img

Sau buổi lễ tổng kết năm học lớp mười, trở về nhà, trong bữa cơm trưa, Hạ nói với ba mẹ sẽ cải tạo mảnh đất trống trước nhà thành vườn hoa.

Ba Hạ rất ủng hộ dự định này, ông khen:

- Ý tưởng hay lắm! Ba sẽ đầu tư ngân sách cho con mua hạt giống, nông cụ và phân bón để cải tạo lại đất đai.

Hạ lắc đầu:

- Cảm ơn ba, nhưng con sẽ dùng tiền tiết kiệm để mua sắm mọi thứ. Nếu cần thiết, con sẽ nhờ ba hỗ trợ thêm.

Mẹ Hạ rót nước ra ly, mỉm cười:

- Con tự lập vậy là tốt. Nhưng con đâu có kỹ năng trồng trọt, mẹ sợ kế hoạch này khó mà thành công.

- Con sẽ tìm hiểu qua mạng và sách báo để có thêm kiến thức. Vả lại chẳng phải có ba đây sao? Hồi nhỏ ba ở dưới quê nên hiểu biết tương đối về cây trồng. Ba sẽ giúp con, đúng không ạ?

- Đúng vậy, con gái. - Ba Hạ đáp, mắt hấp háy. - Nhưng ba chỉ hỗ trợ thôi nhé, còn tất cả phải do con tự học hỏi lấy.

Hạ gật đầu thật mạnh, nhìn ba mẹ với đôi mắt quyết tâm.

Ngày hôm sau, mặt trời vừa mọc, Hạ đã lúi húi ngoài sân. Nó đội chiếc mũ rộng vành, mặc áo sơ mi dài tay và quần yếm màu xanh.

Chất đất khô cằn bạc phếch, cỏ dại mọc ngổn ngang làm Hạ vất vả quá, nó loay hoay cả buổi mới nhổ hết cỏ. Đang cắm cúi xới đất bón phân hữu cơ, Hạ nghe sau lưng có tiếng gọi giật.

- Hạ đang làm gì vậy?

Hạ quay lại, thấy Tuấn đứng bên rào. Cậu đang nhấm nháp một que kem vani.

- Mình cuốc đất trồng hoa ấy mà. - Hạ đáp, quệt mồ hôi trên trán.

- Hạ trồng hoa gì?

- Nhiều lắm. - Hạ buông cuốc, mắt mơ màng. - Mình sẽ trồng hoa cánh bướm, mười giờ, thược dược, cẩm chướng, còn có cả hoa hồng nữa.

- Thích quá nhỉ! Chắc ong bướm sẽ kéo từng đàn đến nhà Hạ hút mật.

- Ừ, nhưng trước tiên mình phải cải tạo đất cho tốt. Rồi còn gieo hạt, tưới nước, bắt sâu nữa, nhiều việc lắm.

- Thế có cần mình giúp gì không?

- Không cần đâu. - Hạ mỉm cười. - Tuấn còn phải đi học thêm ở trung tâm mà.

- Có sao đâu, mình chỉ học buổi sáng thôi, buổi chiều rảnh rỗi lắm.

Thấy Tuấn nhiệt tình như vậy, Hạ không từ chối nữa. Nó gật đầu đồng ý, nhìn bạn với đôi mắt long lanh.

* * *

Kể từ hôm ấy, ngày qua ngày, Hạ cần mẫn chăm sóc mảnh vườn con. Mỗi buổi chiều, Tuấn sang nhà Hạ phụ bạn tưới nước, xới đất. Hai đứa vừa làm vừa cười nói ríu ran. Mẹ Hạ và mẹ Tuấn đứng trước hiên trò chuyện, vui lây với niềm vui của các con.

Truyện ngắn Mực Tím: Khu vườn mùa hạ- Ảnh 1.

Minh họa: PHÚC GIANG

Một tháng trôi qua, những mầm lá đầu tiên nhú lên trong mảnh sân bé xíu. Hạ chăm chút những chồi non như người chị săn sóc lũ em thơ.

