img

Sau buổi lễ tổng kết năm học lớp mười, trở về nhà, trong bữa cơm trưa, Hạ nói với ba mẹ sẽ cải tạo mảnh đất trống trước nhà thành vườn hoa.

Ba Hạ rất ủng hộ dự định này, ông khen:

- Ý tưởng hay lắm! Ba sẽ đầu tư ngân sách cho con mua hạt giống, nông cụ và phân bón để cải tạo lại đất đai.

Hạ lắc đầu:

- Cảm ơn ba, nhưng con sẽ dùng tiền tiết kiệm để mua sắm mọi thứ. Nếu cần thiết, con sẽ nhờ ba hỗ trợ thêm.

Mẹ Hạ rót nước ra ly, mỉm cười:

- Con tự lập vậy là tốt. Nhưng con đâu có kỹ năng trồng trọt, mẹ sợ kế hoạch này khó mà thành công.

- Con sẽ tìm hiểu qua mạng và sách báo để có thêm kiến thức. Vả lại chẳng phải có ba đây sao? Hồi nhỏ ba ở dưới quê nên hiểu biết tương đối về cây trồng. Ba sẽ giúp con, đúng không ạ?

- Đúng vậy, con gái. - Ba Hạ đáp, mắt hấp háy. - Nhưng ba chỉ hỗ trợ thôi nhé, còn tất cả phải do con tự học hỏi lấy.

Hạ gật đầu thật mạnh, nhìn ba mẹ với đôi mắt quyết tâm.

Ngày hôm sau, mặt trời vừa mọc, Hạ đã lúi húi ngoài sân. Nó đội chiếc mũ rộng vành, mặc áo sơ mi dài tay và quần yếm màu xanh.

Chất đất khô cằn bạc phếch, cỏ dại mọc ngổn ngang làm Hạ vất vả quá, nó loay hoay cả buổi mới nhổ hết cỏ. Đang cắm cúi xới đất bón phân hữu cơ, Hạ nghe sau lưng có tiếng gọi giật.

- Hạ đang làm gì vậy?

Hạ quay lại, thấy Tuấn đứng bên rào. Cậu đang nhấm nháp một que kem vani.

- Mình cuốc đất trồng hoa ấy mà. - Hạ đáp, quệt mồ hôi trên trán.

- Hạ trồng hoa gì?

- Nhiều lắm. - Hạ buông cuốc, mắt mơ màng. - Mình sẽ trồng hoa cánh bướm, mười giờ, thược dược, cẩm chướng, còn có cả hoa hồng nữa.

- Thích quá nhỉ! Chắc ong bướm sẽ kéo từng đàn đến nhà Hạ hút mật.

- Ừ, nhưng trước tiên mình phải cải tạo đất cho tốt. Rồi còn gieo hạt, tưới nước, bắt sâu nữa, nhiều việc lắm.

- Thế có cần mình giúp gì không?

- Không cần đâu. - Hạ mỉm cười. - Tuấn còn phải đi học thêm ở trung tâm mà.

- Có sao đâu, mình chỉ học buổi sáng thôi, buổi chiều rảnh rỗi lắm.

Thấy Tuấn nhiệt tình như vậy, Hạ không từ chối nữa. Nó gật đầu đồng ý, nhìn bạn với đôi mắt long lanh.

* * *

Kể từ hôm ấy, ngày qua ngày, Hạ cần mẫn chăm sóc mảnh vườn con. Mỗi buổi chiều, Tuấn sang nhà Hạ phụ bạn tưới nước, xới đất. Hai đứa vừa làm vừa cười nói ríu ran. Mẹ Hạ và mẹ Tuấn đứng trước hiên trò chuyện, vui lây với niềm vui của các con.

Truyện ngắn Mực Tím: Khu vườn mùa hạ- Ảnh 1.

Minh họa: PHÚC GIANG

Một tháng trôi qua, những mầm lá đầu tiên nhú lên trong mảnh sân bé xíu. Hạ chăm chút những chồi non như người chị săn sóc lũ em thơ.

