img

Là người độc lập, mạnh mẽ, quyết đoán trong công việc nhưng Trang Pháp cho biết, chỉ cần bố mẹ lo lắng, cô sẽ cân nhắc, thậm chí chọn cách lùi một bước.

Thế nhưng, sau thành công tại Chị đẹp đạp gió rẽ sóng, Trang Pháp đã được bố mẹ "cấp phép" bước hai chân vào nghệ thuật mà không cần phải xin "gia hạn" mỗi năm nữa.

Trang Pháp - Tôi làm gì cũng nghĩ đến cảm xúc của bố mẹ- Ảnh 1.

Trang Pháp - Tôi làm gì cũng nghĩ đến cảm xúc của bố mẹ- Ảnh 2.

Cách đây 10 năm, tôi được gia đình định hướng sang Mỹ du học. Thời điểm này, vé đã được mua, ba mẹ cũng đã bay sang trước để giúp tôi ổn định chỗ ở.

Trước khi bay hai tuần, tôi tình cờ xem quyển sổ ghi lại những ca khúc mình đã sáng tác. Tôi dừng soạn đồ, ngồi đàn hát cả buổi.

Bỗng dưng lúc đó có một năng lượng đặc biệt thôi thúc khiến tôi – đứa con chưa bao giờ dám làm điều gì trái ý bố mẹ - quyết định bay ngay vào Sài Gòn để tìm cơ hội với nghệ thuật.

Thế là tôi xách hành lý ra sân bay, múa vé bay ngay trong ngày. Tôi sợ nếu mình không đi ngay sẽ đổi ý.

Không có người quen ở Sài Gòn, tôi thuê một khách sạn để ở. Sau hai tuần, tôi mới dám gọi điện cho bố mẹ, bảo ông bà đừng ra sân bay đón mình. Bố mẹ ngỡ ngàng nhưng không la mắng. Nhưng tôi biết ông bà rất buồn.

Khi ông bà nguôi ngoai, tôi xin phép ông bà ở lại Việt Nam một năm để làm album. Sau khi hoàn thành, tôi sẽ đi du học. Bị tôi thuyết phục, bố mẹ đành “cấp visa” cho tôi ở lại.

Tôi biết thời gian của mình có hạn nên nỗ lực làm abum, hoàn thành trong 6 tháng. Sản phẩm đầu tay được đón nhận khiến tôi hạnh phúc. Hết hạn visa, tôi lại xin bố mẹ gia hạn thêm 1 năm nữa.

Cứ thế, hành trình nghệ thuật của tôi được tính bằng năm, cứ hết 1 năm, tôi lại xin gia hạn, thế mà cũng “kéo” được 5 năm. Thời gian đầu ở Sài Gòn, chưa có nhiều show diễn, nhiều mối quan hệ, tôi vẫn được ba mẹ âm thầm hỗ trợ. Lúc đó, tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ là ca sĩ hay nhạc sĩ. Tôi chỉ nghĩ mình là cô sinh viên thích nhạc.

Trang Pháp - Tôi làm gì cũng nghĩ đến cảm xúc của bố mẹ- Ảnh 3.

Trang Pháp - Tôi làm gì cũng nghĩ đến cảm xúc của bố mẹ- Ảnh 4.

Một ngày, tôi cùng bố mẹ có buổi trò chuyện nghiêm túc. Bố mẹ biết tôi đam mê nghệ thuật nhưng làm ca sĩ cứ đi sớm về muộn, môi trường showbiz lại phức tạp, ông bà muốn tôi có cuộc sống yên bình hơn.

Lần đầu, tôi thấy rõ sự bất an của bố mẹ và cảm thấy có lỗi. Tôi quyết định ngừng đi diễn, quay lại với xuất phát điểm bạn đầu của mình: sáng tác và làm nhạc.

Tôi sáng tác, sản xuất nhạc theo đơn đặt hàng của các ca sĩ, các đoàn phim. Tôi vẫn có thể được sống với đam mê của mình, vừa khiến bố mẹ yên tâm. Tôi đã có 5 năm “im hơi lặng tiếng” như thế.

Thực ra, bố mẹ không cấm cản gì tôi cả. Thời đi học, ông bà cũng chưa bao giờ áp lực tôi phải đứng đầu lớp, phải có thành tích học tập thế này thế kia. Bố mẹ cũng không cấm cản tôi theo nghệ thuật.

Tuy nhiên, khi thấy bố mẹ lo lắng cho mình, tôi cảm thấy áy náy. Tôi không dám làm gì ồn ào, sợ ảnh hưởng đến cuộc sống bình yên của bố mẹ.

