img

Vừa nhận thông báo được nghỉ hơn một tuần, tôi quyết định trở về nhà. Trước khi rời trọ, tôi đã kịp hong khô mớ quần áo còn ẩm ướt bởi những cơn mưa chiều bất chợt kéo đến. Dưới ánh mặt trời dần ló rạng, tôi cố hít căng bầu không khí tinh sạch của ngày mới.

"Thành phố này vẫn quá đỗi trong ngần và thuần khiết đến thế". Tôi thả lỏng người, cảm nhận hơi thở nhè nhẹ phập phồng.

Tôi quay lại gấp quần áo, khăn lau mặt, vỏ áo gối, vài món phụ kiện linh tinh và thu cất ngăn nắp vào tủ. Tiếp đó, tôi xếp gọn chiếc cà vạt kẻ sọc nằm vắt vẻo giữa những khăn turban, túi tote, áo gile len Quảng Châu.

Nhìn chiếc cà vạt này, bỗng dưng tôi nhớ đến Vũ, người bạn đã hướng dẫn tôi cách thắt cà vạt thật đẹp; không những thế, cậu còn giúp tôi phối quần áo, chọn giày, cặp xách, thậm chí là đề xuất danh sách những bài hát, những bộ phim và những quyển sách dựa trên sở thích của tôi.

Sự xuất hiện của Vũ đã mở ra cho tôi một thế giới mới mà trước giờ tôi chỉ có thể lờ mờ hình dung về thế giới ấy như một ảo vọng tuyệt đẹp.

Tôi nhận thấy mình yêu mái tóc xoăn bồng bềnh biết bao, với tất thảy cảm giác mềm mại khi tôi dụi đầu vào chăn hay khẽ tựa vào bờ vai ai đó say giấc.

Và tôi nghĩ mình thích âm nhạc của Choi Yu-ree nhiều hơn thế, không phải chỉ là đoạn "meme" phổ biến với tiếng sáo trong trẻo hòa cùng thanh âm dương cầm êm dịu vẽ ra khung cảnh bờ biển xanh thẳm mênh mông trong một bài hát nhạc phim về những con người chân phương và đáng yêu ở làng chài bình yên.

Tôi thầm hiểu ra những câu chuyện ấm áp được kể qua giọng hát dịu dàng và giàu xúc cảm của Choi Yu-ree đã xoa dịu tâm hồn khô lạnh của tôi - để rồi tâm hồn tôi dần trở nên rộng mở và rực rỡ sắc màu hơn - tất cả là nhờ có Vũ.

Hà đẩy nhẹ cửa, bước vào phòng trong lúc tôi đang xếp những quyển tiểu thuyết của Sally Rooney vào trong túi tote. Không quan sát xung quanh nên tôi thoáng giật mình khi nhìn thấy dáng vẻ tươi vui của Hà.

"Yên về quê à? Khoa cậu thông báo được nghỉ mấy ngày thế?". Hà ân cần hỏi.

Truyện ngắn Mực Tím: Một người hạnh phúc- Ảnh 1.

Minh họa: PHÚC GIANG

Tôi đáp lại nhẹ bẫng: "Tầm tám, chín ngày. Chắc là Yên nghỉ hơn một tuần".

"Hôm qua Hà có nướng bánh quy. Lát Yên mang theo lên xe ăn nhé! Hà đã xem phim Điềm mật mật hôm trước Yên nhắc tới rồi. Ngọt ngào và cũng xúc động lắm".

Cách nói chuyện của Hà vẫn sôi nổi như những ngày đầu chúng tôi gặp nhau, có một điều kỳ lạ là Hà không hề để tâm đến lời hồi đáp của câu hỏi mà cậu vừa đặt ra trước đó.

Tôi nhận thấy Hà khá tinh tế trong việc lắng nghe câu chuyện của người khác, dường như những lời nói bâng quơ của tôi khi nhắc sơ lược về một vài bộ phim đáng xem trong dịp hè đã lay động được ánh mắt hiếu động của Hà.

Tuy hai chúng tôi bằng tuổi nhau, nhưng kỳ thực lúc nào tôi cũng xem Hà như một đứa em trai nghịch ngợm và rất đáng tin cậy.

Nếu Hà hứa với bạn chuyện gì đó thì nhất định Hà sẽ cố gắng thực hiện hết lòng hết dạ. Dù bạn chẳng may thất hứa, Hà có thể sẵn sàng tha thứ cho bạn, và tôi biết chắc chắn lúc đó Hà đang vô cùng buồn bã.

Những chiếc bánh quy hình gấu, hoa và lá cây được Hà tỉ mẩn đặt trong chiếc hộp vuông vức có lót giấy nến.

