img
Những lá thư gửi... chính mình - Ảnh 1.

Những lá thư gửi... chính mình - Ảnh 2.

Ngày 24-6-2015 là buổi sinh hoạt lớp cuối cùng của lớp 12A3, lúc đó cô Loan đã yêu cầu học sinh viết ra những giấc mơ cụ thể để gửi cho... chính mình năm 28 tuổi. Hơn 20 năm đứng trên bục giảng, cô Loan luôn tìm cách lưu giữ kỷ niệm với học trò theo những cách đặc biệt: khi là kỷ yếu, khi là chuyến đi trải nghiệm...

Riêng với lớp 12A3, kỷ niệm được gói ghém trong những lá thư học trò gửi chính mình năm 18 tuổi. Khi cô Loan chuẩn bị định cư tại Mỹ, những học trò năm nào đã tìm đến, háo hức muốn đọc lại những dòng chữ của tuổi trẻ, để nhìn lại hành trình 10 năm đã qua.

Những lá thư gửi... chính mình - Ảnh 3.

Anh Thiên và ba trong chuyến du lịch châu Âu - Ảnh: NVCC.

Trong căn phòng họp mặt, anh Nguyễn Hoàng Thiên (28 tuổi), hiện là trưởng phòng kinh doanh một công ty bảo hiểm, rưng rưng cảm xúc khi mở lá thư của chính mình viết năm xưa.

Những dòng chữ của cậu học trò 18 tuổi như đưa anh về một thời ngây ngô: “Thiên 28 tuổi đã có người yêu nào thật sự chưa? Đã đi được bao nhiêu nơi rồi?”.

Đọc đến đây, anh Thiên vừa bật cười, vừa rơm rớm nước mắt. Anh vừa trải qua một mối tình sâu đậm nhưng dang dở, để lại trong lòng những kinh nghiệm sống. Nhưng anh Thiên của hiện tại đã chinh phục 14 quốc gia từ Á sang Âu, sống hết mình với đam mê du lịch như cậu bé 18 tuổi từng mơ.

Cảm xúc vỡ òa khi anh Thiên đọc đến những dòng cuối: “Còn ba Hiếu nữa, chắc ba vẫn hay nhậu nhẹt đúng không, không biết ba có bị bệnh không nữa. Hãy nhớ chăm sóc ba đó”. 10 năm trước, anh Thiên từng giận ba, người đàn ông nóng tính, hay quát mắng.

Nhưng giờ đây, ba anh đã bỏ rượu, bớt nóng nảy, và đang chiến đấu với căn bệnh ung thư thận giai đoạn cuối. Thiên của tuổi 28 không còn giận ba nữa, anh trở thành chỗ dựa, lo viện phí, chăm sóc ông qua những ngày hóa trị.

Tháng 4-2025, anh Thiên đã thực hiện một điều đặc biệt là đưa ba đi du lịch Na Uy, Thụy Điển, Đan Mạch, chuyến đi do công ty thưởng cho nhân viên xuất sắc. Lúc này sức khỏe của ba anh Thiên đã dần ổn định sau nhiều lần hóa trị ung thư.

Ban đầu, hành trình chỉ định ghé Na Uy và Đan Mạch, nhưng khi công ty thông báo sẽ dừng chân ở Malmo, Thụy Điển để dùng bữa trưa và đi thuyền sang Na Uy, một ý tưởng lóe lên trong đầu anh Thiên.

Những lá thư gửi... chính mình - Ảnh 4.

Lớp 12A3 trong cuộc họp mặt với cô Loan vào 10 năm sau ngày tốt nghiệp THPT - Ảnh: NVCC.

Anh quyết định liên lạc với chị gái và anh trai cùng cha khác mẹ, những người thân mà anh đã không gặp suốt 16 năm. “Họ đã không ngại đi 6 tiếng đồng hồ từ thủ đô Stockholm để đến Malmo chỉ để gặp mình và ba”, anh Thiên xúc động chia sẻ, giọng nghẹn ngào.

Anh Thiên nhớ lại lần cuối cả gia đình gặp nhau, khi anh chỉ là cậu bé học lớp 6. Hồi ấy, họ còn quá nhỏ để thấu hiểu giá trị của tình thân, chỉ để lại những ký ức mơ hồ. Nhưng lần này, sau 16 năm, cuộc hội ngộ ngắn ngủi ở Malmo lại như ngọn lửa thắp lên trong tim anh Thiên.

