img

.1.

"Giờ cháu đi ra ngoài đây, bà không được đi theo đâu nhé!".

Tôi tinh quái nháy mắt với bà nội rồi chạy vội xuống cầu thang. Bà nãy giờ vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt đầy nghi ngờ, lòng bồn chồn vì muốn ngó thử xem mặt mũi cái đứa mà cháu mình sắp đi chơi cùng trông như thế nào. Nhưng khi nghe cô cháu gái nói vậy, bà đành bấm bụng xuôi theo, không quên nhéo "yêu" tôi một cái và căn dặn: "Liệu về sớm nghe chưa?!".

Sau khi "thoát khỏi" bà nội, tôi lao nhanh đến cửa và chỉ cách một cái vươn tay nữa thôi là tôi có thể mở được cánh cửa. Nhưng bản thân đột nhiên hơi chần chừ xen lẫn chút ngại ngùng ngay tại đó.

"Một người sau 10 năm sẽ thay đổi như thế nào nhỉ?", tôi nghĩ thầm. Bởi chỉ cần mở cánh cửa này ra thôi, tôi sẽ có cuộc hội ngộ đặc biệt như thế.

Với một người đặc biệt năm ấy của tôi.

Nói vậy không có nghĩa là tôi còn ôm khư khư đoạn tình cảm chớm nở ấy, nhưng cảm giác bồi hồi là điều không thể tránh khỏi. Vẫn luôn có gì đó hơn mức bạn bè bình thường. Hoặc vì từng để ý và quan tâm nên tôi tự xem cậu ấy đặc biệt hơn những người khác một chút.

.2.

Từ từ ló đầu ra khỏi cánh cửa gỗ màu nâu có đôi chỗ bị mọt khoét, tôi đã chuẩn bị tinh thần là sẽ lập tức chạm mặt với Tú trong con ngõ bé tí tẹo nhà mình. Nhưng không. Không có Tú nào ở đây cả.

Tôi hết quay đầu sang trái rồi sang phải mà vẫn không tìm thấy cậu ấy đâu. Rõ ràng là cậu ấy vừa gọi điện, báo đã đến nơi và nói tôi xuống mà. Điều này làm tôi hơi chưng hửng.

Sau khi ra hẳn bên ngoài và đóng cửa lại, tôi theo quán tính nhìn sang phải một lần nữa.

Lần này, hình như tôi đã thấy cậu ấy rồi.

Truyện ngắn Mực Tím: Nếu có lần sau - Ảnh 1.

Minh họa: PHÚC GIANG

Tú đứng dưới hàng hoa phong linh cách đó không xa, chỗ ấy rộng rãi hơn phần ngõ trước cửa nhà tôi. Cậu ấy đang lướt điện thoại để giết thời gian nên không để ý xung quanh lắm.

"Tú?".

Tôi lên tiếng trước. Bao nhiêu sự ngại ngùng ban nãy bỗng bay đi đâu khiến tôi bạo dạn hơn hẳn. Được nghe lại giọng nói quen thuộc sau rất nhiều năm, Tú giật mình quay ra.

- Xin chào! Xin lỗi vì để cậu đợi hơi lâu. Cậu tìm đường có khó không? - Tôi lại gần và hỏi han rất tự nhiên.

Tú lắc đầu. Ánh mắt cậu ấy thì cứ dán chặt vào mặt tôi. Cũng dễ hiểu ấy mà. Bởi không chỉ mình tôi tò mò về sự thay đổi của một người sau cả thập kỷ.

Khoảng vài phút sau, Tú mới chịu dịch chuyển khỏi vị trí đứng từ nãy đến giờ, đi vòng qua tôi rồi khẽ bảo: "Xe của tớ đây. Mình đi nhé?".

Tôi lúc này lại được phen bất ngờ vì giọng nói trầm ấm và rất... "men-lỳ" của cậu ấy. Lời cảm thán "Uầy, giọng cậu khác thế?" tự nhiên vọt ra khỏi miệng. Trong phút chốc, tôi quên bẵng đi con số không-hề-nhỏ là 10 năm.

Tất cả những gì tồn tại trong ký ức của tôi là cậu bé Tú vào năm lớp Sáu với chất giọng the thé và còn thấp bé hơn cả đứa con gái là tôi. À, Tú bây giờ cũng đã cao hơn tôi một cái đầu rồi.

