực Tím: Hoa xuyến chi trên ngực trái - Ảnh 1.

Minh họa: PHÚC GIANG

3.

Hôm nay, Thắng cố tình ghé Phường vào khung giờ mà theo lẽ thường sẽ ít người đi cà phê. Quả thật, trong quán lúc này chỉ lác đác hai, ba khách cộng thêm một nhân viên. Trùng hợp lại là Thảo.

Thắng đứng sẵn ở quầy order mà Thảo còn lúi húi làm gì đó. Cô bạn đang tưới nước cho mấy lọ xuyến chi.

Có vẻ Thảo rất yêu công việc này, phải say mê hoa đến độ nào thì mới vừa tưới nước, vừa ngắm nghía chúng bằng ánh mắt lấp lánh như thế.

Thỉnh thoảng, Thắng thấy nụ cười dịu dàng xuất hiện trên gương mặt nhỏ nhắn của Thảo. Trái tim đập liên hồi của Thắng suýt điều khiển cậu mở cửa ra về để trốn tránh sự ngượng ngùng.

Nhưng Thắng đã kiên nhẫn chờ Thảo hoàn thành công việc rồi mới “e hèm” một tiếng. Thảo thấy có khách thì chạy vội ra:

- Xin lỗi cậu, mình không để ý là có khách. Cậu tới lâu chưa?

- Mình vừa vào thôi. Như mọi khi nhé.

Chẳng biết khuôn mặt đỏ tía tai của Thắng có “tố cáo” lời nói dối của cậu không. Nhưng Thảo không để ý lắm mà chỉ tập trung xuất hóa đơn rồi quay vào pha chế đồ uống. Thắng thở phào.

Cho đến khi Thảo mang Espresso ra, Thắng mới thôi nghĩ ngợi về dáng vẻ ban nãy của cô bạn. Cậu nhẹ nhàng cảm ơn Thảo.

Đúng lúc Thảo định quay đi, Thắng phát hiện điều gì đó nên hơi tăng âm lượng:

- Này, tay cậu bị sao thế?

- Cậu nói gì cơ?

- Những vết thương trên tay cậu kìa. Có vẻ là bỏng. Chị mình ở nhà hay bị nên mình nhận ra ngay.

Thảo cứng họng. Bàn tay trắng muốt của cô có cả những vết bỏng cũ lẫn mới. Vết cũ nhất đã thành sẹo mờ, ngay trên xương mu bàn tay. Vết gần đây nhất là... ban nãy, khi Thảo đang chuẩn bị nước sôi để hòa tan cà phê. Thảo biết rằng một khi đã vào bếp nấu nướng hay pha chế thì không tránh khỏi những tai nạn nho nhỏ nên dần dà thành quen.

“Cậu không băng lại là dễ nhiễm khuẩn lắm”. - Trong khi Thảo miên man suy tư, Thắng nói tiếp.

Rồi cậu lấy từ trong ba lô ra một chiếc băng keo cá nhân in hình con mèo rất dễ thương: “Cầm lấy và băng lại đi này”.

Thảo cảm động, nhận lấy rồi gật đầu cảm ơn Thắng.

Sau khi hoàn thành “deadline” và đứng lên chuẩn bị ra về, Thắng đưa mắt một vòng để tìm Thảo. Không thấy cô bạn ở quầy pha chế.

Ngang qua cái bàn nhỏ nơi nhân viên hay để đồ lặt vặt, Thắng thấy một cuốn sổ màu nâu cánh gián ghi tên “Thu Thảo”. Không có ý tọc mạch chuyện riêng tư, Thắng toan đi ngay.

Nhưng trời xui đất khiến thế nào mà gió quạt thổi đến đã vô tình lật giở một vài trang trong đó.

Thắng vô thức nhìn vào. Thoáng thấy nhành xuyến chi được cố định bằng miếng băng keo cá nhân hình con mèo.

4.

Tại Phường Cà Phê vào một ngày nắng nhẹ...

“Hóa ra Thảo học chung trường với mình. Vậy mà bây giờ mình mới biết. Trái đất tròn ghê!”. - Thắng vừa cảm thán, vừa nhâm nhi Espresso.

Thảo đang cắt tỉa trái cây trong quầy, nghe thấy thế bèn nói vọng ra:

- Không trách cậu được vì bọn mình khác chuyên ngành nên lịch học cũng khác nhau.

- Cũng phải. Nhưng dù sao thì mình rất vui vì được biết cậu.

