img

Tú không biết lá cây vú sữa có màu gì. Hồi xửa hồi xưa ông nội có trồng một cây trong sân, bằng cái chậu vừa vòng tay Tú. Thiếu đất, nó không tồn tại lâu, rụng sạch lá chỉ sau vài tháng và biến mất như những cái cây trước đó ông đem về.

Như những mít, xoài, mận, ổi... toàn là cây ăn trái thèm nhiều dinh dưỡng, thích tung hoành đất quê thênh thang hơn là những khoảnh xi măng chật hẹp. Ký ức về cây vú sữa của Tú cũng chỉ có nhiêu đó.

Cô bạn nhớ nó đặc biệt, nhưng để mô tả thì không thể. Cảm giác cứ như gặp lại một người quen chia cắt đã lâu mà không thể gọi tên. Trên con đường đông đúc, nếu không kịp gọi, họ sẽ hòa tan trong biển người chen lấn...

Trong lớp chỉ còn Tú và Ngân, hai chấm người trên hàng hàng ghế trống. Ngân, hoa khôi của khối, bị bong gân chân nên không ra sân tập thể dục được. Tú thì được giao vào lấy sổ đầu bài cho thầy thể dục, trong lúc tìm nó, cô bạn bỗng nảy ra thắc mắc đó. Không có điện thoại để tra cứu, Tú cố vắt óc nhớ. Cô lội vào dòng ký ức cuồn cuộn, đưa tay vớt lấy từng chút kỷ niệm. Không nhớ nổi vẫn là không nhớ nổi.

- Ngân nè - Tú ngẩng lên, nặn một nụ cười với hoa khôi.

Ngân không đáp, ngước mặt nhìn Tú, đôi mày thanh tú hơi nhíu lại chờ đợi. Ít khi nói chuyện với nhau, đúng hơn là Tú hiếm khi bắt chuyện với ai, có lẽ lần này khiến Ngân ngạc nhiên nhiều.

Đôi môi Ngân như có son, đôi môi những bạn gái trong lớp ghen tị (thực tế thì mọi đường nét ngoại hình và cả học lực của hoa khôi đều khiến người ta ghen tị) hơi mím lại. Tú nghĩ mình mà chần chừ chút nữa cô bạn này sẽ nổi giận không chừng.

- Đố bạn biết lá vú sữa có màu gì? - Thay vì nhờ Ngân giải đáp, Tú lại chọn câu đánh đố. Tú cũng không hiểu tại sao mình làm vậy, đơn giản là một phút bốc đồng chăng.

Lớp học yên tĩnh tới mức dường như Tú nghe được tiếng nghiến răng của Ngân. Cô hoa khôi giận thật rồi. Tú lè lưỡi, làm như chưa từng hỏi gì, cuống quýt cầm lấy sổ đầu bài bước ra khỏi lớp. Vừa đi vừa hát véo von một bài hát tự nghĩ ra, ngang phè phè, gần giống với bài vè hơn.

"Lá cây vú sữa màu gì, bạn ơi cho tôi biết đi

Làm ơn cho tôi biết đi, có khi tôi sẽ nói ra điều chi khiến tôi mải nghĩ...".

* * *

Truyện ngắn Mực Tím: Đố bạn biết lá vú sữa có màu gì? - Ảnh 1.

Minh họa: PHÚC GIANG

Ngân là một mặt trời nhỏ, chói chang tỏa sáng. Ngoại hình đúng chuẩn hoa khôi, làm cái chi cũng giỏi. Nhưng mặt trời thì ấm áp. Nếu chịu được một số ngày nóng bức (chủ yếu là cảm giác tự ti khi ở cạnh con nhà người ta), còn lại sẽ thấy mặt trời cần thiết, thực sự cần thiết.

Ngân luôn là giải pháp của lớp: xung phong trả bài, giơ tay giải toán khó, sứ giả thay mặt đám học trò lười xin cô giảm lượng bài tập về nhà hoặc xin dời kiểm tra sang bữa khác. Nhìn theo mặt nào cũng thấy Ngân là một người bạn tốt.