Mùa hè thường có mưa giông, nửa đêm đang ngủ, nghe tiếng mưa rầm rập trên mái tôn, Hạ tung chăn bật dậy, tất tả chạy ra sân căng bạt che mưa chắn gió, sợ giập mất cây.

Cũng như Hạ, Tuấn mong ngóng đến ngày hoa nở. Cậu đặt mua một bộ sách về các loài hoa, rảnh rỗi là giở ra nghiên cứu.

Đọc được điều gì hay, cậu chạy lại bên rào, hét toáng lên với Hạ. Ở bên này, Hạ lắng nghe chăm chú, áp dụng những điều Tuấn nói vào việc chăm sóc hoa.

Có lẽ vì vậy mà những cây hoa trong vườn lớn rất nhanh. Hoa cánh bướm nở trước tiên, rồi đến hoa mười giờ. Chiều chiều, tưới nước xong, Hạ và Tuấn ngồi trước hiên nhà ngắm hoa, uống nước cam và ăn bánh quy mẹ Hạ nướng.

- Đẹp quá, Hạ ơi. - Tuấn chỉ tay vào những bông hoa cánh bướm đang đong đưa, háo hức hỏi. - Hoa cẩm chướng và thược dược bao giờ mới nở nhỉ?

- Chắc là tuần sau đấy. Cậu nhìn xem, mấy nụ hoa sắp hé rồi kìa.

- Còn hoa hồng thì sao?

- Sẽ lâu lắm, vì hoa hồng rất khó chăm, lại dễ bị sâu bệnh nữa.

- Thế thì Hạ phải chịu khó bắt sâu vào.

- Ừ, nhưng mình sợ sâu quá đi mất. Tuấn giúp mình nhé!

Tuấn cắn một miếng bánh, nheo mắt:

- Không giúp Hạ đâu. Muốn thấy cầu vồng phải chấp nhận những cơn mưa, muốn thấy hoa đẹp thì phải chịu khó bắt sâu.

Hạ phùng má, vùng vằng quay sang chỗ khác:

- Ghét quá đi! Vậy mà lúc trước Tuấn bảo sẽ giúp mình chăm sóc vườn hoa. Đúng là hứa lèo mà.

Tuấn thích thú nhìn vẻ mặt giận dỗi của Hạ. Cậu chạm nhẹ lên vai bạn, cười hì hì:

- Đùa một chút thôi. Hạ sợ sâu thì mình sẽ giúp, ngay bây giờ luôn cũng được.

Nói rồi, Tuấn chạy ra vườn loay hoay với mấy gốc hoa hồng. Bỗng nhiên cậu reo lên, vạch kẽ lá lấy ra một con sâu xanh to.

Tuấn lắc lắc con sâu trước mặt Hạ khiến nó hoảng sợ hét lên thất thanh. Mẹ Hạ nghe tiếng huyên náo, bước ra cửa thì thấy Hạ đang chạy lòng vòng quanh sân, theo sau là Tuấn đang cười nghiêng ngả.

Sau ngày hôm ấy, Hạ không thèm nhìn mặt Tuấn. Cậu phải xuống nước dỗ dành, xin lỗi bằng những que kem và cam đoan sẽ không đùa dai nữa. Thấy Tuấn thành khẩn như vậy, Hạ mới chịu làm hòa. Nó vênh mặt nói:

- Tuấn nhớ giữ lời đấy. Nếu cậu còn dám chọc ghẹo mình thì tình bạn này chấm dứt tại đây.

Tuấn nghiêm mặt, đưa một tay lên cao:

- Có vườn hoa này chứng giám, mình hứa sẽ không trêu Hạ nữa.

Kể từ đó, Tuấn chăm chỉ bắt sâu, được con nào là đem đi thủ tiêu ngay, không để Hạ nhìn thấy.