Tôi mỉm cười cảm ơn Hà rồi nhón một chiếc bánh màu vàng rực. Giòn và thơm vị bơ lắm. Tôi nghĩ khi thêm từ "lắm" đặt cuối mỗi câu cảm thán, mức độ bày tỏ cảm xúc sẽ được nâng lên, chẳng hạn như khi Hà nói: "Hà buồn ghê lắm", tức là tôi hiểu rằng Hà đang rất buồn, mặc dù vẻ bề ngoài của cậu chẳng bộc lộ hết mức nỗi buồn ấy.

Và tôi biết có những nỗi buồn thẳm sâu nằm yên ắng trong tâm hồn; có khi ta chẳng cần ra sức khua đọng mà ai đó chỉ vô tình chạm gõ thật khẽ, tự động nỗi buồn sẽ vỡ tan thành muôn vạn mảnh sầu vương vãi.

Một cách vô thức, tôi đưa tay níu bả vai Hà, vỗ nhẹ. Hà nở một nụ cười bẽn lẽn hồn nhiên. Nụ cười của Hà như thay cho lời tạm biệt, Yên về nhà vui nhé.

* * *

Tôi được anh tiếp viên nhà xe xếp ngồi cạnh một bác lớn tuổi. Bác bị lãng tai nên không nghe rõ anh tiếp viên nói gì, tôi bất đắc dĩ trở thành "người đưa tin" suốt chặng đường đi. Thật may là bác có thể lắng nghe từng lời thông báo của tôi giữa cơ man tiếng ồn ào đan xen.

"Bác ơi, tầm 30 phút nữa xe sẽ ghé trạm dừng chân ạ". Tôi ghé vào tai bác, nói chậm rõ từng câu chữ.

Bác nâng gọng kính lão lên, thoáng nhìn tôi gật đầu rồi cúi mặt xuống đọc nốt quyển sách khổ nhỏ như lòng bàn tay. Ở phía rìa của trang sách, tôi thấy lấp ló một nhành hoa ép khô được dùng làm bookmarks(*).

Nhìn cách bác nâng niu và trân quý quyển sách như báu vật, tâm trí tôi bỗng liên tưởng đến nhân vật Hirayama trong Perfect days (2023) - bộ phim về một người đàn ông làm công việc dọn vệ sinh công cộng ở thành phố Tokyo và ông có cách tận hưởng cuộc sống tuyệt vời giữa bao điều vặt vãnh nhàm chán thường nhật.

Sự chuyên tâm của bác khiến tôi lại muốn mở một quyển sách bất kỳ ở trong túi ra đọc, dù trước khi lên xe tôi đã kịp đọc nốt những dòng sau cuối của Buồn ơi chào mi(**).

Tôi nên chọn tuyển tập thơ của Lưu Quang Vũ hay một tiểu thuyết của Banana Yoshimoto? Tôi không biết nếu đang cảm thấy nhớ nhung một người thì nên đọc quyển sách nào để có thể làm dịu đi nỗi nhớ?

Khi nỗi nhớ trở nên lớn lao bất bình thường, con người tìm đến những tác phẩm văn học - nghệ thuật có khả năng khơi dậy cảm xúc để được lắng nghe, thấu cảm và kết nối phần khó chạm đến của mạch ngầm nỗi nhớ.

Ở phần thẳm sâu xa khuất ấy, hoài niệm dẫn lối tôi trở về ngưỡng cửa ấu thơ, cho tôi ngắm nhìn hàng cây phủ bóng râm mát trước hiên nhà, mặt nước hồ trong veo đến mức có thể nhìn thấy vài ba con cá lia thia ẩn mình dưới đám rêu xanh, và con đường đất trải đầy hoa cỏ dại thơ mộng.

Tôi khẽ nhắm mắt, hy vọng từng hình ảnh tuyệt đẹp ấy có thể nán lại bên cạnh tôi thêm một chút nữa.

Nếu được tham lam, tôi mong rằng nỗi nhớ trong tôi vẫn luôn miên man và khắc khoải như thế. Nỗi nhớ đầy ắp đủ để thời gian kéo dài bất tận, và nỗi nhớ bồi hồi da diết đủ để kháng cự sự biến tan hay chìm lấp của ký ức.

"Vũ, cậu có nghĩ mình sẽ quên tất cả mọi kỷ niệm đẹp của quá khứ, về những gì đã trôi qua, về ngày hôm nay, về những quyển sách mình đã đọc, về những bộ phim mình đã xem, về những bài hát mình đã nghe, về những con người mình đã từng gặp gỡ, thậm chí về chính mình của ngày hôm qua, hôm kia hay chính mình của ngay khoảnh khắc tĩnh yên bên cạnh cậu như lúc này?".

