img

Tui tên Gấu. Tui có bộ lông đen mượt từ đầu tới đuôi, lưỡi có đốm, chân thêm móng đeo. Ai gặp tui cũng trầm trồ: "Chú chó này đẹp, mà còn khôn lắm đây".

Nếu không có lớp lông bao phủ bên ngoài, chắc mọi người sẽ nhìn thấy một con chó mặt đỏ hây hây vì vui sướng.

Tui được chủ thương hết mực. Hồi tui còn bé, cô chủ nhỏ uống sữa luôn dành phần cho tui. Mùi sữa thơm thơm, beo béo khiến tui thòm thèm trông chờ mãi.

Đến bữa ăn, tui thấy trên mâm cơm của chủ chỉ có tô canh rau, vài con cá bé tí, lâu lâu mới nghe mùi thơm của thịt ba chỉ béo ngậy, khiến tui không cầm được chảy nước miếng tèm lem.

Không phải tui ham ăn chực uống gì đâu, bởi tui là chó, cái mũi rất thính, dù nằm trong góc nhà, mùi đồ ăn cứ tự nhiên xộc tới.

Bà chủ dặn con, có xương thì để lại cho Gấu. Cô chủ nhỏ giương cặp mắt tròn xoe, lúc lắc hai bím tóc hỏi: "Sao chó thích gặm xương vậy mẹ?".

Bà mẹ xoa đầu con mỉm cười: "Chó cũng thích ăn thịt cá. Nhưng không đủ mình ăn, đâu có phần đến nó".

Ồ, câu này thiệt đúng, bà chủ chắc là một chuyên gia tâm lý về chó đây mà. Từ hôm đó, phần cơm của tui có thêm tí cá, tí thịt cô chủ dành cho, tui cảm động muốn rớt nước mắt.

Tui sống ở quê. Thật ra tui không biết quê là gì đâu. Mỗi lần có khách, nghe bà chủ nói: "Nay rảnh về thăm quê à", thì biết vậy thôi.

Tui thích nằm ngoài vườn, vừa mát vừa có nhiều bạn chơi đùa, nào bướm, nào dế, ve sầu, gà, chim.

Tui hay chơi với anh gà trống. Anh chàng có bộ lông màu vàng, cam, đỏ sặc sỡ, cái đuôi dài vòng lên tạo thành một đường cong đẹp mắt.

Anh đội cái mào đỏ chót trên đầu, bước bệ vệ trên đôi chân vàng ruộm gắn mấy chiếc cựa sắc nhọn, ra chiều kiêu hãnh.

Sau này chơi thân, anh "bật mí" với tui, là anh làm dáng với mấy chị gà mái, chứ gồng mình lên vậy cũng mỏi lắm.

Tui cười thầm trong bụng: "Ra là một anh chàng thích khoe mẽ" nhưng ngoài mặt thì gật gù đồng cảm, sợ anh biết sẽ không chơi với tui nữa.

Truyện ngắn Mực Tím: Chuyện của chú chó tên... Gấu- Ảnh 1.

Minh họa: PHÚC GIANG

Trò chơi yêu thích của hai đứa tui là đuổi bắt nhau.

Nếu anh thắng, ảnh nhảy tót lên lưng tui, đứng chễm chệ làm dáng, không quên gáy vang vài tràng lảnh lót thu hút sự chú ý của mấy cô gà e ấp đằng xa.

Khoái nhất là khi tui thắng, tui ngoạm cổ ảnh, tha một vòng quanh vườn.

Đến lúc nhả ra, anh thở hổn hển, mặt đỏ gay, lông xộc xệch trông rất thảm.

Vậy mà chỉ cần thấy ánh nhìn của chị gà mái đang chăn dắt đàn con, anh liền ưỡn ngực, ngẩng cao đầu giữ hình tượng.

Tui lăn lộn cười trước ánh mắt tức tối của anh.

Nhà tui còn có một con mèo nhỏ xíu, trông rất hom hem. Nó có bộ lông vằn vện, màu trắng màu đen màu vàng nâu xen lẫn nhau, như bị bôi bẩn, thế mà bà chủ khen: "Con mèo tam thể đẹp vậy mà bị bỏ rơi".

Không ai đặt tên cho em gái này, đến bữa ăn gọi "meo, meo" là con nhỏ ỏn ẻn bước tới.

Tui gọi nó là Điệu. Bởi suốt ngày nó ngồi liếm lông bóng loáng, ăn uống nhỏ nhẻ, đi đứng thì ẹo qua ẹo lại.

Nghe tui gọi thế, Điệu không phản đối cũng không đồng ý. Vì nó còn nhỏ chưa biết cái tên có nghĩa gì, cũng có thể vì tui đang làm mặt ngầu với nó, để cho nó biết tui là đàn anh sống lâu năm trong nhà mà kính sợ.