- Mình cũng vậy.

Cả hai nhìn nhau cười. Cà phê của Thắng hôm nay chẳng còn vị đắng nữa.

Cách đây mấy hôm, Thắng đã vô tình trông thấy bóng dáng quen thuộc của Thảo ở căng tin trường. Hỏi ra mới biết, Thảo học khoa A, trong khi Thắng học khoa B. Sau lần đó và cũng chính là hôm nay, Thắng chạy vội đến Phường để xác nhận với “chính chủ”.

Cậu tự nhiên nhớ tới cuốn sổ hôm nào, cả trang giấy “kỳ lạ” trong đó. Nhưng rồi dằn lòng, xem như giữ bí mật nhỏ này cho riêng mình. Mà đó có lẽ cũng là bí mật nhỏ của riêng Thảo đã vô tình bị bại lộ chăng?

Sợ Thảo phát hiện sẽ giận mình, Thắng nhanh trí nghĩ ra một chủ đề khác để giấu đi cảm giác “tội đồ”. Phải rồi, trường của hai đứa sắp tổ chức dạ hội. Thắng gần như reo lên khi tìm được chủ đề nói chuyện:

- Thảo ơi, cậu biết tin trường sắp tổ chức dạ hội chưa?

- Mình biết chứ. Cả lớp mình bàn tán sôi nổi mấy ngày qua.

- Ừm. Vậy Thảo có định tham gia không?

Nghe câu hỏi, Thảo phì cười.

- Có muốn thì mình cũng không biết đi cùng ai. Những sự kiện thế này thích hợp cho các cặp đôi hơn vì chương trình có hoạt động khiêu vũ. Nên chắc mình sẽ đăng ký đi làm như bình thường thôi.

- Hay là Thảo đi với mình?

Chẳng biết sức mạnh nào đã khiến Thắng thốt ra được lời mời ấy một cách dứt khoát như vậy. Lần này, Thảo khựng lại nhưng không còn phì cười như trước. Bầu không khí ngại ngùng bao trùm lấy cả hai.

“Thảo đừng nghĩ nhiều. Mình cũng muốn tham gia nhưng chưa biết đi cùng ai. Nếu Thảo muốn thì... Cũng đáng trải nghiệm mà”. - Thắng “đệm” thêm, hy vọng thuyết phục được cô bạn.

Trái tim Thảo đập loạn xạ. Lại nghĩ về miếng băng keo cá nhân hôm nào.

Thảo có cảm giác những nhành xuyến chi khẽ đung đưa trong quán đang cổ vũ tinh thần mình.

Sau một hồi ngẫm nghĩ, Thảo dịu giọng:

- Được, vậy mình đi cùng cậu!

Truyện ngắn Mực Tím: Hoa xuyến chi trên ngực trái - Ảnh 2.

Minh họa: PHÚC GIANG

5.

Dưới ánh đèn rực sáng, rất nhiều học viên trường X. đã tập trung lại để đắm chìm vào không gian lãng mạn của buổi dạ hội. Tiếng nhạc ngân nga, tiếng cười giòn tan rồi tiếng nói chuyện tíu tít... Đủ cả.

Trong số đó, một cô gái diện đầm trắng tinh khôi với mái tóc được uốn xoăn nhẹ đang chờ đợi ai đó. Hôm nay, Thảo xinh đẹp hệt như nàng công chúa bước ra từ truyện cổ tích. Tâm trạng cô rộn ràng như bao người.

Chỉ vài phút sau, người mà cô bạn mong chờ đã xuất hiện. Cậu trai ấy tiến từng bước thật chậm về phía Thảo. Vest nhã nhặn, sơ mi trắng và quần Âu - cậu ấy tỏa sáng hệt như chàng hoàng tử trong câu chuyện nọ.

Cuối cùng, “hoàng tử” và “công chúa” đã đứng trước mặt nhau.

- Hôm nay cậu xinh lắm, Thảo - Ánh mắt Thắng lấp lánh.

- Cậu thì rất bảnh bao! - Thảo đáp lại lời khen có cánh ấy.

- Mình có thể mời cậu nhảy một điệu không?

Thảo khẽ gật đầu. Hai gò má vốn đã đánh phấn hồng lại càng ửng hồng sau lời mời của Thắng.

Bây giờ, Thảo mới để ý đến những bông hoa bé xíu được cài cẩn thận trong túi áo vest trước ngực Thắng.

Đó chính là hoa xuyến chi mà Thảo say mê nhất.