Trang Pháp - Tôi làm gì cũng nghĩ đến cảm xúc của bố mẹ- Ảnh 5.

Việc tôi tham gia Chị đẹp đạp gió rẽ sóng như một tín hiệu vũ trụ gửi đến. Năm 2023 là tròn một thập kỷ tôi theo đuổi âm nhạc. Tôi cũng chuẩn bị 1 album để kỷ niệm cột mốc đặc biệt này.

Album của tôi nói về những phụ nữ U30 độc lập, tự chủ, vượt những rào cản để theo đuổi đam mê của mình. Trùng hợp thế nào, nó cũng là thông điệp của chương trình Chị đẹp đạp gió rẽ sóng. Thế là tôi quyết định tham gia.

Từ khi lui vào hậu trường, tôi ít biểu diễn trên sân khấu nên cũng muốn qua chương trình có thể tập luyện, khởi động lại. Một lý do khác, tôi muốn ba mẹ thấy môi trường showbiz không khắc nghiệt, đố kị. Vẫn có một showbiz yên bình, nơi các nghệ sĩ có thể cống hiến, làm việc.

Những ngày tôi tham gia chương trình, khi các cậu dì gửi link những tiết mục của tôi vào group gia đình, tôi thấy bố mẹ…thả tim. Dần dần, mẹ tôi có những bình luận kiểu: “Tiết mục ổn đấy!”, “Nhảy cũng được”…Chỉ thế thôi mà tôi mừng rơi nước mắt.

Có thể với mọi người điều này rất bình thường nhưng tôi đã có hơn 10 năm để chứng minh với bố mẹ. Tôi nói đùa với bố mẹ rằng: “Chắc từ giờ con không cần phải xin gia hạn visa nữa ha”.

Trang Pháp - Tôi làm gì cũng nghĩ đến cảm xúc của bố mẹ- Ảnh 7.

Trang Pháp kiên trì theo đuổi ước mơ nghệ thuật - Ảnh: NVCC

Trang Pháp kiên trì theo đuổi ước mơ nghệ thuật - Ảnh: NVCC

Trong chương trình, chị Mỹ Linh nói một câu về niềm tin khiến tôi bật khóc. Với tôi, niềm tin rất quan trọng.

Tôi nhớ lại những ngày đầu mình bén duyên với nghệ thuật. Năm lớp 11, tôi được nhiều người biết đến qua một bộ phim truyền hình, và được gắn mác hotgirl.

Khi tôi bắt đầu đi hát, mọi người định kiến về một “hotgirl đi hát” rất nặng nề. Thời điểm ấy, việc một cô hotgirl tay ngang trở thành nhạc sĩ, ca sĩ đối mặt với nhiều ánh mắt hoài nghi.

Tôi phải nỗ lực chứng mình cho mọi người thấy rằng, đây là ca khúc do tôi sáng tác, tôi không phải nhờ người khác viết giùm. Tôi cũng phải chứng minh giọng trên sân khấu là giọng thật của mình, không phải ai hát thay

Niềm tin và tử tế là tôn chỉ của tôi khi làm nghề. Bất kỳ khi nào lung lay, tôi lại lấy hai điều này làm kim chỉ nam cho mình.

Trang Pháp - Tôi làm gì cũng nghĩ đến cảm xúc của bố mẹ- Ảnh 9.

Tôi chuẩn bị cho album từ năm 2022. Khi quyết định tham gia Chị đẹp đạp gió rẽ sóng, tôi dời ngày phát hành nhưng định hướng album vẫn không có gì thay đổi. Tuy nhiên, sau chương trình, được gặp nhiều chị đẹp thú vị, tôi nảy ra một vài ý tưởng hợp tác cùng các chị.

Thêm nữa, sự cố mất điện thoại khiến nhiều ý tưởng của tôi bị “cuốn theo chiều gió”, tôi phải nhớ lại, viết lại. Tuy nhiên, tôi nghĩ biết đâu đó là “tín hiệu vũ trụ”, dẫn tôi đến với những ý tưởng mới mẻ hơn. Tôi đang dành toàn bộ tâm sức cho sản phẩm đặc biệt này.

Sau Covid, nhân sinh quan của tôi thay đổi nhiều lắm. Tôi nhận ra cuộc sống này hữu hạn lắm, nếu những việc mình muốn làm, mình phải làm ngay không chần chừ. Tôi vẫn nhớ sân khấu, thích trình diễn, thế nên, sắp tới tôi sẽ ra ánh sáng nhiều hơn. Được sự ủng hộ của bố mẹ, tôi sẽ bước hai chân vào nghệ thuật rồi, không còn chân trong, chân ngoài như trước nữa.