Trong khoảnh khắc ngồi đối diện chị gái, anh Thiên hỏi: “Chị có ghét em không?”. Chị lắc đầu, mắt ngấn lệ. Cuộc trò chuyện ngắn ngủi nhưng đủ để xóa tan hiểu lầm, hàn gắn những vết thương lòng. Anh Thiên trở về với một trái tim ấm áp, biết rằng tình thân đã được thắp lên trong anh.

Chuyến đi cũng giúp ba anh Thiên gặp lại hai người con mà từ lâu ông chỉ dám nhớ trong âm thầm. Anh Thiên của năm 28 tuổi đã sống hết mình với đam mê, gỡ bỏ nút thắt trong lòng với những thành viên trong gia đình và yêu thương chính mình hơn.

Những lá thư gửi... chính mình - Ảnh 5.

Những lá thư gửi... chính mình - Ảnh 6.

Cũng trong buổi họp mặt, chị Quách Thụy Anh Khuê (28 tuổi), hiện là chuyên viên TMF Vietnam (Global Entity Management), cầm lá thư năm 18 tuổi của mình với nụ cười rạng rỡ. Lá thư viết về hai giấc mơ: trở thành một người học hành thành tài, làm luật sư và sống vui vẻ bên gia đình, bạn bè. Sau 10 năm nhìn lại, chị Khuê tự hào nói: “Mình đã làm được”.

Hồi học sinh, chị Khuê tự nhận mình là cô gái nhút nhát, thiếu tự tin, không nổi bật về ngoại hình hay học tập, luôn cảm thấy là “nhân vật phụ” trong mọi câu chuyện. Nhưng thời đại học đã thay đổi, chị Khuê học cách tự tin thể hiện bản thân.

Những lá thư gửi... chính mình - Ảnh 7.

Lá thư anh Thiên gửi chính mình năm 18 tuổi - Ảnh: NVCC.

Tốt nghiệp loại giỏi ngành luật kinh tế tại Trường ĐH Kinh tế - Tài chính TP.HCM, chị Khuê từng đối mặt với nhận xét rằng không phù hợp làm luật sư. “Nếu là Khuê năm 18 tuổi, có lẽ mình đã gục ngã. Nhưng ở tuổi 23, mình chọn tiếp thu thiếu sót và tìm con đường mới. Đến 26 tuổi, mình hoàn thành chương trình thạc sĩ với danh hiệu thủ khoa”, chị Khuê nói.

“Không phải để chứng minh cho ai, mà là không từ bỏ ước mơ chính mình”, chị Khuê chia sẻ. Ở tuổi 28, chị Khuê tự hào vì đã kiên trì, mỗi ngày vẫn không ngừng định hình bản thân, hướng tới những ước mơ lớn hơn khi đang tiếp tục học tập để lấy chứng chỉ hành nghề luật sư.

Những dòng chữ viết vội năm nào giờ đây trở thành lời nhắc nhở hãy trân trọng giấc mơ, yêu thương gia đình và tin vào chính mình. Buổi họp mặt tuy không đầy đủ thành viên, có những học trò đã đi nước ngoài, hoặc không còn sống ở TP.HCM. Nhìn học trò đọc thư, cô Loan như được sống lại những ngày tháng đầy nhiệt huyết, với các cô cậu 18 tuổi ghi lại ước mơ của mình.

Những lá thư gửi... chính mình - Ảnh 8.

Chị Khuê thực hiện được ước mơ năm 18 tuổi sau 10 năm - Ảnh: NVCC.

“Có em đã chạm đến những điều từng mơ, có em chọn lối đi khác, nhưng cô tin rằng mỗi hành trình đều đáng trân quý. Ước mơ không phải là đích đến cố định, mà là ngọn lửa soi sáng con đường các em bước đi. Dù cuộc sống có thử thách, dù đôi khi các em chưa đạt được điều mình mơ ước, xin đừng bỏ cuộc. Hãy kiên nhẫn, tin vào bản thân và nhớ rằng mỗi bước nhỏ hôm nay đều là nền tảng cho tương lai. Cô luôn tự hào về các em, những người trẻ dám mơ và dám sống!”, cô Loan nhắn nhủ.