Và có lẽ chỉ một lát nữa thôi, Thảo sẽ nói cho Thắng biết ý nghĩa của loài hoa đáng yêu này.

MAI
PHÚC GIANG
NAM KHA

Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên
    Truyện ngắn Mực Tím: Dáng vẻ đẹp nhất

    Truyện ngắn Mực Tím: Dáng vẻ đẹp nhất

    Cuối cùng thì sao? Hai thế giới vẫn giao nhau và gắn kết tới tận bây giờ đó thôi! Bởi cuộc sống của tôi từ khi có Nhung đã được điểm tô thêm những mảng màu dịu êm, như dáng vẻ Nhung an nhiên tự tại, đeo tai nghe và đọc sách ở một góc sân trường ngập nắng.

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngày tươi đẹp

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngày tươi đẹp

    Hai tụi mình cùng đạp xe về nhà. Trời nóng như vậy, khó chịu như vậy, nhưng không phải là một ngày tồi tệ đâu. Cũng có thể tính là một ngày đẹp trời đó chứ. Mình sẽ trân trọng những tháng ngày thật đẹp này.

    Truyện ngắn Mực Tím: Nàng gia sư và cô nhóc lém lỉnh

    Truyện ngắn Mực Tím: Nàng gia sư và cô nhóc lém lỉnh

    Chúng tôi có sở thích chung về nghệ thuật. Anh hay tag tôi vào mấy clip bài hát hay hoặc vẽ tranh. Còn tôi sẽ gửi anh những link bộ phim tôi yêu thích. Qua đó, tôi và anh có nhiều điều hơn để nói với nhau.

    Truyện ngắn Mực Tím: Những ngày mai mong chờ

    Truyện ngắn Mực Tím: Những ngày mai mong chờ

    Bài tập về nhà cuối cùng có lẽ đã được bắt đầu thực hành từ hôm nay, nhưng tôi biết vẫn còn có những ngày mai phía trước đang mong chờ chúng tôi.

    50 năm những hạt mầm nhỏ lớn lên cùng thành phố

    50 năm những hạt mầm nhỏ lớn lên cùng thành phố

    Tròn 50 năm mang tên Bác, Thành phố Hồ Chí Minh không ngừng chuyển mình và phát triển mạnh mẽ qua từng giai đoạn. Trong dòng chảy ấy, thành phố giống như một khu vườn lớn. Ở đó, mỗi thế hệ là một lần gieo hạt.

    Truyện ngắn Mực Tím: Lưng chừng nhớ, mượn cớ thương

    Truyện ngắn Mực Tím: Lưng chừng nhớ, mượn cớ thương

    Được cười, nụ cười của thằng con trai vừa tìm được đáp án cho câu hỏi khó nhất cuộc đời mình. Chuyện tương lai ra sao, ừ thì... sau này sẽ rõ. Còn bây giờ, ít ra ai kia cũng đã có cái cớ để thương mến ai đó rồi.

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngoan nào, có bà ở đây!

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngoan nào, có bà ở đây!

    Mỗi khi gặp chuyện gì khó khăn, tôi lại nhắm mắt tưởng tượng mình đang nằm trên chiếc võng đay cũ kỹ năm nào. Tôi nghe tiếng bà lọc cọc trong bếp, nghe mùi khói bếp nồng nàn, và nghe thấy giọng nói phù sa ấy thì thầm.

    Truyện ngắn Mực Tím: Người lạ

    Truyện ngắn Mực Tím: Người lạ

    Tôi không trách cậu ta, chưa bao giờ trách vì cậu ta đã bỏ thư vào sách của mình, tôi chỉ tự trách bản thân vì đã không tìm ra chúng sớm hơn.

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa của riêng mình

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa của riêng mình

    Thì ra mỗi người đều có một mùa để thuộc về, như cái cây và bông hoa cũng cần có một mùa để rực nở. Không phải ai cũng kịp rực rỡ trong cùng một mùa hè. Và cũng chẳng sao cả nếu mùa của chúng ta đến muộn hơn một chút.

    Truyện ngắn Mực Tím: Phía sau lời cá cược

    Truyện ngắn Mực Tím: Phía sau lời cá cược

    Cảm giác khi nghe thấy mình bị đem ra làm trò cá cược là như thế nào? Tất nhiên là tôi tức giận, nhưng tôi ém cục tức ấy xuống, giả bộ như không biết gì. Để xem mấy cậu bạn kia diễn trò như thế nào trước mặt tôi đây?