* * *

Buổi chiều nọ, Tuấn sang vườn hoa thì thấy Hạ đang ngồi bên khóm hồng. Nghe tiếng bước chân, Hạ ngẩng mặt lên, vẫy tay gọi Tuấn:

- Cậu nhìn này, hoa hồng trổ nụ rồi.

Tuấn bước đến cạnh Hạ, khom lưng ngó nghiêng. Giữa đám lá lòa xòa là một nụ hồng nhỏ xíu. Tuấn vươn tay muốn chạm vào cái nụ xinh xắn ấy thì bị Hạ đập khẽ một cái.

- Đừng động vào! Cái nụ xấu hổ sẽ không chịu nở đấy.

- Ai bảo cậu vậy? Cái nụ mà biết xấu hổ.

- Biết chứ sao không? - Hạ nhìn Tuấn đầy phán xét. - Cậu đọc truyện Hoàng tử bé chưa? Tụi hoa hồng yếu đuối và điệu đà lắm, phải thật nâng niu chúng cơ.

- Hoàng tử bé? Mình đọc rồi. - Tuấn đáp, bỗng trầm ngâm. - Hoàng tử bé có một bông hồng, cậu cũng có một bông hồng. Vậy cậu là gì? Công chúa nhỏ à?

Hạ nghĩ Tuấn lại trêu mình, nhưng thấy vẻ mặt nghiêm trang của cậu, tự nhiên nó đỏ mặt:

- Cái gì mà công chúa nhỏ? Cậu chỉ nói lung tung.

* * *

Truyện ngắn Mực Tím: Khu vườn mùa hạ- Ảnh 2.

Minh họa: PHÚC GIANG

Rồi cũng đến ngày nụ hoa kia hé nở. Những nụ hoa khác không chịu thua kém, cũng lần lượt bung cánh. Ong bướm ngửi thấy mùi mật, kéo đến vườn nhà Hạ đập cánh suốt ngày.

Bây giờ thì không chỉ Hạ và Tuấn ngồi trước hiên nhà ngắm hoa, mà ba mẹ Hạ và ba mẹ Tuấn cũng thế.

Có mặt các vị phụ huynh, hai đứa không dám đùa giỡn nhiều, chúng lom khom giữa những bông hoa, chăm chỉ tưới nước, xới đất, ra dáng người làm vườn chuyên nghiệp.

Sau nhiều tháng, Hạ bớt sợ sâu hơn, nó đã dám nhìn vào con côn trùng lông lá ngoe nguẩy ấy. Nhưng bắt sâu vẫn là nhiệm vụ của Tuấn, Hạ chỉ đứng một bên quan sát và học hỏi.

Một buổi chiều như bao buổi chiều khác, giữa vườn hoa tỏa hương thơm ngát, Tuấn mang sang cho Hạ một gói quà bọc giấy báo. Cậu gãi đầu, ngập ngừng nói:

- Mừng sinh nhật Hạ. Hy vọng Hạ sẽ thích món quà này.

Hạ nôn nóng mở ra xem, đó là một chiếc mũ rơm rất xinh. Nó đội mũ lên đầu, mắt chớp chớp:

- Tuấn xem, trông mình có giống người làm vườn không?

- Giống lắm. - Tuấn gật đầu, bỗng hỏi. - Hạ này, có phải vì cậu sinh vào mùa hè nên có tên là Hạ không?

Hạ không đáp, bật cười khúc khích, Tuấn cũng cười theo. Xung quanh hai đứa, những bông hoa lay động trong gió, khoe sắc tỏa hương như muốn làm vui lòng người.

LÊ NHUNG
PHÚC GIANG
NAM KHA
Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên
    Truyện ngắn Mực Tím: Nàng gia sư và cô nhóc lém lỉnh

    Truyện ngắn Mực Tím: Nàng gia sư và cô nhóc lém lỉnh

    Chúng tôi có sở thích chung về nghệ thuật. Anh hay tag tôi vào mấy clip bài hát hay hoặc vẽ tranh. Còn tôi sẽ gửi anh những link bộ phim tôi yêu thích. Qua đó, tôi và anh có nhiều điều hơn để nói với nhau.