Tú xem chừng cũng hơi bất ngờ với lời cảm thán của tôi. Cậu ấy tiết lộ rằng mình thậm chí còn không nhớ nổi giọng nói khi ấy của bản thân. Vậy mà tôi lại nhớ như in. Dù không diễn tả được, những ký ức đó luôn sống động trong tâm trí tôi hơn bao giờ hết.

Sau này, tôi cố giải thích một cách khoa học với Tú rằng, não bộ con người có nhiều vùng ký ức, tựa như một nơi lưu trữ những "thước phim". Chúng có thể tua đi tua lại, cũng có thể ngưng đọng tại một thời điểm đặc biệt hoặc mang tính cột mốc.

Với tôi là thời điểm cách đây mười năm, khi cả tôi và Tú đều học lớp Sáu. Mà đâu riêng gì giọng nói của Tú, sự ngưng đọng này áp dụng cho mọi thứ về Hà Nội thân yêu trong ký ức của tôi.

Cho đến tận lúc chúng tôi đã yên vị trên xe máy, Tú vẫn khá kiệm lời với tôi. Và như không muốn tôi suy nghĩ lung tung, Tú đành thú thật:

- Tớ nghĩ là tớ chưa thể nói chuyện được đâu.

- Không sao, cứ từ từ cũng được.

- Tớ vẫn còn ngại lắm.

- ...

Tôi chỉ khẽ cười. Tự nhiên thấy vui và xốn xang.

Chúng tôi hiện diện ngay tại khoảnh khắc này mà vẫn không dám tin mọi thứ là sự thật. Một cảm giác vừa quen, vừa lạ. Về phần mình, tôi thấy quen vì đó là Tú, không phải một người xa lạ hoàn toàn. Còn lạ vì đây là lần đầu tiên tôi gặp lại cậu sau rất nhiều năm.

Chung quy, chúng tôi biết về nhau, nhưng ít nhiều đã không còn là phiên bản của mười năm về trước.

.3.

Đầu năm lớp Sáu, tôi và Tú được xếp ngồi cạnh nhau ở bàn hai, dãy ba tính từ ngoài cửa vào. Ban đầu, cả hai chúng tôi chỉ tập trung làm tốt việc của mình chứ không để ý đến người kia là bao. Cho đến khi tôi may mắn giành được ba điểm 10 trong một ngày học, Tú mới bắt đầu chuyển biến thái độ dành cho tôi.

Cậu ấy nói chuyện, trêu chọc và đồng thời cũng quan tâm tôi nhiều hơn. Tôi cũng quen dần với sự hiện diện của cậu trong đời sống học đường. Thời điểm đó, tôi không gọi tên được cảm xúc mà mình dành cho Tú. Chỉ biết là tôi thích được Tú trêu (vì chứng tỏ cậu ấy có để ý đến tôi) để tôi được dịp đuổi đánh cậu mấy vòng sân trường cho hả hê.

Thế rồi đến một lúc nào đó, mối quan hệ giữa tôi và Tú đã phát triển đến giai đoạn... bị gán ghép. Các bạn trong lớp cứ nói rằng cả hai thích nhau, trong khi tôi không hiểu ý nghĩa sâu xa của từ "thích" là gì. Nếu như "thích" trong "thích được Tú trêu chọc" như đã nói ở trên, thì đúng là tôi thích Tú thật!

Về phần Tú, cậu ấy chưa bao giờ phủ nhận những lời gán ghép của các bạn và cứ thoải mái trêu chọc tôi như từ trước tới nay. Cậu ấy thậm chí đã tự ví mình là Dế Mèn, còn tôi là chị Cốc trong đoạn trích Bài học đường đời đầu tiên thuộc tác phẩm Dế Mèn phiêu lưu ký nổi tiếng của nhà văn Tô Hoài.

Trong truyện, Dế Mèn cũng muốn trêu chọc chị Cốc cho vui. Điều này vô tình gây ra cái chết thương tâm cho Dế Choắt. Còn ngoài đời thực, hậu quả mà "Dế Mèn" Tú phải lãnh là những trận đòn đau thấu trời!

Nhưng giữa chúng tôi không chỉ tồn tại những "cuộc chiến" như thế. "Hai phe" cũng có những giây phút "hòa bình" hiếm hoi.

Như là mỗi lúc tan học, tôi ngồi sau xe mẹ và ngoái đầu lại là có thể bắt gặp Tú đang chầm chậm đạp xe phía sau.

Như là khi tôi yên lặng đọc sách hay làm bài tập, Tú chẳng vì lý do gì mà đi ngang qua rồi nhéo má tôi một cái.

