img

Nhi đang định đi về chỗ ngồi của mình thì bất ngờ Minh vươn vai tựa sát người vào tường cố ý chặn Nhi lại.

Mọi thứ xung quanh, bao gồm cả tiếng trống trường và tiếng nói cười của các bạn như dừng lại, chỉ còn ánh mắt đầy bất ngờ của Nhi. Cô ngây người chốc lát, còn Minh thì miệng cười mỉm như thể đắc ý lắm.

Minh xưa nay vốn trầm tính, ít nói, cũng chưa từng trêu ghẹo ai trong lớp, cậu ta đúng nghĩa là nam thần con nhà người ta.

Cậu ấy học giỏi, da trắng, cao ráo lại vô cùng kiệm lời. Cậu ấy ngồi trong góc lớp nhưng không hề bị lãng quên mà còn là học sinh nổi bật của lớp, của trường.

Truyện ngắn Mực Tím: Minh và Nhi- Ảnh 1.

Minh họa: PHÚC GIANG

Minh luôn được các em khối dưới để ý và thầm thương trộm nhớ. Nhi thì lại nhỏ con, nhìn xa y như nấm lùn, nhưng cô lại rất đáng yêu, ai nhìn vào cũng muốn chở che.

Nhỏ Nhi tinh nghịch, nhí nhảnh nhưng chỉ với người cô thân quen, còn người mới quen cô lại khá ít nói và hướng nội, nói thật là có chút rụt rè.

Hai cô cậu là bạn học chung với nhau từ lớp một lên tận lớp chín. Họ không ngồi chung một bàn, chẳng thân nhau, cũng chẳng mấy khi tương tác nói chuyện với nhau, bởi lẽ cả hai đều thuộc tuýp người trầm tính, ít nói.

Còn nhớ có lần An - bạn thân cùng lớp của Minh - gửi thư tỏ tình Nhi.

Cậu ta thích thầm Nhi từ đầu kỳ một năm ngoái, bao lần úp úp mở mở, bao lần bị bạn bè trêu chọc thì cuối cùng cậu ta cũng viết thư tỏ tình cho Nhi.

Nhưng hài hước thay, vì không đủ can đảm đứng trước Nhi nên An nhờ Minh chuyển thư tỏ tình giùm.

An đặt hết niềm tin vào Minh - một người bạn đáng tin cậy. Niềm tin của cậu ta đã đặt đúng chỗ khi mà Minh đã đưa thư đến tận tay Nhi.


Đó là một buổi sáng cuối thu đẹp trời, gió nhè nhẹ thổi vào những cành cây, lay rụng những chiếc lá già.

Lá vàng rơi chầm chậm, bay dưới chân những cô cậu học trò đang dọn vệ sinh sân trường. Minh bất ngờ kêu Nhi ra một chỗ và ngại ngùng đưa tờ giấy tỏ tình của An. Cậu ta gãi gãi đầu và nói:

- Cái này thằng An nhờ tui đưa cho bà đó, nhận lấy đi nha!

- Nhưng mà nó là cái gì mới được, không biết cái gì tui không nhận đâu á.

- Thì bà cứ nhận đi rồi biết, à mà không nhận cũng được, coi như không biết gì đi... Minh lấp lửng đáp lời Nhi.

- Gì vậy trời, đưa cho người ta mà nhận cũng được không nhận cũng được là sao? Nhi có vẻ hơi nhíu mày.

- Thật ra là thư tỏ tình thằng An nhờ tui đưa bà, nó không dám đưa...

- Vậy sao ông lại kêu tui không nhận cũng được, là giúp bạn thân dữ chưa nè, ha ha. Nhưng mà tui cũng không nhận đâu, tặng lại Minh á.

Minh ngẩn người, sau đó thầm cười với nụ cười bí hiểm.

* * *

Vì bạn thân của Nhi ngồi bên tổ của Minh nên ngày nào vào giờ giải lao Nhi cũng sang tổ Minh ngồi chơi.

Cô thường đi cuối lớp rồi vòng lên nên lúc nào cũng đi ngang qua Minh. Hai người rất bình thường, cũng không có lấy một ánh nhìn nào dành cho nhau, cứ như vậy lướt qua nhau.