Có điều, Ngân khá ít nói. Làm như toàn bộ năng lượng cô bạn dành cho việc phát sáng hết rồi. Ngân ít khi tán chuyện, phần lớn thời gian nếu không học bài thì cũng ngồi nghe nhạc một mình.

Mỗi khi đeo tai nghe, mặt Ngân "toát ra vẻ đừng ai làm phiền tôi". Đôi mắt to tròn toát chút khó chịu, hàm răng trắng bóng thi thoảng cắn nhẹ vào môi. Mỗi khi ấy, mọi người đều lảng đi để mặc cô bạn lắng nghe những bản nhạc yêu thích của mình.

Đó có lẽ là điểm giống nhau duy nhất của Tú và Ngân. Ý là về độ khó gần khi tập trung làm gì đó. Khác với hoa khôi, Tú hầu như bận rộn. Làm gì cô bạn cũng tập trung, những khi ấy Tú không quan tâm vẻ mặt mình như thế nào.

Bạn thân gần nhà hồi trước nói nhìn Tú chăm chú khó khăn lắm, cứ như sát thủ muốn lấy mạng người ta tới nơi. Tú tin lời bạn, bởi mỗi lần cô bạn say sưa đọc sách, mấy đứa con nít quậy phá ngang qua cũng phải nhón chân nhè nhẹ. Thôi thì cứ coi như đây là một lợi thế đi.

Ngoài điểm giao đó, Tú và Ngân là hai đường thẳng khác biệt. Ngoại hình Tú bình thường, học lực tàm tạm, hầu như không có gì nổi bật. Như thể hai mặt của lá cây vú sữa vậy. Ở trên thì xanh, bên dưới màu vàng nâu. Ở cạnh nhau, gắn liền nhau mà khác hẳn nhau.

- Lá vú sữa có hai màu, xanh ở mặt trên, vàng nâu ở mặt dưới - Ngân tự nhiên cất tiếng khi Tú đi ngang qua.

Lần này người kinh ngạc là Tú. Vậy là cô hoa khôi vẫn còn nhớ, mắc cỡ quá. Ai có ngờ mong muốn vu vơ của mình lại khiến người ta để tâm.

Tú nghĩ cần phải đáp lại. Người ta có lòng còn gì. Để coi, Tú đang không có gì cả. À, còn mấy cục kẹo trong túi áo. Cô bạn lấy ra vài cục, cầm lấy tay Ngân, dùng tay còn lại thả vào đó những viên kẹo óng lên trong nắng.

- Kẹo gừng, tốt cho cổ họng lắm - Tú nhe răng cười, quên mất mình cười nhìn cũng hình sự không thua lúc đăm chiêu. Có khi còn hơn.

Chân mày Ngân hình như là cặp nam châm trái dấu, chúng hay sát lại cạnh nhau ghê. Đôi mắt Ngân nhìn Tú có vẻ sững sờ. Trước khi bỏ ra sân, Tú thầm nghĩ, người gì mà biểu cảm hoang mang cũng đẹp quá chừng.

* * *

Ham muốn bất chợt là tật xấu của Tú. Đôi khi nó gây ra rắc rối, đôi khi đem lại điều thú vị. Tú thích hên xui, những thứ không ngờ tạo nên cuộc sống mà. Cho nên cô bạn không chần chừ bật liền câu hỏi vừa xuất hiện trong đầu, không màng hậu quả của nó:

- Bạn nghe nhạc gì hoài mà không chán vậy?

Chắc đã quen với cục phiền phức nặng bốn mươi lăm ký trưng vẻ mặt hơn hớn này, Ngân hôm nay không chau mày hay mím môi nữa. Cô hoa khôi thản nhiên trả lời:

- Bạn muốn biết thiệt không?

Tú gật đầu ngay tức thì. Ngân phì cười, tháo tai nghe xuống. Vành môi cô bạn cong lên như thách thức:

- Tiết lộ bí mật mắc cỡ nhất của bạn cho tui biết đi, rồi tui nói cho nghe!