MOON
NAM KHA
Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên
    Truyện ngắn Mực Tím: Nàng gia sư và cô nhóc lém lỉnh

    Truyện ngắn Mực Tím: Nàng gia sư và cô nhóc lém lỉnh

    Chúng tôi có sở thích chung về nghệ thuật. Anh hay tag tôi vào mấy clip bài hát hay hoặc vẽ tranh. Còn tôi sẽ gửi anh những link bộ phim tôi yêu thích. Qua đó, tôi và anh có nhiều điều hơn để nói với nhau.

    Truyện ngắn Mực Tím: Những ngày mai mong chờ

    Truyện ngắn Mực Tím: Những ngày mai mong chờ

    Bài tập về nhà cuối cùng có lẽ đã được bắt đầu thực hành từ hôm nay, nhưng tôi biết vẫn còn có những ngày mai phía trước đang mong chờ chúng tôi.

    50 năm những hạt mầm nhỏ lớn lên cùng thành phố

    50 năm những hạt mầm nhỏ lớn lên cùng thành phố

    Tròn 50 năm mang tên Bác, Thành phố Hồ Chí Minh không ngừng chuyển mình và phát triển mạnh mẽ qua từng giai đoạn. Trong dòng chảy ấy, thành phố giống như một khu vườn lớn. Ở đó, mỗi thế hệ là một lần gieo hạt.

    Truyện ngắn Mực Tím: Lưng chừng nhớ, mượn cớ thương

    Truyện ngắn Mực Tím: Lưng chừng nhớ, mượn cớ thương

    Được cười, nụ cười của thằng con trai vừa tìm được đáp án cho câu hỏi khó nhất cuộc đời mình. Chuyện tương lai ra sao, ừ thì... sau này sẽ rõ. Còn bây giờ, ít ra ai kia cũng đã có cái cớ để thương mến ai đó rồi.

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngoan nào, có bà ở đây!

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngoan nào, có bà ở đây!

    Mỗi khi gặp chuyện gì khó khăn, tôi lại nhắm mắt tưởng tượng mình đang nằm trên chiếc võng đay cũ kỹ năm nào. Tôi nghe tiếng bà lọc cọc trong bếp, nghe mùi khói bếp nồng nàn, và nghe thấy giọng nói phù sa ấy thì thầm.

    Truyện ngắn Mực Tím: Người lạ

    Truyện ngắn Mực Tím: Người lạ

    Tôi không trách cậu ta, chưa bao giờ trách vì cậu ta đã bỏ thư vào sách của mình, tôi chỉ tự trách bản thân vì đã không tìm ra chúng sớm hơn.

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa của riêng mình

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa của riêng mình

    Thì ra mỗi người đều có một mùa để thuộc về, như cái cây và bông hoa cũng cần có một mùa để rực nở. Không phải ai cũng kịp rực rỡ trong cùng một mùa hè. Và cũng chẳng sao cả nếu mùa của chúng ta đến muộn hơn một chút.

    Truyện ngắn Mực Tím: Phía sau lời cá cược

    Truyện ngắn Mực Tím: Phía sau lời cá cược

    Cảm giác khi nghe thấy mình bị đem ra làm trò cá cược là như thế nào? Tất nhiên là tôi tức giận, nhưng tôi ém cục tức ấy xuống, giả bộ như không biết gì. Để xem mấy cậu bạn kia diễn trò như thế nào trước mặt tôi đây?

    Truyện ngắn Mực Tím: Khiêu vũ trên tầng thượng

    Truyện ngắn Mực Tím: Khiêu vũ trên tầng thượng

    Thắng bị cuốn theo điệu nhảy của Miên. Và thế là cả hai uyển chuyển khiêu vũ trên tầng thượng, in bóng xuống nền đất rải rác ánh sáng còn sót lại của hoàng hôn dịu dàng.

    Truyện ngắn Mực Tím: Mojito mùa hè

    Truyện ngắn Mực Tím: Mojito mùa hè

    Mọi nỗi lo lắng, mọi ưu phiền của tôi giờ như bọt bong bóng trong ly mojito mùa hè lặng lẽ tan biến, tôi chỉ còn nhớ vị ngọt ngào và hương bạc hà thanh thanh.