img
Những lá thư gửi... chính mình - Ảnh 1.

Những lá thư gửi... chính mình - Ảnh 2.

Ngày 24-6-2015 là buổi sinh hoạt lớp cuối cùng của lớp 12A3, lúc đó cô Loan đã yêu cầu học sinh viết ra những giấc mơ cụ thể để gửi cho... chính mình năm 28 tuổi. Hơn 20 năm đứng trên bục giảng, cô Loan luôn tìm cách lưu giữ kỷ niệm với học trò theo những cách đặc biệt: khi là kỷ yếu, khi là chuyến đi trải nghiệm...

Riêng với lớp 12A3, kỷ niệm được gói ghém trong những lá thư học trò gửi chính mình năm 18 tuổi. Khi cô Loan chuẩn bị định cư tại Mỹ, những học trò năm nào đã tìm đến, háo hức muốn đọc lại những dòng chữ của tuổi trẻ, để nhìn lại hành trình 10 năm đã qua.

Những lá thư gửi... chính mình - Ảnh 3.

Anh Thiên và ba trong chuyến du lịch châu Âu - Ảnh: NVCC.

Trong căn phòng họp mặt, anh Nguyễn Hoàng Thiên (28 tuổi), hiện là trưởng phòng kinh doanh một công ty bảo hiểm, rưng rưng cảm xúc khi mở lá thư của chính mình viết năm xưa.

Những dòng chữ của cậu học trò 18 tuổi như đưa anh về một thời ngây ngô: “Thiên 28 tuổi đã có người yêu nào thật sự chưa? Đã đi được bao nhiêu nơi rồi?”.

Đọc đến đây, anh Thiên vừa bật cười, vừa rơm rớm nước mắt. Anh vừa trải qua một mối tình sâu đậm nhưng dang dở, để lại trong lòng những kinh nghiệm sống. Nhưng anh Thiên của hiện tại đã chinh phục 14 quốc gia từ Á sang Âu, sống hết mình với đam mê du lịch như cậu bé 18 tuổi từng mơ.

Cảm xúc vỡ òa khi anh Thiên đọc đến những dòng cuối: “Còn ba Hiếu nữa, chắc ba vẫn hay nhậu nhẹt đúng không, không biết ba có bị bệnh không nữa. Hãy nhớ chăm sóc ba đó”. 10 năm trước, anh Thiên từng giận ba, người đàn ông nóng tính, hay quát mắng.

Nhưng giờ đây, ba anh đã bỏ rượu, bớt nóng nảy, và đang chiến đấu với căn bệnh ung thư thận giai đoạn cuối. Thiên của tuổi 28 không còn giận ba nữa, anh trở thành chỗ dựa, lo viện phí, chăm sóc ông qua những ngày hóa trị.

Tháng 4-2025, anh Thiên đã thực hiện một điều đặc biệt là đưa ba đi du lịch Na Uy, Thụy Điển, Đan Mạch, chuyến đi do công ty thưởng cho nhân viên xuất sắc. Lúc này sức khỏe của ba anh Thiên đã dần ổn định sau nhiều lần hóa trị ung thư.

Ban đầu, hành trình chỉ định ghé Na Uy và Đan Mạch, nhưng khi công ty thông báo sẽ dừng chân ở Malmo, Thụy Điển để dùng bữa trưa và đi thuyền sang Na Uy, một ý tưởng lóe lên trong đầu anh Thiên.

Những lá thư gửi... chính mình - Ảnh 4.

Lớp 12A3 trong cuộc họp mặt với cô Loan vào 10 năm sau ngày tốt nghiệp THPT - Ảnh: NVCC.

Anh quyết định liên lạc với chị gái và anh trai cùng cha khác mẹ, những người thân mà anh đã không gặp suốt 16 năm. “Họ đã không ngại đi 6 tiếng đồng hồ từ thủ đô Stockholm để đến Malmo chỉ để gặp mình và ba”, anh Thiên xúc động chia sẻ, giọng nghẹn ngào.

Anh Thiên nhớ lại lần cuối cả gia đình gặp nhau, khi anh chỉ là cậu bé học lớp 6. Hồi ấy, họ còn quá nhỏ để thấu hiểu giá trị của tình thân, chỉ để lại những ký ức mơ hồ. Nhưng lần này, sau 16 năm, cuộc hội ngộ ngắn ngủi ở Malmo lại như ngọn lửa thắp lên trong tim anh Thiên.