Đờ ra vài giây, nội tâm Tú đang tranh đấu. Ác quỷ Tú đứng ở vai trái nói: đừng tin lời nhỏ này, người đẹp là rắn độc (câu đó Tú lượm trong mấy cuốn sách viết theo lối cổ điển). Vai phải thiên thần Tú chống hông cự lại: muốn người ta "bật mí" bí mật thì mình cũng phải mở ra bí mật của mình chớ. Tú nghe lời thiên thần, quyết định nhanh trước khi Ngân kịp đeo tai nghe trở lại.

- Ừ thì... hồi tiểu học tui cắt vải quần tây của ba để may đồ búp bê, ông không biết mặc đi làm luôn, khi về tui bị la quá trời. Có lần tui còn bắt chước mẹ trang điểm tới trường, cô giáo bắt chép phạt mỏi nhừ tay. À, lần động trời nhất chắc là hồi mười tuổi, đi coi ca nhạc nghe đúng bài tủ tui chạy lên giành micro với ca sĩ...

- Thôi thôi được rồi, được rồi... - Hoa khôi cười tới chảy nước mắt. Ngân lắc lắc đầu, mái tóc mượt mà chuyển động theo, trông như ngọn thác đổ xuống từ bầu trời đêm - Bạn thiệt tình quá!

- Vậy có thể nói cho tui nghe chưa? - Tú lại cười chờ đợi.

Ngân hơi ngần ngừ. Cô bạn bắt Tú cam kết không được kể với ai. Máu tò mò trong lòng Tú càng sục sôi, chuyện chi động trời khiến hoa khôi phải giấu giếm đây. Ngân đưa cho Tú một tai nghe, kêu đeo vào. Có tiếng nhạc sẵn trong đó. Nghe lạ lắm.

- Chà... Nhạc khá hay mà ca sĩ giọng không tốt lắm hen - Tú gật gù nhận xét - Nhưng như vầy sao bạn phảu giấu?

- Thì bởi vì... người hát là tui! - Ngân thú nhận, hai gò má mọc hai mặt trời hoàng hôn đỏ lựng.

Truyện ngắn Mực Tím: Đố bạn biết lá vú sữa có màu gì? - Ảnh 2.

Minh họa: PHÚC GIANG

Tú à lên một tiếng gọn hơ. Cô bạn hiểu rồi.

Ngân nói tiếp, kể cho Tú biết một bí mật xấu hổ, coi như bù đắp hồi nãy Tú đã kể quá nhiều. Ngân mê hát hò lắm. Có điều cô hát không hay, nhảy lại càng dở. Nhớ cái lần Ngân bong gân chân bỏ học thể dục không, là vì vừa hát vừa nhảy trên giường đạp trúng cái gối ôm trượt té.

Trong khi Ngân mắc cỡ tới mức muốn tìm một kẽ nứt trên tường để chui vô, Tú chỉ cười khúc khích rồi thôi. Tú thấy hoa khôi càng thú vị hơn.

- Giống như lá vú sữa thôi mà, người nào cũng có mặt tốt, mặt chưa tốt - Tú động viên Ngân.

Ngân tròn mắt nhìn bạn, khẽ mỉm cười.

- Vậy là mỗi lúc nghe nhạc mình tự hát, mặt bạn khó ở là do cố kiềm không hát theo? - Tú đoán mò.

- Ừ...

- Vậy là bạn nuôi ước mơ làm ca sĩ dù khả năng hạn chế? - Tú nói thẳng đuột.

- Gì mà khả năng hạn chế, bạn tàn nhẫn quá vậy? - Ngân cười méo xẹo - Tui thức thời lắm nha, không phải kiểu lao đầu vô đá. Tui mê âm nhạc, mà âm nhạc không nhất thiết phải làm ca sĩ mới đắm chìm được. Tui chuyển qua sáng tác!

- Rồi ai hát? - Tú hỏi bâng quơ.

- Tui tìm được một người giọng tốt lắm - Ngân sát lại gần Tú, làm bộ bí ẩn - Có điều không thân lắm, bạn nghĩ tui nên mở lời nhờ không?

