img

- Khổng Tú Uyên lên bảng trả bài - Giọng cô giáo vang lên từ phía trên bục giảng. - Khổng Tú Uyên?

- Hình như tiết trước bạn ấy có học cô ạ.

Tôi nhìn chỗ ngồi trống trải phía trước, nơi luôn được lấp đầy bởi một cô bạn khá mũm mĩm, người mà cô giáo vừa gọi tên. Rồi lơ đễnh, tôi xoay đầu nhìn ra cửa sổ.

Băng qua sân trường vắng vẻ về phía tận gần cuối góc tường, nơi có một cây bàng. Tôi thấp thoáng thấy dáng hình ai đó khuất sau gốc cây. 

Dù khoảng cách khá xa nhưng tôi vẫn tinh mắt nhận ra. Chính là người lần đầu tiên trốn học, cũng là lần đầu tiên để lại phía trước tôi một khoảng trống, Tú Uyên.

Ấn tượng tôi về cô bạn đó không nhiều, ngoại trừ cái tên và dáng hình mập mạp. Mặc dù cô ấy ngồi phía trước nhưng hiếm khi quay lại trò chuyện với tôi, lúc nào cũng lầm lì vùi đầu trong sách vở. 

Trong lớp chẳng khi nào phát biểu, trừ khi cô giáo chỉ đích danh. Nhưng sau mỗi bài kiểm tra đều khiến cho tôi lo lắng. Cô ấy luôn kém điểm tôi sát nút, và tôi chỉ sợ mình lơ là học tập một giây thôi là có thể mất danh hiệu đứng đầu bất cứ lúc nào.

* * *

Một ngày đi ngang qua cây bàng ấy, tôi bất chợt dừng lại ngắm nhìn nó thật lâu. Tôi tự hỏi cái cây này có gì thú vị mà cô bạn bàn trên có thể ngồi bên nó mỗi ngày?

Một cơn gió thoảng qua khiến tán lá bàng xao động, vài tờ giấy ngả màu bất chợt từ cành cao chao mình rơi xuống đầu tôi. Theo phản xạ tự nhiên, tôi giơ tay ra đón.

Tôi sững sờ ngây người không chớp mắt. Những bức hình trong tranh... toàn bộ đều là... tôi. Là ai đã vẽ chúng?

Truyện ngắn Mực Tím: Chủ nhân của cuốn sổ tranh- Ảnh 1.

Minh họa: PHÚC GIANG

Tôi kẹp những bức tranh vào vở, trong lòng không hết hoài nghi. Tranh không đề tên người vẽ, ngoài nét chì có vết loang của mực nơi góc giấy.

Tôi ngắm nghía màu mực khá lâu. Nó giống y như màu mực của tôi viết, mực màu xanh nhưng soi kỹ dưới nắng sẽ hơi ánh tím. Nhưng tại sao vết mực của tôi lại lem vào tờ giấy đó?

Ngồi đăm chiêu suy nghĩ, mắt còn dán lên tấm lưng phía trước, nơi màu áo trắng cũng lấm chấm vài dấu mực đã phai màu. Tôi nhớ ra đã từng lỡ tay vẩy mực vào cô bạn bàn trên, không chỉ áo mà còn dính lên sách vở. 

Tôi đã xin lỗi, cô bạn lúng túng không đáp lời, chỉ vội vàng cúi xuống thấm mực trên trang giấy, nâng niu tựa như một món đồ trân quý. Lẽ nào là cô ấy?

Từ khi phát hiện ra điều đó, ánh mắt của tôi vô thức hướng về cô ấy nhiều hơn. Tôi phát hiện ra cô ấy lén liếc trộm mình qua một tấm gương nhỏ.

Tú Uyên vẫn vậy, chẳng bao giờ chịu bắt chuyện với tôi. Tôi chủ động hơn để cô ấy chịu quay đầu xuống. Những lúc như thế trông cô ấy luôn căng thẳng và bối rối, tôi càng nhìn lại càng thấy buồn cười.

Tôi đoán cô ấy thích tôi, nếu không thì cô ấy chả vẽ tôi nhiều đến thế. Nhưng cái thú đời nó lạ lắm, Tú Uyên càng muốn giấu thì tôi càng muốn khơi ra. Tôi thích thú cảm giác nhìn cô nàng đỏ mặt, cái má phúng phính như chiếc bánh rán vừa chín tới rắc vừng.

* * *

Một ngày nọ, lớp có bài tập ngoại khóa, tôi và Tú Uyên được chia một cặp. Khi cô vừa đọc tên xong thì cô bạn bàn trên vội vàng đứng lên từ chối:

- Thưa... cô. Em... có thể tự làm một mình không?