    Truyện ngắn Mực Tím: Những ngày mai mong chờ

    Truyện ngắn Mực Tím: Những ngày mai mong chờ

    Bài tập về nhà cuối cùng có lẽ đã được bắt đầu thực hành từ hôm nay, nhưng tôi biết vẫn còn có những ngày mai phía trước đang mong chờ chúng tôi.

    50 năm những hạt mầm nhỏ lớn lên cùng thành phố

    50 năm những hạt mầm nhỏ lớn lên cùng thành phố

    Tròn 50 năm mang tên Bác, Thành phố Hồ Chí Minh không ngừng chuyển mình và phát triển mạnh mẽ qua từng giai đoạn. Trong dòng chảy ấy, thành phố giống như một khu vườn lớn. Ở đó, mỗi thế hệ là một lần gieo hạt.

    Truyện ngắn Mực Tím: Lưng chừng nhớ, mượn cớ thương

    Truyện ngắn Mực Tím: Lưng chừng nhớ, mượn cớ thương

    Được cười, nụ cười của thằng con trai vừa tìm được đáp án cho câu hỏi khó nhất cuộc đời mình. Chuyện tương lai ra sao, ừ thì... sau này sẽ rõ. Còn bây giờ, ít ra ai kia cũng đã có cái cớ để thương mến ai đó rồi.

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngoan nào, có bà ở đây!

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngoan nào, có bà ở đây!

    Mỗi khi gặp chuyện gì khó khăn, tôi lại nhắm mắt tưởng tượng mình đang nằm trên chiếc võng đay cũ kỹ năm nào. Tôi nghe tiếng bà lọc cọc trong bếp, nghe mùi khói bếp nồng nàn, và nghe thấy giọng nói phù sa ấy thì thầm.

    Truyện ngắn Mực Tím: Người lạ

    Truyện ngắn Mực Tím: Người lạ

    Tôi không trách cậu ta, chưa bao giờ trách vì cậu ta đã bỏ thư vào sách của mình, tôi chỉ tự trách bản thân vì đã không tìm ra chúng sớm hơn.

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa của riêng mình

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa của riêng mình

    Thì ra mỗi người đều có một mùa để thuộc về, như cái cây và bông hoa cũng cần có một mùa để rực nở. Không phải ai cũng kịp rực rỡ trong cùng một mùa hè. Và cũng chẳng sao cả nếu mùa của chúng ta đến muộn hơn một chút.

    Truyện ngắn Mực Tím: Phía sau lời cá cược

    Truyện ngắn Mực Tím: Phía sau lời cá cược

    Cảm giác khi nghe thấy mình bị đem ra làm trò cá cược là như thế nào? Tất nhiên là tôi tức giận, nhưng tôi ém cục tức ấy xuống, giả bộ như không biết gì. Để xem mấy cậu bạn kia diễn trò như thế nào trước mặt tôi đây?

    Truyện ngắn Mực Tím: Khiêu vũ trên tầng thượng

    Truyện ngắn Mực Tím: Khiêu vũ trên tầng thượng

    Thắng bị cuốn theo điệu nhảy của Miên. Và thế là cả hai uyển chuyển khiêu vũ trên tầng thượng, in bóng xuống nền đất rải rác ánh sáng còn sót lại của hoàng hôn dịu dàng.

    Truyện ngắn Mực Tím: Mojito mùa hè

    Truyện ngắn Mực Tím: Mojito mùa hè

    Mọi nỗi lo lắng, mọi ưu phiền của tôi giờ như bọt bong bóng trong ly mojito mùa hè lặng lẽ tan biến, tôi chỉ còn nhớ vị ngọt ngào và hương bạc hà thanh thanh.