- Nên chớ - Tú vẫn là Tú hồn nhiên - Bạn đó tên gì, lớp nào, tui đi nói chuyện giùm cho.

- Tên Tú á, lớp 11 - Ngân cũng hồn nhiên không kém.

- Ủa, trong khối 11 có mình ên tui tên Tú hà!

- Thì là bạn chớ còn ai vô đây! - Ngân chớp chớp mắt - Bạn hát hay lắm!

Tú cười ngượng ngùng. Lần đầu có ai đó khen cô bạn.

- Tui mà hát hay cái gì... Tui dở đều hà.

- Thiệt! Hông phải bạn nói người ta như lá vú sữa sao, có mặt này mặt kia. Mặt sáng của bạn là hát đó nhe! - Ngân đưa tay nhéo nhéo má Tú - Giờ bạn biết hết bí mật của tui rồi, bạn phải chịu trách nhiệm. Nếu không hát tui sẽ... khóc cho coi!

- Dạ thôi thôi, hoa khôi tha cho em! - Tú gãi gãi đầu, thấy chuyện này cũng hay hay - Em hát được chưa hả chị hoa khôi!

Ngân cười rạng rỡ, như chỉ chờ bấy nhiêu, lướt điện thoại mở cho Tú nghe bài mới nhất tên là Lá vú sữa có màu gì.

"Lá cây vú sữa màu gì, bạn ơi cho tôi biết đi

Làm ơn cho tôi biết đi, có khi tôi sẽ nói ra điều chi khiến tôi mải nghĩ...

Lá xanh rì một mặt, một mặt lá vàng nâu. Tài năng bạn ở đâu, có khi là chưa biết. Lá vú sữa hai màu, bạn có điều tốt xấu. Bất kỳ ai, bất kỳ ai, cũng có điều khác biệt...".

Tú và Ngân ngâm nga theo điệu nhạc, hai giọng lệch tông mà hòa hợp lạ lùng. Hòa hợp như hai màu lá vú sữa, cách biệt mà vẫn nằm cạnh nhau, trên cùng một chiếc lá.

Tác giả Phát Dương đoạt giải tư Giải thưởng văn học Kim Đồng lần thứ nhất

Sau gần hai năm tổ chức, NXB Kim Đồng đã trao 11 giải thưởng Văn học Kim Đồng lần thứ nhất cho các tác giả, nhà văn - nhà thơ. Trong đó, giải nhất thuộc về tác phẩm (truyện dài) Nên làm gì khi trời nổi gió của tác giả Giai Du.

Hai giải nhì được trao cho tác phẩm (truyện dài) Chuyện ở làng Mênh Mông của tác giả Nguyễn Thị Như Hiền, tác phẩm (truyện dài) Người đàn ông có chiếc xe tải màu hồng của tác giả Giáp Thị Thuỳ Dương.

Nhà văn - họa sĩ Phát Dương là một cây bút quen thuộc có các truyện ngắn, minh họa (ký tên Phúc Giang) thường xuyên góp mặt trên ấn phẩm Mực Tím mỗi tuần. Và tại giải thưởng Văn học Kim Đồng lần thứ nhất, anh đã đoạt giải tư với tác phẩm truyện dài Bà phù thủy đi mua ve chai. Tác phẩm này sẽ được NXB Kim Đồng xuất bản và phát hành trong thời gian sắp tới, mời bạn đón đọc nhé!

Truyện ngắn Mực Tím: Đố bạn biết lá vú sữa có màu gì? - Ảnh 3.

Nhà văn - họa sĩ Phát Dương (áo vàng) chụp hình lưu niệm cùng nhà văn Trần Đức Tiến (Chủ tịch Hội đồng chung khảo Giải thưởng).