Trước ánh mắt ngỡ ngàng sửng sốt của tôi, cô giáo đã đồng ý, còn ai kia thì vội vã ngồi sụp xuống bàn. Trong lòng cảm giác như có một tảng đá to đang đè nặng khiến tôi hít thở thật khó khăn. Tại sao Tú Uyên lại không muốn chung nhóm với tôi? 

Nhất là trong quãng thời gian ngắn qua dường như chúng tôi đã nói chuyện hơn tất thảy cả hai năm cộng lại. Vậy mà cô ấy lại từ chối?

Chẳng phải cô ấy thích tôi sao?

Lẽ nào do tôi tự mình tưởng tượng?

* * *

Những bức tranh tôi giấu trong cuốn tập cũng có ngày lộ ra, chúng âm thầm bị chuyền tay nhau hết người này đến người khác.

Một cô bạn nào đó trong lớp nhận mình là người vẽ những bức tranh này, giữa bao tiếng hò reo, cô nàng kia vừa đỏ mặt vừa tiến tới tỏ tình với tôi. Tôi chả nhớ bạn ấy nói những gì, tôi đang mải lén nhìn phản ứng của Tú Uyên. Liệu Tú Uyên có định đứng lên giành lại công lý về mình?

Tôi đã chờ rất lâu, nhưng Tú Uyên không đáp lại. Thậm chí cô ấy còn ngoảnh mặt sang hướng khác, dường như mọi tiếng hò hét đang diễn ra trong lớp chẳng ảnh hưởng gì đến mình.

Vậy ra đúng là Tú Uyên chẳng quan tâm gì đến tôi thật. Tất cả là do tôi tự đa tình. Tôi thất vọng, kèm theo một chút giận hờn vô cớ. Những ngày sau Tú Uyên chủ động tránh mặt khiến tôi càng bực dọc hơn. 

Lại thêm có cái đuôi cứ tò tò bám theo tôi mỗi ngày, hết nhà để xe lại đến căng tin trường khiến tôi hết lần này tới lần khác vụt mất bóng lưng cô ấy. Mối quan hệ của chúng tôi vốn chẳng là gì bây giờ lại càng trở nên xa lạ.

* * *

Tôi đỗ đại học, một trường khó nhằn trên Hà Nội. Ai cũng mừng, nhưng tôi lại chả vui chỉ vì hạng hai không phải là điều tôi mong muốn. Mười hai năm học chỉ giành hạng nhất, lần đầu tiên tôi nếm mùi thất bại. Lên thủ đô nhập học, nghe nói lớp tôi học chung với bạn đỗ thủ khoa, tôi tò mò muốn nhìn rõ mặt kẻ soán ngôi của tôi với điểm số gần như sát nút.

Khổng Tú Uyên. Tôi không tin nổi vào mắt mình, là cô ấy! Tú Uyên cũng ngỡ ngàng không kém, mắt to tròn không chớp nhìn tôi đang từ từ tiến tới và... ôm chầm lấy cô ấy.

- Cậu... cậu làm gì... ở đây? - Tú Uyên lắp bắp, tôi nghe thấy trống ngực cô ấy đập thình thịch.

Tôi buông cô ấy ra, không biết mình vừa làm gì nữa, nhưng vẫn đáp lại một cách trơn tru:

- Nơi đất khách quê người lại gặp người bạn cũ, cảm giác thật thân quen.

- Ừ, đúng là... thân quen thật.

Tú Uyên đáp lại tôi, không tránh mặt như hồi nào nữa, tôi bỗng cảm thấy vui.

Người ta nói tảng băng dù cứng đến đâu thì lửa cháy lâu ngày cũng phải tan chảy. Tôi chủ động bắt chuyện mỗi ngày thì cô ấy cũng phải đáp lại tôi thôi. Dần dà, tôi phát hiện ra chúng tôi có rất nhiều điểm chung thú vị: môn học yêu thích giống nhau, cách làm việc nhóm, rồi cả những ước mơ... 

Tôi thích nói chuyện với cô ấy, mặc dù đa phần là tôi nói cô ấy nghe. Ngày mỗi ngày, chúng tôi trở nên thân thiết hơn và thành đôi bạn thân trong mắt mọi người.

Tôi biết Tú Uyên là người thích yên tĩnh, còn cái số tôi như tuýp người thu hút đám đông, nhất là đám con gái. Các nàng cứ vây quanh kiếm chuyện hỏi tôi, nhiều người còn thẳng thừng ngỏ ý. Những lúc như vậy Tú Uyên lại tránh mặt sợ làm phiền tôi. 

