img

Lúc Phúc đến câu lạc bộ âm nhạc thì mọi người đã tề tựu đông đủ. Cậu lấy khăn giấy lau mồ hôi trán, lẳng lặng ngồi xuống chiếc ghế hàng cuối cùng. 

Phía trên kia, anh Tùng chủ nhiệm đang phát tài liệu về nhạc lý cơ bản cho thành viên mới tham gia.

Phúc lấy từ trong ba lô cây sáo trúc có dây đeo, vuốt ve những vân gỗ mềm mại trên thân sáo. 

Lát sau Hằng đến, vai khoác cây đàn ukulele, khẽ khàng ngồi cạnh Phúc. Mải nghĩ nên Phúc không để ý, một lúc cậu mới giật mình ngẩng mặt lên, ấp úng hỏi:

- Hằng đến từ lúc nào vậy? Mình chẳng biết gì cả.

Hằng nheo nheo mắt:

- Mình đến được vài phút rồi. Phúc nghĩ gì mà bần thần quá vậy?

Phúc lắc đầu không đáp, lại ngẩng nhìn lên hàng ghế trên. Câu lạc bộ đang tổ chức sinh hoạt. Anh Tùng đệm guitar cho chị Thủy thủ quỹ hát bài Chân tình. 

Giọng chị hay quá, ai nấy đều lẩm nhẩm hát theo. Hằng ôm cây ukulele, tay trái khẽ chặn hợp âm, chân gõ nhịp theo điệu đàn của anh Tùng.

Phúc vẫn cứ ngồi thẫn thờ, cậu dường như không để ý đến xung quanh, hai tay mân mê cây sáo một cách vô thức. Phúc đang có chuyện lo lắng, nhưng cậu không muốn mọi người biết.

Sáng nay bà nội Phúc đột nhiên đổ bệnh, mẹ phải vào viện chăm bà. Ba Phúc là kỹ sư công trình, vắng nhà quanh năm. 

Mẹ dặn Phúc không được cho ba biết chuyện, sợ ba lo lắng ảnh hưởng đến công việc. 

Mẹ còn dặn Phúc chiều nay năm giờ đến nhà trẻ đón em Mi, mua cháo dinh dưỡng cho em ăn và dỗ em ngủ.

Truyện ngắn Mực Tím: Vầng trăng nhỏ nhắn- Ảnh 1.

Minh họa: PHÚC GIANG

Phúc nghe lòng rối loạn, vừa lo cho bà, lại vừa cảm thấy trách nhiệm trên vai thật nặng nề. 

Em Mi hay khóc nhè lắm, mà Phúc lại không khéo chăm em. Nhỡ em khóc đòi mẹ, hay giận dỗi không chịu ăn cháo, không chịu đi ngủ thì sao? 

Rất nhiều lần Phúc muốn gọi cho ba kể lể sự tình, nhưng nhớ đến lời dặn dò của mẹ, đành bấm bụng chịu đựng một mình.

Tâm trạng nặng trĩu ấy theo Phúc suốt cả ngày hôm nay. Bây giờ ngồi giữa câu lạc bộ, mọi người đàn hát vui vẻ mà Phúc chẳng nghe thấy gì. Chốc chốc cậu lại thở dài, cảm thấy trên đời này chỉ có mình cô độc.

- Phúc... Phúc... Có nghe mình nói gì không? - Hằng lay vai Phúc, cao giọng gọi.

Phúc quay sang, ngơ ngác:

- Sao cơ? Hằng bảo gì?

- Anh Tùng bảo Phúc lên thổi sáo kìa. Câu lạc bộ có thêm thành viên mới, Phúc biểu diễn cho mọi người nghe.

Phúc lặng lẽ đi lên hàng ghế trên, chỉnh trang cẩn thận rồi đặt cây sáo lên môi thổi một khúc nhạc đồng quê. Bài nhạc vốn dĩ rất vui, nhưng tâm trạng Phúc đang rối bời nên nghe cứ buồn rười rượi. 

Phúc biểu diễn xong, mọi người vỗ tay ầm ĩ. Anh Tùng gật đầu liên tục tỏ vẻ hài lòng. Chỉ có Hằng là nhận ra điều khác thường, đợi Phúc xuống liền hỏi ngay:

- Phúc có chuyện gì lo lắng phải không? Đừng ngại, cứ nói với mình đi.

Phúc ngần ngừ một lúc rồi quyết định kể lại tất cả. Nỗi niềm được giải tỏa, lòng Phúc cũng nhẹ đi đôi phần. Cậu tặc lưỡi, trán nhăn tít lại:

- Chuyện là vậy đấy. Bây giờ mình vừa lo cho bà, vừa lo cho em. Tối nay chắc sẽ dài lắm đây.

Hằng có vẻ trầm ngâm, suy nghĩ một lát liền bảo Phúc:

- Vậy để mình giúp Phúc một tay. Mình có hai đứa em sinh đôi, kinh nghiệm chăm em đầy mình đây này.

