img

Thời tiết giao mùa luôn đặc biệt. Không hẳn lạnh buốt, cũng chẳng ấm hoàn toàn, chỉ thoáng chạm qua một cái cũng đủ khiến tim khẽ rung lên. Những ngày tiết trời như thế, khi mùi khói bếp hòa vào sương sớm, tiếng gọi nhau của người trong nhà chảy thành dòng âm thanh quen thuộc. 

Năm mới đến không chỉ mở ra bằng sắc màu rực rỡ hay tiếng nhạc rộn ràng, mà đến từ những chi tiết nhỏ bé: nồi nước đang sôi âm thầm trong bếp, mùi gạo nếp vừa vo còn đọng lại trên tay mẹ, tiếng cha khẽ dịch từng món đồ trang trí cũ để treo một mảnh hy vọng mới lên tường... Mọi thứ luôn nhẹ nhàng, không vội, cứ thế mà thấm.

Ngày cuối năm thường bắt đầu sớm hơn. Gió lướt qua mái nhà, để lại cảm giác mát lạnh chạy dọc sống lưng, không gấp gáp cũng chẳng hững hờ. Từ gian nhà trên, tiếng người thân bàn chuyện sắm sửa chảy ra ngoài sân, len qua chiếc cổng gỗ đã sẫm màu thời gian. Ai cũng có việc phải làm, nhưng chẳng ai tỏ ra mệt mỏi. Không khí đầu năm mới luôn gieo vào lòng người một niềm vui không cần phô bày vẫn đủ đầy.

Những ngày ấy, nội tôi vẫn ngồi thảnh thơi ở mép giường, khi khác lại thấp thoáng trong khu vườn nhỏ phía sau nhà hay trong gian bếp. Bà rất ít khi nói chuyện nhiều và không xuất hiện quá lâu trong tiệc ăn uống ồn ào, nhưng bà lại là điểm tựa an ổn, bình lặng của gia đình. 

Những ngày chuẩn bị đón năm mới đó, người lớn trong nhà thì bận rộn thứ này thứ nọ, còn đám trẻ con chạy nhảy khắp sân, hứng từng sợi nắng long lanh cuối năm. Mỗi khi gió ghé vào, lá trên cây chuyển mình thành một điệu vũ rất riêng, khiến tiếng cười của chúng như cũng bay theo.

Rộn ràng nhất là chuyện quây quần nấu ăn. Mẹ tôi thường thoăn thoắt chuẩn bị từng thứ một: nếp, đậu, gia vị... rồi gọi cả nhà phụ giúp. Khi nồi bánh bắt đầu tỏa hơi, gian bếp sáng lên bởi hơi ấm và ánh mắt rạng rỡ của mọi người. 

Ai cũng muốn góp một chút sức để mâm cỗ thêm trọn vị. Tôi thường ngồi ở cửa bếp, nhìn hơi nóng lan thành từng lớp mỏng, quyện vào ánh chiều sắp tắt. Những món ăn nội nấu xuất hiện bên cạnh những món mẹ làm, tiếp nối nhau thành một sự giao thoa khó diễn tả bằng lời. 

Chỉ cần ngửi thoáng qua cũng đủ đưa tôi trở về nguyên vẹn những mùa Tết đầu đời. Hồi ấy, tôi không biết vì sao từng món lại quan trọng đến vậy. Đến khi trưởng thành, xa nhà, ngồi giữa phố thị xa lạ, tôi mới hiểu: có những hương vị không tìm được ở đâu, bởi nó được nấu từ chính sự sum họp.

Sau này, tôi đi nhiều nơi, gặp nhiều người, bước qua những thành phố luôn sáng đèn, những con đường không bao giờ ngủ. Năm mới ở những nơi ấy đôi khi trôi qua nhanh đến mức tôi không kịp nhận ra. 

Chỉ có điều, mỗi khi thoáng nghe ai đó nhắc đến món ăn quen thuộc, hoặc bắt gặp mùi thơm gợi nhớ, lòng tôi lại chùng xuống, như có bàn tay vô hình kéo tôi trở về căn bếp cũ. Ký ức không bao giờ rời đi. Nó chỉ lùi lại một chút, chờ đúng thời điểm để xuất hiện, gợi lên trong lòng người những gam màu từng được cất giữ kỹ lưỡng.

Có lẽ những ngày sum họp đầu năm mới không chỉ nằm trong những gì ta nhìn, mà nằm trong những điều ta giữ. Nếu trái tim còn biết chờ nhau trong phút giao thừa, còn biết nôn nao khi nhớ về một mâm cơm sum họp, còn biết ấm lên khi nghĩ đến gia đình, thì ta vẫn còn một nơi để trở về, để hy vọng. 