Nhưng tôi đâu cảm thấy phiền, tôi thích sự yên bình khi ở bên Tú Uyên, và cũng sợ cô ấy không vui khi bên ngoài đồn thổi: tình bạn khác giới chỉ xảy ra khi một bên hoàn toàn xấu! Tôi sợ Tú Uyên nghe thấy những lời bàn tán ấy, sợ cô ấy cảm thấy đau lòng. Nhưng cô ấy đáp lại tôi:

- Không sao đâu, tớ quen rồi!

Tú Uyên cười nhưng tôi cảm thấy sao buồn thế? Tôi vỗ về cô bạn:

- Ừ, kệ họ đi. Chỉ cần tớ thấy cậu đẹp là được.

- Cậu khách sáo rồi, nhưng dù sao tớ cũng cảm ơn.

Truyện ngắn Mực Tím: Chủ nhân của cuốn sổ tranh- Ảnh 2.

Minh họa: PHÚC GIANG

Tôi không nghĩ là mình khách sáo, tôi nói đến vẻ đẹp nội tâm của cô ấy mà. Vẻ ngoài như cánh hoa, rồi sẽ tàn theo năm tháng, nhưng nét đẹp tâm hồn là dư vị hương thơm, đọng lại rồi sẽ nhớ mãi không quên. Trong một giây phút xao động, tôi chợt nhận ra hình như... tôi thích cô ấy mất rồi.

Tôi cũng chẳng biết vì sao mình thích, và thích từ bao giờ. Những cảm xúc ngọt ngào như mầm cây nhỏ, đã vô tình bén rễ trong tim.

* * *

Tôi cảm thấy tình cảm của mình rất chân thành, thế nhưng cô ấy lại không tin. Nghe lời tỏ tình của tôi, cô ấy lại thẳng thừng từ chối.

Tôi cứ nghĩ là cô ấy cũng thích tôi cơ, như cái cách mà cô ấy vẫn âm thầm vẽ tôi trong cuốn sổ cho đến tận bây giờ.

- Liệu cậu có từng... thích tớ không? Một chút xíu xiu thôi cũng được. Tớ muốn biết lý do tại sao cậu lại vẽ tranh nhiều như thế.

Tú Uyên hoảng hốt, ngước mắt nhìn tôi, lắp bắp:

- Tại... tại sao cậu biết?

- Tớ biết từ lâu rồi.

Nghe tôi nói, cô ấy mặt đỏ bừng bừng rồi... bỏ chạy mất.

Như thế là cô ấy cũng thích tôi phải không? Chơi với Tú Uyên bấy lâu tôi đã hiểu ra phần nào tính cách của cô ấy. Cái gì không thích sẽ từ chối dứt khoát thẳng thừng, còn nếu đồng tình thì cứ ngần ngừ ấp úng. 

Vậy ra không phải cô ấy không rung động, mà vì cô ấy... nhát gan. Nghĩ tới những lời xì xầm chê bai ngoại hình cô ấy, tôi nghĩ đến lúc mình phải làm một điều gì đó rồi.

Tú Uyên là người giản dị xuề xòa, lại chỉ mải lo học mà chả để ý chăm sóc bản thân. Tôi tuy là con trai nhưng rất may có mẹ "điệu đà" nên có khi còn am hiểu hơn cô ấy. 

Và tôi bắt đầu áp dụng. Chỉ cần tập thể dục và thay đổi chế độ dinh dưỡng, cùng những món mỹ phẩm tôi tặng, tôi tin là cô ấy sẽ tự tin hơn và không từ chối tình cảm của tôi.

* * *

Một ngày đầu xuân, tôi rủ Tú Uyên đi chùa Hà. Nghe nói cầu duyên ở chùa này thiêng lắm, tôi cũng muốn thử xem sao. Sau khi làm lễ xong. Tôi kéo tay cô ấy ra ngoài và nói:

- Xòe tay ra. Tớ cho cậu cái này!

Tôi đặt vào tay Tú Uyên một chiếc vòng gỗ có gắn ba chiếc chuông nhỏ, cô ấy thắc mắc ý nghĩa của nó là gì.

Tôi cười hì hì:

- Cái đó thì tớ cũng chẳng biết. Nếu chùa thiêng thì lời nguyện cầu của tớ sẽ trở thành sự thật. Khi đó chiếc chuông này sẽ tự động rung lên.

Khi cô ấy còn ngơ ngác thì tôi đã đứng dậy và đi, tôi sợ lại phải nghe thấy câu khước từ lần nữa. Cô ấy không gọi tôi lại, bước chân tôi cứ nặng dần, nặng dần... Rốt cuộc tôi vẫn là người thua cuộc...