Như là khi tôi có chuyện buồn, Tú chỉ ngồi đó thật lâu mà không nói gì.

...

Tất cả những kỷ niệm nho nhỏ ấy đều được Tú nhắc lại trong cuốn lưu bút dành tặng tôi vào gần cuối năm học. Đó thật ra là cuốn lưu bút chung của cả lớp để mọi người chia sẻ vài điều trước khi tôi cùng gia đình vào Nam sinh sống. Mỗi người sẽ có một vài trang nhất định cho bất cứ điều gì cần nói với tôi. Vài cô bạn thân của tôi còn tỉ mỉ gấp hạc đính vào trang viết.

Lại nói về trang của Tú với nét chữ to và nguệch ngoạch đặc trưng (dù tôi biết cậu đã cố gắng viết nắn nót nhất có thể). Bất luận là khi ấy hay bây giờ, mỗi một dòng viết tay ấy đều có khả năng khiến tôi khóc, cười trong chốc lát.

"Tớ luôn coi cậu là một phần quan trọng trong tớ".

"Tớ nửa muốn quên, nửa không muốn quên cậu".

"Tớ sẽ nhớ cậu, tớ không mong gì hơn".

...

Truyện ngắn Mực Tím: Nếu có lần sau - Ảnh 2.

Minh họa: PHÚC GIANG

.4.

Những thước phim trong quá khứ chỉ được tua lại khi tôi đã kết thúc buổi đi chơi với Tú và cuộn tròn trong chiếc chăn mềm mại trên giường. Còn suốt thời gian ở cạnh cậu, tôi vẫn luôn tập trung vào một Tú của hiện tại. Dù khi được hỏi "tớ trong mắt cậu bây giờ đã khác nhiều so với năm lớp Sáu chưa?", tôi vẫn đáp trả vui bằng câu "vẫn thế!" khiến Tú lắc đầu cười khổ.

Phải công nhận rằng, dẫu cho phiên bản hiện tại của chúng tôi đã khác thế nào so với phiên bản của mười năm trước, một điều không thay đổi là việc được ở cạnh Tú luôn khiến tôi thoải mái và vui vẻ. Chỉ cần vậy thôi. Vì thế mà buổi đi chơi hôm nay thực sự có ý nghĩa với tôi. Tôi mong Tú cũng nhận lại điều tương tự, nếu không thì tôi sẽ rất áy náy với cậu ấy.

Tú đưa tôi đến trước cánh cửa gỗ màu nâu có đôi chỗ bị mọt khoét. Trước khi vào nhà, tôi dặn cậu ấy đi đường cẩn thận và về đến nơi thì hãy nhắn tin cho tôi. Tôi cũng kịp nghe thấy cậu ấy nói rất nhanh và khẽ: "Nếu cậu ở lại

Hà Nội lâu thì mình có thể đi chơi tiếp...".

Ừ, nếu có lần sau thì hay biết mấy. Tôi sẽ có dịp hiểu thêm nhiều điều về con người Tú sau ngần ấy năm.

Nhưng đã không có "lần sau" nào. Những kế hoạch riêng cuốn tôi đi. Tú cũng bận rộn với công việc làm thêm.

Tôi không buồn, chỉ thấy hơi tiếc nuối. Tôi thừa nhận bản thân đã ngóng trông Tú mở lời cho lần đi chơi tiếp theo. Tôi cũng cố gắng để lịch trình cá nhân không quá dày đặc, bởi muốn dành thời gian trống cho riêng Tú.

Mà thật ra mọi chuyện như vậy cũng chẳng có gì là xấu. Bớt đi một lần gặp gỡ đồng nghĩa với nỗi lưu luyến dành cho Tú khi tôi phải trở lại miền Nam cũng vơi đi chút ít.

Tôi tin là mọi cảm xúc dịu êm và vừa đủ trong buổi đi chơi duy nhất ấy sẽ tổng hòa thành mảnh ghép sáng lấp lánh trong "rương báu" ký ức của tôi mãi về sau. Nó thậm chí còn tô điểm thêm cho đoạn ký ức thời trẻ con của tôi nữa ấy chứ...

Sau tất cả, tôi chỉ thắc mắc rằng không biết bao giờ mình mới có cơ hội gặp lại Tú.

Và nếu có lần sau (một khái niệm thời gian rất vô định!), tôi chắc chắn sẽ làm gì đó - điều mà trước giờ tôi chưa dám làm - để "mảnh ghép" trong "rương báu" càng thêm lấp lánh và ký ức cũng sẽ ngưng đọng mãi tại khoảnh khắc này.