PHÁT DƯƠNG
PHÚC GIANG
NAM KHA
Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên
    Truyện ngắn Mực Tím: Dáng vẻ đẹp nhất

    Truyện ngắn Mực Tím: Dáng vẻ đẹp nhất

    Cuối cùng thì sao? Hai thế giới vẫn giao nhau và gắn kết tới tận bây giờ đó thôi! Bởi cuộc sống của tôi từ khi có Nhung đã được điểm tô thêm những mảng màu dịu êm, như dáng vẻ Nhung an nhiên tự tại, đeo tai nghe và đọc sách ở một góc sân trường ngập nắng.

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngày tươi đẹp

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngày tươi đẹp

    Hai tụi mình cùng đạp xe về nhà. Trời nóng như vậy, khó chịu như vậy, nhưng không phải là một ngày tồi tệ đâu. Cũng có thể tính là một ngày đẹp trời đó chứ. Mình sẽ trân trọng những tháng ngày thật đẹp này.

    Truyện ngắn Mực Tím: Nàng gia sư và cô nhóc lém lỉnh

    Truyện ngắn Mực Tím: Nàng gia sư và cô nhóc lém lỉnh

    Chúng tôi có sở thích chung về nghệ thuật. Anh hay tag tôi vào mấy clip bài hát hay hoặc vẽ tranh. Còn tôi sẽ gửi anh những link bộ phim tôi yêu thích. Qua đó, tôi và anh có nhiều điều hơn để nói với nhau.

    Truyện ngắn Mực Tím: Những ngày mai mong chờ

    Truyện ngắn Mực Tím: Những ngày mai mong chờ

    Bài tập về nhà cuối cùng có lẽ đã được bắt đầu thực hành từ hôm nay, nhưng tôi biết vẫn còn có những ngày mai phía trước đang mong chờ chúng tôi.

    50 năm những hạt mầm nhỏ lớn lên cùng thành phố

    50 năm những hạt mầm nhỏ lớn lên cùng thành phố

    Tròn 50 năm mang tên Bác, Thành phố Hồ Chí Minh không ngừng chuyển mình và phát triển mạnh mẽ qua từng giai đoạn. Trong dòng chảy ấy, thành phố giống như một khu vườn lớn. Ở đó, mỗi thế hệ là một lần gieo hạt.

    Truyện ngắn Mực Tím: Lưng chừng nhớ, mượn cớ thương

    Truyện ngắn Mực Tím: Lưng chừng nhớ, mượn cớ thương

    Được cười, nụ cười của thằng con trai vừa tìm được đáp án cho câu hỏi khó nhất cuộc đời mình. Chuyện tương lai ra sao, ừ thì... sau này sẽ rõ. Còn bây giờ, ít ra ai kia cũng đã có cái cớ để thương mến ai đó rồi.

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngoan nào, có bà ở đây!

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngoan nào, có bà ở đây!

    Mỗi khi gặp chuyện gì khó khăn, tôi lại nhắm mắt tưởng tượng mình đang nằm trên chiếc võng đay cũ kỹ năm nào. Tôi nghe tiếng bà lọc cọc trong bếp, nghe mùi khói bếp nồng nàn, và nghe thấy giọng nói phù sa ấy thì thầm.

    Truyện ngắn Mực Tím: Người lạ

    Truyện ngắn Mực Tím: Người lạ

    Tôi không trách cậu ta, chưa bao giờ trách vì cậu ta đã bỏ thư vào sách của mình, tôi chỉ tự trách bản thân vì đã không tìm ra chúng sớm hơn.

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa của riêng mình

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa của riêng mình

    Thì ra mỗi người đều có một mùa để thuộc về, như cái cây và bông hoa cũng cần có một mùa để rực nở. Không phải ai cũng kịp rực rỡ trong cùng một mùa hè. Và cũng chẳng sao cả nếu mùa của chúng ta đến muộn hơn một chút.

    Truyện ngắn Mực Tím: Phía sau lời cá cược

    Truyện ngắn Mực Tím: Phía sau lời cá cược

    Cảm giác khi nghe thấy mình bị đem ra làm trò cá cược là như thế nào? Tất nhiên là tôi tức giận, nhưng tôi ém cục tức ấy xuống, giả bộ như không biết gì. Để xem mấy cậu bạn kia diễn trò như thế nào trước mặt tôi đây?