Sau một buổi ra chơi nọ, như thường lệ, Nhi đi ngang qua bàn Minh để về chỗ ngồi thì bất ngờ Minh tựa lưng vào tường và cố ý chắn đường đi của Nhi. Cô thoáng chút bất ngờ:

- Này, tránh ra để tui về chỗ nào, vào học rồi, thầy lên rồi kìa.

- Tui không tránh á, năn nỉ tui đi - Minh mỉm cười nhìn Nhi.

Thú thật thì hiếm khi thấy cậu ta cười tươi đến vậy, không ngờ một tên kiệm lời, không biết trêu ghẹo người khác nay lại nổi hứng ghẹo Nhi. Cô cảm thấy khó hiểu nhưng cũng không dám chắc điều gì, nên cũng dần quên đi khoảnh khắc này.

* * *

Đợt đấy ôn thi học sinh giỏi cấp huyện nên Nhi không còn qua tổ Minh chơi nữa, giờ ra chơi nào cô cũng ngồi cặm cụi viết từng bài văn, rồi hết viết văn thì đọc tài liệu.

Còn Minh cũng là cậu học sinh nổi bật nhất trong đội tuyển học sinh giỏi môn toán, cậu ta ngồi cau mày nhăn nhó với mấy bài toán khó.

Một buổi chiều đi học về, đang bon bon trên đường thì xe đạp của Nhi bị thủng lốp. Trời loạng choạng tối, cô vừa dắt bộ vừa lo sợ.

Cô thầm nghĩ, bây giờ dắt bộ về chắc trời tối om mất. Chưa nghĩ lâu thì may thay Minh cũng vừa kịp đi học bồi dưỡng toán về, thấy bóng dáng bé nhỏ dắt bộ chiếc xe màu hường đằng xa, Minh đoán ngay đó là Nhi. Cậu vội đạp thật nhanh chạy về phía Nhi rồi hỏi:

- Xe bị thủng lốp à, muốn tui chở về không? Thôi mời cô nương lên xe tui chở về, chứ dắt bộ là tối đêm mới về đến nhà đó.

Truyện ngắn Mực Tím: Minh và Nhi- Ảnh 2.

Minh họa: PHÚC GIANG

Nhi chưa kịp đáp lời thì Minh đã chủ động nói trước để tránh cho Nhi ngại. Thế rồi Nhi gửi nhờ xe nhà gần đường để ngày mai bố ra lấy đi sửa và leo lên xe Minh ngồi. Minh cố đạp thật nhanh dưới ánh hoàng hôn vàng nhạt. Cậu ngoảnh ra sau hỏi Nhi:

- Này, nếu tui với bà cùng thi tốt học sinh giỏi huyện, tui muốn hỏi bà một chuyện, lúc đó nhớ trả lời tui thật lòng nha.

- Có chuyện gì mà bí mật thế?

- Giờ chưa nói được, nhưng mà cố gắng lên nha, chúng ta cùng cố gắng thi tốt nha.

- Chốt luôn, sợ gì ha ha.

Chiều tà dần ngả bóng, gió thu man mác luồn vào từng chân tóc, Minh và Nhi cứ thế đạp đi xa dần và cuối cùng cũng về đến nhà trước khi trời tối.

* * *

Kỳ thi học sinh giỏi cũng đến, Minh và Nhi đều cố gắng hết mình. Sau mười ngày đợi kết quả, cuối cùng công sức của cả hai đều được đền đáp.

Minh đạt giải nhất môn toán, còn Nhi đạt giải ba môn văn. Tuy giải thưởng chưa được như mong đợi nhưng Nhi vô cùng phấn khởi, chạy đến khoe Minh và nói:

- Này, tui đạt giải rồi, ông còn muốn hỏi chuyện kia nữa không?

- Có chứ. Minh phấn khởi trả lời.

- Tui hơi ngại, cũng hơi sợ, nhưng nếu không nói, tui sợ sắp chuyển cấp rồi, chúng mình ít gặp nhau. Minh... Minh thích Nhi, từ lâu rồi...

Lời nói của Minh làm Nhi hơi bất ngờ, nhưng trong lòng thì lại vui vui.

- Minh có biết tại sao Nhi hay qua tổ Minh chơi không? Đó là vì Nhi muốn Minh chú ý đó...

Nhi bẽn lẽn trả lời. Mặt Minh tươi rói.