Có vẻ cái mặt chưa đủ ngầu, hay vì tui quá thân thiện nên Điệu không hề sợ tui. Buổi trưa tui đang gác mõm lên hai chân trước mơ về cục xương to bự thấy ban sáng.

Đến đoạn cô chủ cầm cục xương cho tui, tui xoắn đuôi vui mừng, chuẩn bị ngoạm lấy thì có cái gì mềm mềm rúc vào bụng khiến tui tỉnh mộng.

Giơ tay quẹt nước miếng, tui đứng hình khi thấy Điệu đang dụi đầu vào bụng mình. Tui là con trai mà, nào phải mẹ nó.

Tui giơ chân tính hất nó ra, nhưng thấy gương mặt non nớt của nó say sưa ngủ, tui mủi lòng, trân mình cho nó dựa.

Kể từ đó, chàng Gấu oai dũng như tui, kiêm nhiệm vụ làm vú em cho nhóc mèo ngủ. Không giống câu "ghét nhau như chó với mèo" nằm đâu đó trong trí nhớ của tui tí nào.

Điệu có kiểu đi êm ru. Lâu lâu, nó lẻn ra sau lưng mà không phát ra tiếng động khiến tui giật mình. Vài lần tui bắt chước cách nó đi, chưa được mấy bước liền ngã chổng vó.

Nó nhìn tui với gương mặt khinh khỉnh, khiến tui vừa thẹn vừa tức. Tui nhào tới, nó nhảy phốc lên cao, mặt vênh váo hơn.

Mấy lần vồ hụt, chỉ làm mình đau, tui quyết không để ý tới nó, học cách bà chủ hay giảng dạy mấy đứa con: "Một câu nhịn chín câu lành", nhưng cục tức không nguôi. Tui bo xì, không cho nó ngủ chung nữa.

Tui làm mặt lạnh với Điệu ngày hôm trước, qua hôm sau nó liền làm lành. Cái đầu nó cọ tới cọ lui vào người khiến tui nhột phá lên cười. Vậy là hòa.

Truyện ngắn Mực Tím: Chuyện của chú chó tên... Gấu- Ảnh 2.

Minh họa: PHÚC GIANG

Cuộc sống cứ bình yên trôi qua như thế, cho đến một ngày...

Đó là ngày nắng đẹp. Tui vừa phơi nắng vừa bắt lũ bọ chét đáng ghét bám trên người thì thấy cô chủ ra đường mua đồ. Tui lững thững theo sau, là tui nhân cơ hội đi chơi đó mà.

Ngang qua ngôi nhà thiệt bự đầu ngõ, cô chủ dừng bước ngắm nghía mấy con búp bê ngộ nghĩnh giặt xong treo trên rào.

Tui cũng nghẹo cổ nhìn. Tui nghĩ mấy cái cục tròn tròn đó có gì đẹp đâu mà cô chủ thích dữ vậy.

Đang chán chán muốn há miệng ngáp, bỗng một con chó dữ tợn, to gấp ba bốn lần tui lao ra cắn cô chủ. Tui phản xạ nhanh như một con... chó.

Tui xông tới cắn vào cổ nó, khiến nó chỉ táp được quần của cô. Nó tức giận quay sang vồ lấy tui. Tui ngã huỵch xuống đau điếng, nhưng bản năng chó trong tui trỗi dậy, tui nhe hàm răng sắc nhọn cắn lại.

Hai đứa tui quần nhau, lăn lộn, tru tréo chửi nhau inh ỏi.

Cô chủ mất thăng bằng ngã lăn ra đất, cô sợ hãi khóc toáng lên. Người trong nhà và người đi đường vội chạy đến can. Khó khăn lắm mới tách được hai đứa tui ra. Con chó mập bị tui cắn mấy nhát sâu hoắm ở cổ, mắt nó long lên sòng sọc, mồm léo nhéo chửi.

Tui thê thảm hơn, bị nó cắn khắp người, máu chảy bê bết, gãy mất một chân. Lúc đánh nhau, hăng máu không biết đau, giờ mới thấy toàn thân đau đớn.

Tui không chửi nổi thành lời, dù trong bụng đầy những câu đáp trả. Bà chủ vội nhờ người bế tui đi băng bó. Tui được quấn băng kín mít trở về. Cô chủ ôm tui khóc nấc. Tui thều thào an ủi, cô tưởng tui rên đau, càng khóc dữ.

Tui thành thương binh nằm một chỗ, được chăm sóc chu đáo. Thân thể đau đớn nhưng vô cùng hãnh diện, bởi ai biết chuyện đều nhìn tui bằng ánh mắt thán phục: "Anh chàng này dũng cảm quá, dám đánh nhau với con chó hung dữ, to gấp mấy lần mình để cứu chủ".