Như ôm Tú một cái chẳng hạn?

MAI
PHÚC GIANG
NAM KHA
Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên
    Truyện ngắn Mực Tím: Dáng vẻ đẹp nhất

    Truyện ngắn Mực Tím: Dáng vẻ đẹp nhất

    Cuối cùng thì sao? Hai thế giới vẫn giao nhau và gắn kết tới tận bây giờ đó thôi! Bởi cuộc sống của tôi từ khi có Nhung đã được điểm tô thêm những mảng màu dịu êm, như dáng vẻ Nhung an nhiên tự tại, đeo tai nghe và đọc sách ở một góc sân trường ngập nắng.

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngày tươi đẹp

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngày tươi đẹp

    Hai tụi mình cùng đạp xe về nhà. Trời nóng như vậy, khó chịu như vậy, nhưng không phải là một ngày tồi tệ đâu. Cũng có thể tính là một ngày đẹp trời đó chứ. Mình sẽ trân trọng những tháng ngày thật đẹp này.

    Truyện ngắn Mực Tím: Nàng gia sư và cô nhóc lém lỉnh

    Truyện ngắn Mực Tím: Nàng gia sư và cô nhóc lém lỉnh

    Chúng tôi có sở thích chung về nghệ thuật. Anh hay tag tôi vào mấy clip bài hát hay hoặc vẽ tranh. Còn tôi sẽ gửi anh những link bộ phim tôi yêu thích. Qua đó, tôi và anh có nhiều điều hơn để nói với nhau.

    Truyện ngắn Mực Tím: Những ngày mai mong chờ

    Truyện ngắn Mực Tím: Những ngày mai mong chờ

    Bài tập về nhà cuối cùng có lẽ đã được bắt đầu thực hành từ hôm nay, nhưng tôi biết vẫn còn có những ngày mai phía trước đang mong chờ chúng tôi.

    50 năm những hạt mầm nhỏ lớn lên cùng thành phố

    50 năm những hạt mầm nhỏ lớn lên cùng thành phố

    Tròn 50 năm mang tên Bác, Thành phố Hồ Chí Minh không ngừng chuyển mình và phát triển mạnh mẽ qua từng giai đoạn. Trong dòng chảy ấy, thành phố giống như một khu vườn lớn. Ở đó, mỗi thế hệ là một lần gieo hạt.

    Truyện ngắn Mực Tím: Lưng chừng nhớ, mượn cớ thương

    Truyện ngắn Mực Tím: Lưng chừng nhớ, mượn cớ thương

    Được cười, nụ cười của thằng con trai vừa tìm được đáp án cho câu hỏi khó nhất cuộc đời mình. Chuyện tương lai ra sao, ừ thì... sau này sẽ rõ. Còn bây giờ, ít ra ai kia cũng đã có cái cớ để thương mến ai đó rồi.

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngoan nào, có bà ở đây!

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngoan nào, có bà ở đây!

    Mỗi khi gặp chuyện gì khó khăn, tôi lại nhắm mắt tưởng tượng mình đang nằm trên chiếc võng đay cũ kỹ năm nào. Tôi nghe tiếng bà lọc cọc trong bếp, nghe mùi khói bếp nồng nàn, và nghe thấy giọng nói phù sa ấy thì thầm.

    Truyện ngắn Mực Tím: Người lạ

    Truyện ngắn Mực Tím: Người lạ

    Tôi không trách cậu ta, chưa bao giờ trách vì cậu ta đã bỏ thư vào sách của mình, tôi chỉ tự trách bản thân vì đã không tìm ra chúng sớm hơn.

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa của riêng mình

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa của riêng mình

    Thì ra mỗi người đều có một mùa để thuộc về, như cái cây và bông hoa cũng cần có một mùa để rực nở. Không phải ai cũng kịp rực rỡ trong cùng một mùa hè. Và cũng chẳng sao cả nếu mùa của chúng ta đến muộn hơn một chút.

    Truyện ngắn Mực Tím: Phía sau lời cá cược

    Truyện ngắn Mực Tím: Phía sau lời cá cược

    Cảm giác khi nghe thấy mình bị đem ra làm trò cá cược là như thế nào? Tất nhiên là tôi tức giận, nhưng tôi ém cục tức ấy xuống, giả bộ như không biết gì. Để xem mấy cậu bạn kia diễn trò như thế nào trước mặt tôi đây?