Bất ngờ sau lưng tôi có tiếng chuông đồng lớn vang lên rộn rã, xen lẫn trong đó còn có tiếng chuông nhỏ thánh thót rung lên ba tiếng: Đinh đinh đang...

HẠ DƯƠNG
PHÚC GIANG
NAM KHA
Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên
    Truyện ngắn Mực Tím: Kịch bản dành cho vai phụ

    Truyện ngắn Mực Tím: Kịch bản dành cho vai phụ

    Hóa ra, hạnh phúc không nhất thiết phải là được sắm vai công chúa trong cổ tích. Chỉ cần gặp đúng người biết trân trọng giá trị thật của mình, ngay cả một “cái cây” khô cằn cũng có thể nở hoa rực rỡ nhất trong mùa hè năm ấy.

    Truyện ngắn Mực Tím: Quả cầu tuyết

    Truyện ngắn Mực Tím: Quả cầu tuyết

    Mùa hè sau trở về thăm lại quê nhà, việc đầu tiên Thi làm là đi tìm gặp Trâm. Đôi bạn sẽ lại ngồi dưới gốc xoan, nhấm nháp những chiếc bánh quy thơm giòn và thủ thỉ biết bao nhiêu là chuyện.

    Truyện ngắn Mực Tím: Tiếng đàn dở dang

    Truyện ngắn Mực Tím: Tiếng đàn dở dang

    Ánh không chắc có thể để ai bước vào thế giới của mình, nhưng lần đầu tiên, Ánh cảm thấy có lẽ việc mở lòng cũng không phải là điều quá tệ.

    5 bài thơ tham dự Hội thi Sáng tác văn học

    5 bài thơ tham dự Hội thi Sáng tác văn học

    Mời bạn đọc 5 bài thơ tham dự Hội thi sáng tác văn học dành cho đội viên, học sinh lần 9 năm 2025-2026.

    Truyện ngắn Mực Tím: Lãng mạn là khi có cậu

    Truyện ngắn Mực Tím: Lãng mạn là khi có cậu

    Cô bạn quay sang nhìn tôi nói: “Sao mà họ lại lãng mạn đến thế không biết?”. Chưa đầy một giây sau, cô lại gật gù bồi thêm câu quen thuộc: “Mà thôi, khô khan như cậu thì làm sao hiểu nổi thế nào là lãng mạn?”.

    Truyện ngắn Mực Tím: Một tin nhắn chưa kịp trả lời

    Truyện ngắn Mực Tím: Một tin nhắn chưa kịp trả lời

    Người ta thường nói, tốc độ trưởng thành của con cái không bao giờ theo kịp tốc độ già đi của ba mẹ. Đến khi ta kịp hiểu ra, có khi họ đã đứng ở một phía rất xa của cuộc đời. Vì thế khi có thể hãy trở về nhà.

    Người đặt những viên gạch đầu tiên của ban Thiếu nhi Thành Đoàn và báo Khăn Quàng Đỏ

    Người đặt những viên gạch đầu tiên của ban Thiếu nhi Thành Đoàn và báo Khăn Quàng Đỏ

    Cầm tờ báo Khăn Quàng Đỏ rực rỡ sắc màu trên tay, cô Nguyễn Thị Nghĩa (bí danh Chín Ngân) khẽ mỉm cười. Ký ức về những ngày đầu gian khó, đầy thử thách đến với hoạt động Đội và làm báo thiếu nhi chợt ùa về trong cô qua từng câu chuyện.

    Truyện ngắn Mực Tím: Sát vách là idol

    Truyện ngắn Mực Tím: Sát vách là idol

    Cô ấy không chỉ là bạn thân mà còn là người luôn đồng hành, cổ vũ cậu trên mọi bước đường. Và hơn nữa, Thanh Thảo còn là người mà cậu cảm mến. Mọi sự cố gắng của Duy Anh không chỉ vì chính bản thân mà còn vì người con gái trước mặt mình.

    Truyện ngắn Mực Tím: Nữ hoàng cơm tấm

    Truyện ngắn Mực Tím: Nữ hoàng cơm tấm

    Bà Tám Thơm trong bếp nhìn ra, thấy hai đứa nhỏ ngồi rù rì rủ rỉ, bà cười tủm tỉm. Chẳng biết ngày mai họ có thành đôi thành cặp hay không, chỉ biết là quán cơm tấm Tám Thơm từ nay sẽ trở thành "cung điện" nguy nga nhất.

    Truyện ngắn Mực Tím: Đường vòng

    Truyện ngắn Mực Tím: Đường vòng

    Có lẽ, giữa thế giới rộng lớn mênh mông, gặp được một người sẵn sàng lắng nghe, thấu hiểu và không hờn trách mình như chị Thư chính là món quà tuyệt vời nhất.