Mùa hè thường có mưa giông, nửa đêm đang ngủ, nghe tiếng mưa rầm rập trên mái tôn, Hạ tung chăn bật dậy, tất tả chạy ra sân căng bạt che mưa chắn gió, sợ giập mất cây.

Cũng như Hạ, Tuấn mong ngóng đến ngày hoa nở. Cậu đặt mua một bộ sách về các loài hoa, rảnh rỗi là giở ra nghiên cứu.

Đọc được điều gì hay, cậu chạy lại bên rào, hét toáng lên với Hạ. Ở bên này, Hạ lắng nghe chăm chú, áp dụng những điều Tuấn nói vào việc chăm sóc hoa.

Có lẽ vì vậy mà những cây hoa trong vườn lớn rất nhanh. Hoa cánh bướm nở trước tiên, rồi đến hoa mười giờ. Chiều chiều, tưới nước xong, Hạ và Tuấn ngồi trước hiên nhà ngắm hoa, uống nước cam và ăn bánh quy mẹ Hạ nướng.

- Đẹp quá, Hạ ơi. - Tuấn chỉ tay vào những bông hoa cánh bướm đang đong đưa, háo hức hỏi. - Hoa cẩm chướng và thược dược bao giờ mới nở nhỉ?

- Chắc là tuần sau đấy. Cậu nhìn xem, mấy nụ hoa sắp hé rồi kìa.

- Còn hoa hồng thì sao?

- Sẽ lâu lắm, vì hoa hồng rất khó chăm, lại dễ bị sâu bệnh nữa.

- Thế thì Hạ phải chịu khó bắt sâu vào.

- Ừ, nhưng mình sợ sâu quá đi mất. Tuấn giúp mình nhé!

Tuấn cắn một miếng bánh, nheo mắt:

- Không giúp Hạ đâu. Muốn thấy cầu vồng phải chấp nhận những cơn mưa, muốn thấy hoa đẹp thì phải chịu khó bắt sâu.

Hạ phùng má, vùng vằng quay sang chỗ khác:

- Ghét quá đi! Vậy mà lúc trước Tuấn bảo sẽ giúp mình chăm sóc vườn hoa. Đúng là hứa lèo mà.

Tuấn thích thú nhìn vẻ mặt giận dỗi của Hạ. Cậu chạm nhẹ lên vai bạn, cười hì hì:

- Đùa một chút thôi. Hạ sợ sâu thì mình sẽ giúp, ngay bây giờ luôn cũng được.

Nói rồi, Tuấn chạy ra vườn loay hoay với mấy gốc hoa hồng. Bỗng nhiên cậu reo lên, vạch kẽ lá lấy ra một con sâu xanh to.

Tuấn lắc lắc con sâu trước mặt Hạ khiến nó hoảng sợ hét lên thất thanh. Mẹ Hạ nghe tiếng huyên náo, bước ra cửa thì thấy Hạ đang chạy lòng vòng quanh sân, theo sau là Tuấn đang cười nghiêng ngả.

Sau ngày hôm ấy, Hạ không thèm nhìn mặt Tuấn. Cậu phải xuống nước dỗ dành, xin lỗi bằng những que kem và cam đoan sẽ không đùa dai nữa. Thấy Tuấn thành khẩn như vậy, Hạ mới chịu làm hòa. Nó vênh mặt nói:

- Tuấn nhớ giữ lời đấy. Nếu cậu còn dám chọc ghẹo mình thì tình bạn này chấm dứt tại đây.

Tuấn nghiêm mặt, đưa một tay lên cao:

- Có vườn hoa này chứng giám, mình hứa sẽ không trêu Hạ nữa.

Kể từ đó, Tuấn chăm chỉ bắt sâu, được con nào là đem đi thủ tiêu ngay, không để Hạ nhìn thấy.