Trong khoảnh khắc ngồi đối diện chị gái, anh Thiên hỏi: “Chị có ghét em không?”. Chị lắc đầu, mắt ngấn lệ. Cuộc trò chuyện ngắn ngủi nhưng đủ để xóa tan hiểu lầm, hàn gắn những vết thương lòng. Anh Thiên trở về với một trái tim ấm áp, biết rằng tình thân đã được thắp lên trong anh.

Chuyến đi cũng giúp ba anh Thiên gặp lại hai người con mà từ lâu ông chỉ dám nhớ trong âm thầm. Anh Thiên của năm 28 tuổi đã sống hết mình với đam mê, gỡ bỏ nút thắt trong lòng với những thành viên trong gia đình và yêu thương chính mình hơn.

Những lá thư gửi... chính mình - Ảnh 5.

Những lá thư gửi... chính mình - Ảnh 6.

Cũng trong buổi họp mặt, chị Quách Thụy Anh Khuê (28 tuổi), hiện là chuyên viên TMF Vietnam (Global Entity Management), cầm lá thư năm 18 tuổi của mình với nụ cười rạng rỡ. Lá thư viết về hai giấc mơ: trở thành một người học hành thành tài, làm luật sư và sống vui vẻ bên gia đình, bạn bè. Sau 10 năm nhìn lại, chị Khuê tự hào nói: “Mình đã làm được”.

Hồi học sinh, chị Khuê tự nhận mình là cô gái nhút nhát, thiếu tự tin, không nổi bật về ngoại hình hay học tập, luôn cảm thấy là “nhân vật phụ” trong mọi câu chuyện. Nhưng thời đại học đã thay đổi, chị Khuê học cách tự tin thể hiện bản thân.

Những lá thư gửi... chính mình - Ảnh 7.

Lá thư anh Thiên gửi chính mình năm 18 tuổi - Ảnh: NVCC.

Tốt nghiệp loại giỏi ngành luật kinh tế tại Trường ĐH Kinh tế - Tài chính TP.HCM, chị Khuê từng đối mặt với nhận xét rằng không phù hợp làm luật sư. “Nếu là Khuê năm 18 tuổi, có lẽ mình đã gục ngã. Nhưng ở tuổi 23, mình chọn tiếp thu thiếu sót và tìm con đường mới. Đến 26 tuổi, mình hoàn thành chương trình thạc sĩ với danh hiệu thủ khoa”, chị Khuê nói.

“Không phải để chứng minh cho ai, mà là không từ bỏ ước mơ chính mình”, chị Khuê chia sẻ. Ở tuổi 28, chị Khuê tự hào vì đã kiên trì, mỗi ngày vẫn không ngừng định hình bản thân, hướng tới những ước mơ lớn hơn khi đang tiếp tục học tập để lấy chứng chỉ hành nghề luật sư.

Những dòng chữ viết vội năm nào giờ đây trở thành lời nhắc nhở hãy trân trọng giấc mơ, yêu thương gia đình và tin vào chính mình. Buổi họp mặt tuy không đầy đủ thành viên, có những học trò đã đi nước ngoài, hoặc không còn sống ở TP.HCM. Nhìn học trò đọc thư, cô Loan như được sống lại những ngày tháng đầy nhiệt huyết, với các cô cậu 18 tuổi ghi lại ước mơ của mình.

Những lá thư gửi... chính mình - Ảnh 8.

Chị Khuê thực hiện được ước mơ năm 18 tuổi sau 10 năm - Ảnh: NVCC.

“Có em đã chạm đến những điều từng mơ, có em chọn lối đi khác, nhưng cô tin rằng mỗi hành trình đều đáng trân quý. Ước mơ không phải là đích đến cố định, mà là ngọn lửa soi sáng con đường các em bước đi. Dù cuộc sống có thử thách, dù đôi khi các em chưa đạt được điều mình mơ ước, xin đừng bỏ cuộc. Hãy kiên nhẫn, tin vào bản thân và nhớ rằng mỗi bước nhỏ hôm nay đều là nền tảng cho tương lai. Cô luôn tự hào về các em, những người trẻ dám mơ và dám sống!”, cô Loan nhắn nhủ.