Đó hẳn chính là món quà âm thầm nhất của dịp đón mừng năm mới, một tặng vật không gói bằng giấy đỏ, không cột bằng dây kim tuyến, nhưng lại vô cùng ý nghĩa. Nó không cũ, cũng chẳng phôi pha, chỉ lặng lẽ lớn lên trong lòng mỗi người, như mầm xuân nép dưới lớp đất mềm, chờ đúng khoảnh khắc mà vươn mình rực rỡ, tràn đầy cảm xúc đón chào năm mới khi trời đất giao mùa.

Tản văn Mực Tím Xuân: Món quà của năm mới - Ảnh 1.

Minh hoạ: MÍA STUDIO - SLOWBOOKS


ĐẠI DUY
MÍA STUDIO - SLOWBOOKS
NAM KHA


Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên
    Truyện ngắn Mực Tím: Anh trai Kiều Mạch của tôi

    Truyện ngắn Mực Tím: Anh trai Kiều Mạch của tôi

    Ngày anh về, tôi nhất định phải ra đón tận nơi, không gây gổ với anh nữa mà ngoan ngoãn làm một cô em hiền thục. Tôi quyết tâm như thế không phải vì được anh hứa tặng quà đâu, mà vì tôi đã lớn hơn trước một tí tẹo rồi.

    Truyện ngắn Mực Tím: Hai kẻ ngốc nghếch

    Truyện ngắn Mực Tím: Hai kẻ ngốc nghếch

    Ra khỏi lớp, điều mà tôi phát hiện đầu tiên không phải là trời đã ngớt mưa. Đó là khoảnh khắc làm tim tôi thắt lại. Phía trước mặt, Minh và An đang chung một tán ô có màu xanh bầu trời. Họ nói cười vui vẻ.

    Truyện ngắn Mực Tím: Vết bớt hình lửa phượng hoàng

    Truyện ngắn Mực Tím: Vết bớt hình lửa phượng hoàng

    Hai má tôi nóng lên, màu đỏ đã lan ra khắp mặt. Nếu có gương soi ở đây, tôi đoán mặt mình cũng sẽ có màu như vết bớt. Tôi quay sang nhìn Phong, lí nhí nói câu cảm ơn. Cậu chỉ cười, nụ cười như tỏa nắng.

    Truyện ngắn Mực Tím: Có ước mơ vừa được chắp cánh

    Truyện ngắn Mực Tím: Có ước mơ vừa được chắp cánh

    Ngoài kia, tiếng xe vẫn ồn ào như mọi đêm ở Hạnh Thông Tây. Còn ở phía này, nơi căn phòng nhỏ, có một ước mơ vừa được chắp cánh và cũng có người vừa nhận ra mình không hề đơn độc trong ước mơ của chính mình.

    Tọa độ check-in hoa bằng lăng hot nhất Hà Nội

    Tọa độ check-in hoa bằng lăng hot nhất Hà Nội

    Mỗi độ hè về, mùa hoa bằng lăng lại khiến bao nàng thơ rung động bởi sắc tím mộng mơ. Loài hoa ấy cũng báo hiệu một năm học nữa lại kết thúc.

    Truyện ngắn Mực Tím: Khoảng cách ngắn nhất

    Truyện ngắn Mực Tím: Khoảng cách ngắn nhất

    Cao im lặng. Tiếng trò chuyện ồn ào khắp dãy hành lang và tiếng chim hót đầu ngày hòa vào nhau, xen vào bầu không khí im lặng giữa chúng tôi.

    Truyện ngắn Mực Tím: Kịch bản dành cho vai phụ

    Truyện ngắn Mực Tím: Kịch bản dành cho vai phụ

    Hóa ra, hạnh phúc không nhất thiết phải là được sắm vai công chúa trong cổ tích. Chỉ cần gặp đúng người biết trân trọng giá trị thật của mình, ngay cả một “cái cây” khô cằn cũng có thể nở hoa rực rỡ nhất trong mùa hè năm ấy.

    Truyện ngắn Mực Tím: Quả cầu tuyết

    Truyện ngắn Mực Tím: Quả cầu tuyết

    Mùa hè sau trở về thăm lại quê nhà, việc đầu tiên Thi làm là đi tìm gặp Trâm. Đôi bạn sẽ lại ngồi dưới gốc xoan, nhấm nháp những chiếc bánh quy thơm giòn và thủ thỉ biết bao nhiêu là chuyện.

    Truyện ngắn Mực Tím: Tiếng đàn dở dang

    Truyện ngắn Mực Tím: Tiếng đàn dở dang

    Ánh không chắc có thể để ai bước vào thế giới của mình, nhưng lần đầu tiên, Ánh cảm thấy có lẽ việc mở lòng cũng không phải là điều quá tệ.

    5 bài thơ tham dự Hội thi Sáng tác văn học

    5 bài thơ tham dự Hội thi Sáng tác văn học

    Mời bạn đọc 5 bài thơ tham dự Hội thi sáng tác văn học dành cho đội viên, học sinh lần 9 năm 2025-2026.