* * *

Buổi chiều nọ, Tuấn sang vườn hoa thì thấy Hạ đang ngồi bên khóm hồng. Nghe tiếng bước chân, Hạ ngẩng mặt lên, vẫy tay gọi Tuấn:

- Cậu nhìn này, hoa hồng trổ nụ rồi.

Tuấn bước đến cạnh Hạ, khom lưng ngó nghiêng. Giữa đám lá lòa xòa là một nụ hồng nhỏ xíu. Tuấn vươn tay muốn chạm vào cái nụ xinh xắn ấy thì bị Hạ đập khẽ một cái.

- Đừng động vào! Cái nụ xấu hổ sẽ không chịu nở đấy.

- Ai bảo cậu vậy? Cái nụ mà biết xấu hổ.

- Biết chứ sao không? - Hạ nhìn Tuấn đầy phán xét. - Cậu đọc truyện Hoàng tử bé chưa? Tụi hoa hồng yếu đuối và điệu đà lắm, phải thật nâng niu chúng cơ.

- Hoàng tử bé? Mình đọc rồi. - Tuấn đáp, bỗng trầm ngâm. - Hoàng tử bé có một bông hồng, cậu cũng có một bông hồng. Vậy cậu là gì? Công chúa nhỏ à?

Hạ nghĩ Tuấn lại trêu mình, nhưng thấy vẻ mặt nghiêm trang của cậu, tự nhiên nó đỏ mặt:

- Cái gì mà công chúa nhỏ? Cậu chỉ nói lung tung.

* * *

Truyện ngắn Mực Tím: Khu vườn mùa hạ- Ảnh 2.

Minh họa: PHÚC GIANG

Rồi cũng đến ngày nụ hoa kia hé nở. Những nụ hoa khác không chịu thua kém, cũng lần lượt bung cánh. Ong bướm ngửi thấy mùi mật, kéo đến vườn nhà Hạ đập cánh suốt ngày.

Bây giờ thì không chỉ Hạ và Tuấn ngồi trước hiên nhà ngắm hoa, mà ba mẹ Hạ và ba mẹ Tuấn cũng thế.

Có mặt các vị phụ huynh, hai đứa không dám đùa giỡn nhiều, chúng lom khom giữa những bông hoa, chăm chỉ tưới nước, xới đất, ra dáng người làm vườn chuyên nghiệp.

Sau nhiều tháng, Hạ bớt sợ sâu hơn, nó đã dám nhìn vào con côn trùng lông lá ngoe nguẩy ấy. Nhưng bắt sâu vẫn là nhiệm vụ của Tuấn, Hạ chỉ đứng một bên quan sát và học hỏi.

Một buổi chiều như bao buổi chiều khác, giữa vườn hoa tỏa hương thơm ngát, Tuấn mang sang cho Hạ một gói quà bọc giấy báo. Cậu gãi đầu, ngập ngừng nói:

- Mừng sinh nhật Hạ. Hy vọng Hạ sẽ thích món quà này.

Hạ nôn nóng mở ra xem, đó là một chiếc mũ rơm rất xinh. Nó đội mũ lên đầu, mắt chớp chớp:

- Tuấn xem, trông mình có giống người làm vườn không?

- Giống lắm. - Tuấn gật đầu, bỗng hỏi. - Hạ này, có phải vì cậu sinh vào mùa hè nên có tên là Hạ không?

Hạ không đáp, bật cười khúc khích, Tuấn cũng cười theo. Xung quanh hai đứa, những bông hoa lay động trong gió, khoe sắc tỏa hương như muốn làm vui lòng người.

LÊ NHUNG
PHÚC GIANG
NAM KHA
Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên
    Truyện ngắn Mực Tím Xuân: Chỉ mới bắt đầu

    Truyện ngắn Mực Tím Xuân: Chỉ mới bắt đầu

    Máy bay cất cánh, Alex mở sổ tay ra nhìn những dòng chữ mà cậu ghi chép. Giữa những trang kể về ký ức của mẹ, giờ có thêm những câu chuyện của chính cậu. Nếu ngày nào đó mẹ quay lại Việt Nam, mẹ sẽ không chỉ có một mình.