- Không được đâu. Làm phiền Hằng lắm.

- Có gì mà phiền. - Hằng nghiêng đầu, nháy mắt. - Chỉ cần Phúc trả công mình một chầu trà sữa và thổi cho mình nghe vài khúc sáo là xong ngay ấy mà.

Phúc bật cười, không kỳ kèo nữa. Vả lại cậu thật sự cần sự giúp đỡ của Hằng. Cả hai chạy xe đến nhà trẻ đón em Mi. 

Con bé ban đầu ngạc nhiên khi thấy Hằng, nhưng chỉ một lúc là quấn quýt ngay. Phúc trông thấy mà ngưỡng mộ, đúng là Hằng có kỹ năng dỗ trẻ con thật. 

Chắc sắp tới đây Phúc phải xách tập bút đi theo Hằng xin lĩnh giáo mới được.

Buổi tối hôm ấy nhờ có Hằng mà nhà Phúc đỡ buồn tẻ. Hằng đút cháo cho em Mi, chọc nó cười váng lên, đến khi con bé mệt thì bế vào buồng ngủ. 

Sau khi giăng mùng và chỉnh nhiệt độ điều hòa thích hợp, Hằng xuống bếp tìm Phúc. Cậu đang loay hoay với đống nồi chảo, muốn nấu một bữa cơm mời Hằng mà không biết bắt đầu từ đâu.

Trông cảnh ấy, Hằng buồn cười quá nhưng cố nén lại, tủm tỉm hỏi:

- Phúc định nấu món gì vậy?

Phúc gãi đầu:

- Mình muốn tráng trứng với kho thịt, nhưng khó làm quá.

Hằng đẩy Phúc qua một bên, nói với giọng chủ nhà:

- Đưa đây mình làm cho. Phúc cứ ra bàn ngồi chờ, làm xong mình sẽ gọi.

Truyện ngắn Mực Tím: Vầng trăng nhỏ nhắn- Ảnh 2.

Minh họa: PHÚC GIANG

Chỉ một lát là Hằng đã lo liệu xong bữa cơm, ngoài hai món Phúc định làm, Hằng còn nấu thêm một bát canh khoai mỡ nóng hổi. Hằng bê mâm cơm đến bàn trong khi Phúc trầm trồ luôn miệng. Cậu nhanh nhẹn xới cơm ra hai bát, muốn mời bạn ăn cùng nhưng Hằng lắc đầu:

- Thôi, bây giờ mình phải về. Trời tối lắm rồi, ba mẹ chắc đang chờ cơm ở nhà.

Phúc hụt hẫng trong lòng nhưng không nói gì, Hằng giúp đỡ Phúc nhiều quá rồi, cậu không dám lôi kéo thêm nữa. 

Phúc tiễn Hằng ra đến đầu hẻm, sau đó vào nhà ăn bữa cơm bạn nấu. Chỉ có mấy món đơn giản mà ngon không tưởng. 

Sau khi dọn rửa bát đũa, Phúc vào buồng em Mi. Con bé vẫn ngủ say, hai hàng mi nhắm nghiền trông thật đáng yêu.

Phúc dém lại chăn cho em, khẽ khàng bước ra ngoài hiên. Buổi tối mát mẻ, trong không gian thơm thoang thoảng mùi dạ lý hương. 

Mẹ gọi điện báo tin bà đã khỏe, tuần sau có thể xuất viện. Phúc thấy nhẹ nhõm cả người, cao hứng kể cho mẹ nghe chuyện Hằng giúp đỡ mình.

- Thật may là có bạn ấy. - Phúc xuýt xoa. - Không thì con chẳng biết làm thế nào.

- Vậy thì tốt quá. - Mẹ Phúc nói qua đường truyền. - Hôm nào con rủ cô bé đến nhà để mẹ cảm ơn nhé.

Phúc vâng dạ, gật đầu lia lịa, chúc mẹ ngủ ngon rồi tắt máy ngồi nhìn mảnh trăng nhỏ nhắn giữa nền trời. 

Mảnh trăng ấy thật giống như Hằng, đẹp đẽ và làm yên ổn tâm hồn người khác. Phúc cứ ngồi ngẩn người như vậy, đến khi trăng lên cao khuất lấp sau những tòa nhà cao tầng, Phúc mới chống gối đứng dậy, tiếc nuối đi vào nhà.

* * *

Bà Phúc đã xuất viện, như trước đây, chiều chiều bà lại bế em Mi ra ngồi hóng gió trước hiên nhà. 

Sau buổi tối đáng nhớ ấy, Hằng thỉnh thoảng lại ghé nhà Phúc chơi, sau đó cả hai sẽ đi sinh hoạt câu lạc bộ âm nhạc. 

Tiếng sáo của Phúc bây giờ đã reo vui hơn nhiều. Tiếng đàn ukulele của Hằng cũng ngày càng tiến bộ.