Trang Pháp - Tôi làm gì cũng nghĩ đến cảm xúc của bố mẹ- Ảnh 10.

YÊN NGỌC
NHÂN VẬT CUNG CẤP
ANH THY
Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên
    Truyện ngắn Mực Tím: Sân khấu của cậu, sân khấu của mình

    Truyện ngắn Mực Tím: Sân khấu của cậu, sân khấu của mình

    Hình như Long rất vui và hạnh phúc khi được hát, dù chỉ là trong một quán cà phê bé nằm trong con ngõ nhỏ. Nụ cười rộng tới mang tai của anh chàng đã cho nó biết điều đó.

    Truyện ngắn Mực Tím: Ly cà phê muối

    Truyện ngắn Mực Tím: Ly cà phê muối

    Ngọc tung tăng chạy về phía chàng trai kia. Hai người họ chào nhau, chàng trai vén tóc cho Ngọc một cách tự nhiên. Hùng nhìn cảnh ấy, nghe trong lồng ngực có tiếng gì đó vỡ vụn, khe khẽ thôi, như tiếng đá tan trong ly cà phê đã cạn.

    Truyện ngắn Mực Tím: Quý cô cộc cằn

    Truyện ngắn Mực Tím: Quý cô cộc cằn

    Tôi đã định nói ra lòng mình với Hân. Nhưng cũng như Hân vừa bỏ lỡ thời khắc thêm đường vào món mứt, dường như tôi cũng bỏ lỡ thời khắc thổ lộ tình cảm.

    Thầy trò Trường THPT Trung Phú ‘mở tiệc’ kỷ niệm ngày đặc biệt của tháng thanh niên

    Thầy trò Trường THPT Trung Phú ‘mở tiệc’ kỷ niệm ngày đặc biệt của tháng thanh niên

    Tháng thanh niên, học sinh Trường THPT Trung Phú (TP.HCM) cháy hết mình trong ‘bữa tiệc’ sôi động với nhiều hoạt động hấp dẫn.

    Truyện ngắn Mực Tím: Căn bệnh tình yêu

    Truyện ngắn Mực Tím: Căn bệnh tình yêu

    Ngay khoảnh khắc này, tôi thấy hình như căn bệnh của mình được chữa khỏi rồi. Và tôi có thể tự tin sẽ cùng cậu ấy và cả đội mình giành chiến thắng.

    Truyện ngắn Mực Tím: Hiệp định "đình chiến"

    Truyện ngắn Mực Tím: Hiệp định "đình chiến"

    Sau cuộc trò chuyện ấy, đám thằng Cường, thằng Linh thỉnh thoảng trông thấy cảnh tượng một đuổi một quen thuộc trên sân trường, nhưng cũng nhiều phen ngã ngửa khi bắt gặp một kèm một hăng say trên bàn học.

    Truyện ngắn Mực Tím: Phòng trọ đối diện

    Truyện ngắn Mực Tím: Phòng trọ đối diện

    Long Xuyên mà, người đến rồi người đi, như lục bình trôi trên sông Hậu, biết bến nào mà đợi mà trông. Chỉ có những mảnh giấy note là còn nằm lại trong những trang sách, kẹp giữa những tháng năm hoa niên rực rỡ và vụng dại.

    Truyện ngắn Mực Tím: Mầm xanh trong nắng sớm

    Truyện ngắn Mực Tím: Mầm xanh trong nắng sớm

    Ngày mai ông chủ về, thể nào "ổng" cũng mang theo một cành đào. Và Tết bỗng dưng trở nên thật trọn vẹn.

    Viết cho gen alpha: Má nói con trai của má sắp mười lăm tuổi rồi đó...

    Viết cho gen alpha: Má nói con trai của má sắp mười lăm tuổi rồi đó...

    Chợt nhớ hôm qua, khi Khoa về nhà với lấm chấm vụn giấy trang kim lấp lánh trên áo, má nói con trai của má sắp mười lăm tuổi rồi đó...

    Truyện ngắn Mực Tím Xuân: Chỉ mới bắt đầu

    Truyện ngắn Mực Tím Xuân: Chỉ mới bắt đầu

    Máy bay cất cánh, Alex mở sổ tay ra nhìn những dòng chữ mà cậu ghi chép. Giữa những trang kể về ký ức của mẹ, giờ có thêm những câu chuyện của chính cậu. Nếu ngày nào đó mẹ quay lại Việt Nam, mẹ sẽ không chỉ có một mình.