PHẠM THỊ THƠM
PHÚC GIANG
NAM KHA
Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên
    Truyện ngắn Mực Tím: Sân khấu của cậu, sân khấu của mình

    Truyện ngắn Mực Tím: Sân khấu của cậu, sân khấu của mình

    Hình như Long rất vui và hạnh phúc khi được hát, dù chỉ là trong một quán cà phê bé nằm trong con ngõ nhỏ. Nụ cười rộng tới mang tai của anh chàng đã cho nó biết điều đó.

    Truyện ngắn Mực Tím: Ly cà phê muối

    Truyện ngắn Mực Tím: Ly cà phê muối

    Ngọc tung tăng chạy về phía chàng trai kia. Hai người họ chào nhau, chàng trai vén tóc cho Ngọc một cách tự nhiên. Hùng nhìn cảnh ấy, nghe trong lồng ngực có tiếng gì đó vỡ vụn, khe khẽ thôi, như tiếng đá tan trong ly cà phê đã cạn.

    Truyện ngắn Mực Tím: Quý cô cộc cằn

    Truyện ngắn Mực Tím: Quý cô cộc cằn

    Tôi đã định nói ra lòng mình với Hân. Nhưng cũng như Hân vừa bỏ lỡ thời khắc thêm đường vào món mứt, dường như tôi cũng bỏ lỡ thời khắc thổ lộ tình cảm.

    Thầy trò Trường THPT Trung Phú ‘mở tiệc’ kỷ niệm ngày đặc biệt của tháng thanh niên

    Thầy trò Trường THPT Trung Phú ‘mở tiệc’ kỷ niệm ngày đặc biệt của tháng thanh niên

    Tháng thanh niên, học sinh Trường THPT Trung Phú (TP.HCM) cháy hết mình trong ‘bữa tiệc’ sôi động với nhiều hoạt động hấp dẫn.

    Truyện ngắn Mực Tím: Căn bệnh tình yêu

    Truyện ngắn Mực Tím: Căn bệnh tình yêu

    Ngay khoảnh khắc này, tôi thấy hình như căn bệnh của mình được chữa khỏi rồi. Và tôi có thể tự tin sẽ cùng cậu ấy và cả đội mình giành chiến thắng.

    Truyện ngắn Mực Tím: Hiệp định "đình chiến"

    Truyện ngắn Mực Tím: Hiệp định "đình chiến"

    Sau cuộc trò chuyện ấy, đám thằng Cường, thằng Linh thỉnh thoảng trông thấy cảnh tượng một đuổi một quen thuộc trên sân trường, nhưng cũng nhiều phen ngã ngửa khi bắt gặp một kèm một hăng say trên bàn học.

    Truyện ngắn Mực Tím: Phòng trọ đối diện

    Truyện ngắn Mực Tím: Phòng trọ đối diện

    Long Xuyên mà, người đến rồi người đi, như lục bình trôi trên sông Hậu, biết bến nào mà đợi mà trông. Chỉ có những mảnh giấy note là còn nằm lại trong những trang sách, kẹp giữa những tháng năm hoa niên rực rỡ và vụng dại.

    Truyện ngắn Mực Tím: Mầm xanh trong nắng sớm

    Truyện ngắn Mực Tím: Mầm xanh trong nắng sớm

    Ngày mai ông chủ về, thể nào "ổng" cũng mang theo một cành đào. Và Tết bỗng dưng trở nên thật trọn vẹn.

    Viết cho gen alpha: Má nói con trai của má sắp mười lăm tuổi rồi đó...

    Viết cho gen alpha: Má nói con trai của má sắp mười lăm tuổi rồi đó...

    Chợt nhớ hôm qua, khi Khoa về nhà với lấm chấm vụn giấy trang kim lấp lánh trên áo, má nói con trai của má sắp mười lăm tuổi rồi đó...

    Truyện ngắn Mực Tím Xuân: Chỉ mới bắt đầu

    Truyện ngắn Mực Tím Xuân: Chỉ mới bắt đầu

    Máy bay cất cánh, Alex mở sổ tay ra nhìn những dòng chữ mà cậu ghi chép. Giữa những trang kể về ký ức của mẹ, giờ có thêm những câu chuyện của chính cậu. Nếu ngày nào đó mẹ quay lại Việt Nam, mẹ sẽ không chỉ có một mình.