    Mùa xuân vươn mình thức dậy: Nằm nghe trời thở

    Mùa xuân vươn mình thức dậy: Nằm nghe trời thở

    Tôi bước đi xuống dưới chân đồi, khi đã ghi lại quá nhiều sự an yên của đất Mẹ mặc dù cuộn phim trống trơn. Vì lòng tôi đã thay chiếc máy ảnh chụp lại những khoảnh khắc đó. Khoảnh khắc khi mùa xuân vươn mình thức dậy.

    Chiếc "chìa khoá" mở lối hội nhập

    Chiếc "chìa khoá" mở lối hội nhập

    Tiếng Anh đã được định hướng trở thành ngôn ngữ thứ hai trong trường học. Nhiều bạn trẻ tích cực đầu tư trau dồi ngoại ngữ này, xem đây là “chìa khóa” để hội nhập thế giới.

    Tản văn Mực Tím Xuân: Món quà của năm mới

    Tản văn Mực Tím Xuân: Món quà của năm mới

    Nếu trái tim còn biết chờ nhau trong phút giao thừa, còn biết nôn nao khi nhớ về một mâm cơm sum họp, còn biết ấm lên khi nghĩ đến gia đình, thì ta vẫn còn một nơi để trở về, để hy vọng.

    Thanh xuân mình có... crush

    Thanh xuân mình có... crush

    Khi thích thầm (crush) một ai đó, có bạn nhận được “lời hồi đáp”, có bạn bị bơ đẹp… Nhưng không thể phủ nhận, crush là một phần ký ức, một phần thanh xuân trong sáng, tươi đẹp.

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa xuân trở lại

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa xuân trở lại

    Ngoài cửa sổ, nắng đã vào sâu hơn trong lớp học. Và ở chỗ ngồi cuối dãy, lần đầu tiên sau nhiều ngày, khoảng trống được lấp đầy không chỉ bằng một thân người, mà bằng cả niềm tin vừa được giữ lại.

    Có một trái tim yêu tiếng Việt

    Có một trái tim yêu tiếng Việt

    Cuối tháng 8, chuyến bay từ Kuala Lumpur hạ cánh xuống Nội Bài đưa Lê Nguyễn Lưu An (17 tuổi) trở về Việt Nam. Đây là dịp cô bạn xuất hiện trên sân khấu đặc biệt, nơi An được vinh danh là Sứ giả tiếng Việt ở nước ngoài trẻ tuổi nhất năm 2025.

    Gen Z và hành trình bước ra thế giới

    Gen Z và hành trình bước ra thế giới

    Thời đại kết nối toàn cầu, nhiều bạn trẻ Việt Nam đã mạnh dạn, tự tin bước ra thế giới. Các bạn không chỉ nỗ lực học tập, quan sát, trải nghiệm những điều tích cực trong môi trường mới, mà còn giới thiệu, quảng bá những điều thú vị ở quê nhà với bạn bè quốc tế.

    Green gen - Thế hệ xanh

    Green gen - Thế hệ xanh

    Chuyên trang Green Gen - Thế hệ xanh sẽ giới thiệu và đồng hành cùng bạn vì mục tiêu chung: cách giới trẻ nhìn nhận những thách thức môi trường, “bật công tắc” thay đổi tư duy và hành động thiết thực để góp phần vào sự phát triển kỷ nguyên xanh của tương lai.

    Tản văn Mực Tím: Mùi Tết

    Tản văn Mực Tím: Mùi Tết

    Dẫu chẳng còn bé bỏng để háo hức mong ngóng Tết về xúng xính quần áo mới hay lì xì đầy túi, Tết vẫn ở đó như một kỳ nghỉ để mỗi chúng ta chậm lại, quay về bên mái nhà, nơi có người thân yêu mong ngóng.