Tui vẫy đuôi nhận lời khen, không quên vênh mặt với con Điệu đang lo lắng đi qua đi lại và anh gà trống bồn chồn thập thò ngoài cửa sổ.

Cũng từ đó, tui có tên mới: "Gấu dũng cảm!".

HOÀNG NGỌC THANH
PHÚC GIANG
NAM KHA
Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên
    Tọa độ check-in hoa bằng lăng hot nhất Hà Nội

    Tọa độ check-in hoa bằng lăng hot nhất Hà Nội

    Mỗi độ hè về, mùa hoa bằng lăng lại khiến bao nàng thơ rung động bởi sắc tím mộng mơ. Loài hoa ấy cũng báo hiệu một năm học nữa lại kết thúc.

    Truyện ngắn Mực Tím: Khoảng cách ngắn nhất

    Truyện ngắn Mực Tím: Khoảng cách ngắn nhất

    Cao im lặng. Tiếng trò chuyện ồn ào khắp dãy hành lang và tiếng chim hót đầu ngày hòa vào nhau, xen vào bầu không khí im lặng giữa chúng tôi.

    Truyện ngắn Mực Tím: Kịch bản dành cho vai phụ

    Truyện ngắn Mực Tím: Kịch bản dành cho vai phụ

    Hóa ra, hạnh phúc không nhất thiết phải là được sắm vai công chúa trong cổ tích. Chỉ cần gặp đúng người biết trân trọng giá trị thật của mình, ngay cả một “cái cây” khô cằn cũng có thể nở hoa rực rỡ nhất trong mùa hè năm ấy.

    Truyện ngắn Mực Tím: Quả cầu tuyết

    Truyện ngắn Mực Tím: Quả cầu tuyết

    Mùa hè sau trở về thăm lại quê nhà, việc đầu tiên Thi làm là đi tìm gặp Trâm. Đôi bạn sẽ lại ngồi dưới gốc xoan, nhấm nháp những chiếc bánh quy thơm giòn và thủ thỉ biết bao nhiêu là chuyện.

    Truyện ngắn Mực Tím: Tiếng đàn dở dang

    Truyện ngắn Mực Tím: Tiếng đàn dở dang

    Ánh không chắc có thể để ai bước vào thế giới của mình, nhưng lần đầu tiên, Ánh cảm thấy có lẽ việc mở lòng cũng không phải là điều quá tệ.

    5 bài thơ tham dự Hội thi Sáng tác văn học

    5 bài thơ tham dự Hội thi Sáng tác văn học

    Mời bạn đọc 5 bài thơ tham dự Hội thi sáng tác văn học dành cho đội viên, học sinh lần 9 năm 2025-2026.

    Truyện ngắn Mực Tím: Lãng mạn là khi có cậu

    Truyện ngắn Mực Tím: Lãng mạn là khi có cậu

    Cô bạn quay sang nhìn tôi nói: “Sao mà họ lại lãng mạn đến thế không biết?”. Chưa đầy một giây sau, cô lại gật gù bồi thêm câu quen thuộc: “Mà thôi, khô khan như cậu thì làm sao hiểu nổi thế nào là lãng mạn?”.

    Truyện ngắn Mực Tím: Một tin nhắn chưa kịp trả lời

    Truyện ngắn Mực Tím: Một tin nhắn chưa kịp trả lời

    Người ta thường nói, tốc độ trưởng thành của con cái không bao giờ theo kịp tốc độ già đi của ba mẹ. Đến khi ta kịp hiểu ra, có khi họ đã đứng ở một phía rất xa của cuộc đời. Vì thế khi có thể hãy trở về nhà.

    Người đặt những viên gạch đầu tiên của ban Thiếu nhi Thành Đoàn và báo Khăn Quàng Đỏ

    Người đặt những viên gạch đầu tiên của ban Thiếu nhi Thành Đoàn và báo Khăn Quàng Đỏ

    Cầm tờ báo Khăn Quàng Đỏ rực rỡ sắc màu trên tay, cô Nguyễn Thị Nghĩa (bí danh Chín Ngân) khẽ mỉm cười. Ký ức về những ngày đầu gian khó, đầy thử thách đến với hoạt động Đội và làm báo thiếu nhi chợt ùa về trong cô qua từng câu chuyện.

    Truyện ngắn Mực Tím: Sát vách là idol

    Truyện ngắn Mực Tím: Sát vách là idol

    Cô ấy không chỉ là bạn thân mà còn là người luôn đồng hành, cổ vũ cậu trên mọi bước đường. Và hơn nữa, Thanh Thảo còn là người mà cậu cảm mến. Mọi sự cố gắng của Duy Anh không chỉ vì chính bản thân mà còn vì người con gái trước mặt mình.