MOON
NAM KHA
Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên
    Truyện ngắn Mực Tím: Quả cầu tuyết

    Truyện ngắn Mực Tím: Quả cầu tuyết

    Mùa hè sau trở về thăm lại quê nhà, việc đầu tiên Thi làm là đi tìm gặp Trâm. Đôi bạn sẽ lại ngồi dưới gốc xoan, nhấm nháp những chiếc bánh quy thơm giòn và thủ thỉ biết bao nhiêu là chuyện.

    Truyện ngắn Mực Tím: Tiếng đàn dở dang

    Truyện ngắn Mực Tím: Tiếng đàn dở dang

    Ánh không chắc có thể để ai bước vào thế giới của mình, nhưng lần đầu tiên, Ánh cảm thấy có lẽ việc mở lòng cũng không phải là điều quá tệ.

    5 bài thơ tham dự Hội thi Sáng tác văn học

    5 bài thơ tham dự Hội thi Sáng tác văn học

    Mời bạn đọc 5 bài thơ tham dự Hội thi sáng tác văn học dành cho đội viên, học sinh lần 9 năm 2025-2026.

    Truyện ngắn Mực Tím: Lãng mạn là khi có cậu

    Truyện ngắn Mực Tím: Lãng mạn là khi có cậu

    Cô bạn quay sang nhìn tôi nói: “Sao mà họ lại lãng mạn đến thế không biết?”. Chưa đầy một giây sau, cô lại gật gù bồi thêm câu quen thuộc: “Mà thôi, khô khan như cậu thì làm sao hiểu nổi thế nào là lãng mạn?”.

    Truyện ngắn Mực Tím: Một tin nhắn chưa kịp trả lời

    Truyện ngắn Mực Tím: Một tin nhắn chưa kịp trả lời

    Người ta thường nói, tốc độ trưởng thành của con cái không bao giờ theo kịp tốc độ già đi của ba mẹ. Đến khi ta kịp hiểu ra, có khi họ đã đứng ở một phía rất xa của cuộc đời. Vì thế khi có thể hãy trở về nhà.

    Người đặt những viên gạch đầu tiên của ban Thiếu nhi Thành Đoàn và báo Khăn Quàng Đỏ

    Người đặt những viên gạch đầu tiên của ban Thiếu nhi Thành Đoàn và báo Khăn Quàng Đỏ

    Cầm tờ báo Khăn Quàng Đỏ rực rỡ sắc màu trên tay, cô Nguyễn Thị Nghĩa (bí danh Chín Ngân) khẽ mỉm cười. Ký ức về những ngày đầu gian khó, đầy thử thách đến với hoạt động Đội và làm báo thiếu nhi chợt ùa về trong cô qua từng câu chuyện.

    Truyện ngắn Mực Tím: Sát vách là idol

    Truyện ngắn Mực Tím: Sát vách là idol

    Cô ấy không chỉ là bạn thân mà còn là người luôn đồng hành, cổ vũ cậu trên mọi bước đường. Và hơn nữa, Thanh Thảo còn là người mà cậu cảm mến. Mọi sự cố gắng của Duy Anh không chỉ vì chính bản thân mà còn vì người con gái trước mặt mình.

    Truyện ngắn Mực Tím: Nữ hoàng cơm tấm

    Truyện ngắn Mực Tím: Nữ hoàng cơm tấm

    Bà Tám Thơm trong bếp nhìn ra, thấy hai đứa nhỏ ngồi rù rì rủ rỉ, bà cười tủm tỉm. Chẳng biết ngày mai họ có thành đôi thành cặp hay không, chỉ biết là quán cơm tấm Tám Thơm từ nay sẽ trở thành "cung điện" nguy nga nhất.

    Truyện ngắn Mực Tím: Đường vòng

    Truyện ngắn Mực Tím: Đường vòng

    Có lẽ, giữa thế giới rộng lớn mênh mông, gặp được một người sẵn sàng lắng nghe, thấu hiểu và không hờn trách mình như chị Thư chính là món quà tuyệt vời nhất.

    Truyện ngắn Mực Tím: Những lớp đá của thời gian

    Truyện ngắn Mực Tím: Những lớp đá của thời gian

    Trong ba lô tôi, cục đá nhỏ nằm im, nặng vừa đủ để tôi hiểu, có những thứ mình mang theo không phải để làm hành trang mà để nhắc mình, dù đi bao xa, cũng vẫn còn một nơi để quay về.