Dạo này, không hiểu sao Phúc cứ mong mau hết một tuần để đến câu lạc bộ gặp Hằng. Cậu còn có thói quen ngắm trăng buổi tối nữa. 

Dù vẫn gọi Hằng bằng tên như mọi người vẫn gọi, nhưng trong điện thoại, Phúc bí mật đặt biệt danh cho bạn là "vầng trăng nhỏ nhắn".

LÊ NHUNG
PHÚC GIANG
NAM KHA
Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên
    Truyện ngắn Mực Tím: Quy luật của trái tim

    Truyện ngắn Mực Tím: Quy luật của trái tim

    Nhưng ở dưới hộc bàn, chằng chịt những vết khắc tên của bao thế hệ sinh viên đi trước, bàn tay ấm áp của Khôi đã mò mẫm tìm được bàn tay nhỏ nhắn của Lam. Khôi nắm lấy, siết nhẹ.

    Truyện ngắn Mực Tím: Anh trai Kiều Mạch của tôi

    Truyện ngắn Mực Tím: Anh trai Kiều Mạch của tôi

    Ngày anh về, tôi nhất định phải ra đón tận nơi, không gây gổ với anh nữa mà ngoan ngoãn làm một cô em hiền thục. Tôi quyết tâm như thế không phải vì được anh hứa tặng quà đâu, mà vì tôi đã lớn hơn trước một tí tẹo rồi.

    Truyện ngắn Mực Tím: Hai kẻ ngốc nghếch

    Truyện ngắn Mực Tím: Hai kẻ ngốc nghếch

    Ra khỏi lớp, điều mà tôi phát hiện đầu tiên không phải là trời đã ngớt mưa. Đó là khoảnh khắc làm tim tôi thắt lại. Phía trước mặt, Minh và An đang chung một tán ô có màu xanh bầu trời. Họ nói cười vui vẻ.

    Truyện ngắn Mực Tím: Vết bớt hình lửa phượng hoàng

    Truyện ngắn Mực Tím: Vết bớt hình lửa phượng hoàng

    Hai má tôi nóng lên, màu đỏ đã lan ra khắp mặt. Nếu có gương soi ở đây, tôi đoán mặt mình cũng sẽ có màu như vết bớt. Tôi quay sang nhìn Phong, lí nhí nói câu cảm ơn. Cậu chỉ cười, nụ cười như tỏa nắng.

    Truyện ngắn Mực Tím: Có ước mơ vừa được chắp cánh

    Truyện ngắn Mực Tím: Có ước mơ vừa được chắp cánh

    Ngoài kia, tiếng xe vẫn ồn ào như mọi đêm ở Hạnh Thông Tây. Còn ở phía này, nơi căn phòng nhỏ, có một ước mơ vừa được chắp cánh và cũng có người vừa nhận ra mình không hề đơn độc trong ước mơ của chính mình.

    Tọa độ check-in hoa bằng lăng hot nhất Hà Nội

    Tọa độ check-in hoa bằng lăng hot nhất Hà Nội

    Mỗi độ hè về, mùa hoa bằng lăng lại khiến bao nàng thơ rung động bởi sắc tím mộng mơ. Loài hoa ấy cũng báo hiệu một năm học nữa lại kết thúc.

    Truyện ngắn Mực Tím: Khoảng cách ngắn nhất

    Truyện ngắn Mực Tím: Khoảng cách ngắn nhất

    Cao im lặng. Tiếng trò chuyện ồn ào khắp dãy hành lang và tiếng chim hót đầu ngày hòa vào nhau, xen vào bầu không khí im lặng giữa chúng tôi.

    Truyện ngắn Mực Tím: Kịch bản dành cho vai phụ

    Truyện ngắn Mực Tím: Kịch bản dành cho vai phụ

    Hóa ra, hạnh phúc không nhất thiết phải là được sắm vai công chúa trong cổ tích. Chỉ cần gặp đúng người biết trân trọng giá trị thật của mình, ngay cả một “cái cây” khô cằn cũng có thể nở hoa rực rỡ nhất trong mùa hè năm ấy.

    Truyện ngắn Mực Tím: Quả cầu tuyết

    Truyện ngắn Mực Tím: Quả cầu tuyết

    Mùa hè sau trở về thăm lại quê nhà, việc đầu tiên Thi làm là đi tìm gặp Trâm. Đôi bạn sẽ lại ngồi dưới gốc xoan, nhấm nháp những chiếc bánh quy thơm giòn và thủ thỉ biết bao nhiêu là chuyện.

    Truyện ngắn Mực Tím: Tiếng đàn dở dang

    Truyện ngắn Mực Tím: Tiếng đàn dở dang

    Ánh không chắc có thể để ai bước vào thế giới của mình, nhưng lần đầu tiên, Ánh cảm thấy có lẽ việc mở lòng cũng không phải là điều quá tệ.