Truyện ngắn Mực Tím: Một người hạnh phúc- Ảnh 2.

Minh họa: PHÚC GIANG

Giọng nói nhẹ tênh ấy thật giống với giọng nói của tôi, nhưng cũng thật xa lạ với tôi. Như thể tôi đang cố thu âm những lời nhắn nhủ sau cuối để dành tặng một người mà tôi rất mực thương yêu.

Một sự thật đáng buồn là tôi chưa bao giờ mang ý định sẽ nhốt kín mọi âm thanh xung quanh chỉ để truyền gửi giọng nói của mình vào một thiết bị có khả năng lọc tách tạp âm.

Nếu có ý muốn nhắn nhủ điều gì đó, thay vì nói ra, tôi sẽ viết một lá thư vào ban đêm. Có lẽ vào ban ngày khả năng biểu đạt tâm ý của tôi không được tốt cho lắm.

Hà từng bảo với tôi rằng cậu ấy thích được nói chuyện cùng tôi khi đêm xuống. Khi đó tôi như được trở về dáng vẻ của ấu thơ, đượm vẻ hồn nhiên, trong trẻo và vô cùng dịu dàng.

Có chăng đoạn thời gian từ rạng sáng bình minh đến chạng vạng hoàng hôn là lúc tôi đang bận tập làm người lớn. Điều quan trọng tôi có thể khẳng định trong giọng nói vừa quen vừa lạ ấy, đó là giọng nói đã gọi đúng tên người tôi muốn nhắn gửi.

Và giả dụ, nếu tôi có viết thư thì tôi sẽ viết gì cho người ấy? Tôi viết gì khi biết rằng người không thể sờ chạm hay cảm nhận được từng dòng ngập tràn nỗi nhớ, niềm tiếc thương và lòng biết ơn chân thành chảy dài nơi khóe mắt?

Tôi bừng tỉnh giữa tiếng chuông điện thoại, đoạn piano mở đầu trong bài hát Forest của Choi Yu-ree ngân vang. Áp điện thoại vào tai, tôi lắng nghe giọng nói dịu hiền của mẹ và tiếng tụi trẻ con trong nhà cười đùa xôn xao.

Mẹ hỏi tôi có muốn ăn bánh xèo vào chiều nay không, mẹ đang nạo cơm dừa khô để vắt nước cốt.

"Xíu nữa mẹ kêu bé Nhàn ra vườn hái ít xà lách, lá cách, lá xoài non. Mẹ có để phần con thêm mấy cái bánh ít. Lát nữa về nhà ăn nha con. Tụi nhóc ngóng con từ bữa giờ".

"Út phần Yên củ khoai từ luộc, hai về ăn nha". Cu Bi hét chêm vào.

Tôi bật khóc ngon lành, cố kìm tiếng nấc để tránh bị lạc giọng. Khi tôi trả lời mẹ, bác ngồi cạnh lặng lẽ đặt vào tay tôi một tệp khăn giấy khô. Bác dịu dàng nói: "Lau đi con!". Tôi cúi đầu nhận lấy.

"Rồi sẽ qua hết thôi con à".

Khi gần xuống trạm, bác xoa nhẹ vào tay tôi. Những lúc tôi căng thẳng đến mức tưởng chừng như muốn bốc hỏa, Vũ cũng xoa nhẹ vào tay tôi như thế. "Yên nào Yên. Rồi cậu sẽ vượt qua".

Tôi hiểu rằng mình sẽ không thể thôi rơi nước mắt trước những vẻ đẹp Vũ đã để lại. Vì giờ đây sự hiện hữu của Vũ đã trở thành một phần quý giá trong ký ức và cuộc sống hiện tại vẫn đang tiếp tục chảy trôi không ngừng.

Tôi cảm thấy trân trọng và biết ơn tất cả những điều đẹp đẽ đã đến trong đời. 

Như cách mà âm nhạc của Choi Yu-ree đã vỗ về giấc ngủ trằn trọc của tôi khi màn đêm buông xuống. 

Như cách mà Vũ đã nỗ lực kéo tôi thoát khỏi đại dương đen bí bách để rồi bao nguồn năng lượng tích cực trong tôi lại tràn đầy. 

Như cách mà Hà - mặt trời bé con ấm áp - đã kề cạnh sớt chia cùng tôi sau bao thương tổn tinh thần sâu sắc.

Bây giờ tôi muốn tận hưởng kỳ nghỉ lễ tuyệt vời bên những người thân yêu của mình. Khi tôi rời khỏi chuyến xe này, bắt đầu từ chiều nay, tôi muốn được trở thành một người hạnh phúc!

9.2024


Chú thích:

(*) Bookmarks: vật dùng để dánh dấu sách (thường được làm bằng giấy, hoa lá ép khô,...).

(**): Buồn ơi chào mi là tiểu thuyết của nhà văn Pháp - Françoise Sagan.

HẢI NGUYÊN
PHÚC GIANG
NAM KHA
Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên
    Truyện ngắn Mực Tím: Kịch bản dành cho vai phụ

    Truyện ngắn Mực Tím: Kịch bản dành cho vai phụ

    Hóa ra, hạnh phúc không nhất thiết phải là được sắm vai công chúa trong cổ tích. Chỉ cần gặp đúng người biết trân trọng giá trị thật của mình, ngay cả một “cái cây” khô cằn cũng có thể nở hoa rực rỡ nhất trong mùa hè năm ấy.

    Truyện ngắn Mực Tím: Quả cầu tuyết

    Truyện ngắn Mực Tím: Quả cầu tuyết

    Mùa hè sau trở về thăm lại quê nhà, việc đầu tiên Thi làm là đi tìm gặp Trâm. Đôi bạn sẽ lại ngồi dưới gốc xoan, nhấm nháp những chiếc bánh quy thơm giòn và thủ thỉ biết bao nhiêu là chuyện.

    Truyện ngắn Mực Tím: Tiếng đàn dở dang

    Truyện ngắn Mực Tím: Tiếng đàn dở dang

    Ánh không chắc có thể để ai bước vào thế giới của mình, nhưng lần đầu tiên, Ánh cảm thấy có lẽ việc mở lòng cũng không phải là điều quá tệ.

    5 bài thơ tham dự Hội thi Sáng tác văn học

    5 bài thơ tham dự Hội thi Sáng tác văn học

    Mời bạn đọc 5 bài thơ tham dự Hội thi sáng tác văn học dành cho đội viên, học sinh lần 9 năm 2025-2026.

    Truyện ngắn Mực Tím: Lãng mạn là khi có cậu

    Truyện ngắn Mực Tím: Lãng mạn là khi có cậu

    Cô bạn quay sang nhìn tôi nói: “Sao mà họ lại lãng mạn đến thế không biết?”. Chưa đầy một giây sau, cô lại gật gù bồi thêm câu quen thuộc: “Mà thôi, khô khan như cậu thì làm sao hiểu nổi thế nào là lãng mạn?”.

    Truyện ngắn Mực Tím: Một tin nhắn chưa kịp trả lời

    Truyện ngắn Mực Tím: Một tin nhắn chưa kịp trả lời

    Người ta thường nói, tốc độ trưởng thành của con cái không bao giờ theo kịp tốc độ già đi của ba mẹ. Đến khi ta kịp hiểu ra, có khi họ đã đứng ở một phía rất xa của cuộc đời. Vì thế khi có thể hãy trở về nhà.

    Người đặt những viên gạch đầu tiên của ban Thiếu nhi Thành Đoàn và báo Khăn Quàng Đỏ

    Người đặt những viên gạch đầu tiên của ban Thiếu nhi Thành Đoàn và báo Khăn Quàng Đỏ

    Cầm tờ báo Khăn Quàng Đỏ rực rỡ sắc màu trên tay, cô Nguyễn Thị Nghĩa (bí danh Chín Ngân) khẽ mỉm cười. Ký ức về những ngày đầu gian khó, đầy thử thách đến với hoạt động Đội và làm báo thiếu nhi chợt ùa về trong cô qua từng câu chuyện.

    Truyện ngắn Mực Tím: Sát vách là idol

    Truyện ngắn Mực Tím: Sát vách là idol

    Cô ấy không chỉ là bạn thân mà còn là người luôn đồng hành, cổ vũ cậu trên mọi bước đường. Và hơn nữa, Thanh Thảo còn là người mà cậu cảm mến. Mọi sự cố gắng của Duy Anh không chỉ vì chính bản thân mà còn vì người con gái trước mặt mình.

    Truyện ngắn Mực Tím: Nữ hoàng cơm tấm

    Truyện ngắn Mực Tím: Nữ hoàng cơm tấm

    Bà Tám Thơm trong bếp nhìn ra, thấy hai đứa nhỏ ngồi rù rì rủ rỉ, bà cười tủm tỉm. Chẳng biết ngày mai họ có thành đôi thành cặp hay không, chỉ biết là quán cơm tấm Tám Thơm từ nay sẽ trở thành "cung điện" nguy nga nhất.

    Truyện ngắn Mực Tím: Đường vòng

    Truyện ngắn Mực Tím: Đường vòng

    Có lẽ, giữa thế giới rộng lớn mênh mông, gặp được một người sẵn sàng lắng nghe, thấu hiểu và không hờn trách mình như chị Thư chính là món quà tuyệt vời nhất.