img

Trời mùa hạ giống như tính cách của nhỏ bạn thân tôi vậy, bất chợt lúc này lúc kia, không thể hiểu nổi. Lúc mưa hạt to, hạt nhỏ, rả rích, lộp độp, sấm sét uỳnh uỳnh, chớp làm lóe sáng cả bầu trời đêm khiến mấy bé nhỏ sợ khóc oe oe.

Mưa suốt mấy ngày làm thối đất thối cát, mẹ tôi than vì tiếc mấy luống rau mới trồng mà mưa nhiều, ngập úng chết. Ngược lại, có những ngày nắng đổ lửa làm nghiêng vành nón mẹ đi cày đồng trưa về.

Nắng đến nỗi người ta cảm giác chạm vào cái gì cũng giòn tan, không muốn cử động, ngồi im mồ hôi mồ kê cũng đổ ra từng giọt, da tay da chân dính nham nháp tạo nên cảm giác rất bức bối.

Ai ai cũng mong trời đến chiều để ngả dịu đi cái oi ả, nhưng mặt trời thì lại không chiều lòng người, cứ như ông cụ tuổi bảy mươi đạp xe chầm chậm đi từ Đông sang Tây vậy.

Ngày hôm qua, mưa một trận lớn mà hôm nay sáu giờ sáng mặt trời đã lên cao qua cả hàng cau nội trồng ở vườn trước nhà làm ánh lên cả một vùng xanh biếc cây trong vườn.

Ở giữa sân, mẹ và nội đã phơi lúa từ độ nào không hay. Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh trong, nghe thấy tiếng chim hót ở đâu xa xăm. Mọi thứ cứ yên bình đến lạ lẫm.

Trong căn nhà, chỉ còn mỗi mình tôi, lọ mọ xuống dưới bếp tìm gì đó để ăn cho qua cơn đói. Tôi mở hết vung mấy cái nồi ra nhưng chẳng thể tìm được thứ gì để lót vào dạ dày. Lại phải lật đật chạy qua nhà dì Sáu mua gói mì, quả trứng về đun nước nấu.

Dì Sáu, một người phụ nữ có dáng hình nhỏ bé, đôi mắt rầu rĩ. Người ta cứ hay gọi dì Sáu bằng bà vì những nếp nhăn ở khóe mắt dì, ở cách dì cẩn trọng đếm từng đồng tiền để trả lại tiền thừa cho khách, hay những bước chân chậm chạp của dì.

Dì mới ngoài bốn mươi, nhưng có lẽ thời trẻ với những mưu sinh nặng nhọc nuôi hai đứa con nhỏ, một người phụ nữ góa chồng, dì đã phải chịu nhiều mất mát. Dì nói:

- Hai gói mì Hảo Hảo và một quả trứng... 10 nghìn.

- Dạ!

Tôi sững sờ khi nghe dì nói giá vì quá rẻ. Dì mỉm cười khi thấy gương mặt ngơ ngác của tôi.

- Sao, đắt quá hả Thắm?

- Dạ không, cháu hơi bất ngờ vì rẻ quá. Trên thành phố, cháu mua như này cũng cỡ mười lăm nghìn.

Tôi lại thấy dì cười và không nói gì. Những con người như dì, những con người chân chất, thật thà, không tham vọng, không ganh đua hay ích kỷ cho chính mình.

Truyện ngắn Mực Tím: Một điều gì đó rất yêu- Ảnh 1.

Minh họa: PHÚC GIANG

Lấp đầy cái bụng rỗng, tôi đạp xe tới nhà thím Út. Đi dọc theo con đường nhỏ mọc đầy hoa. Gió thổi vù vù qua áo tôi. Một buổi sáng thật trong veo.

Tôi mải mê ngắm những chùm xoài trĩu nặng trên cây, hai ba con chào mào tíu tít trên cây trứng cá; tôi ngẩng lên nhìn thấy một đàn chim đang bay qua đầu mình, sung sướng liền đạp xe chạy theo coi chúng sẽ bay tới đâu.

Bỗng một con sông cắt qua đường tôi chạy theo đàn chim, giờ đây trước tầm mắt tôi đàn chim hóa thành một chấm đen chạm đến chân trời xa tít tắp.

Tôi vòng xe trở lại đường lớn, tiếp tục đến nhà thím Út. Đi qua một con chợ nhỏ, vòng sâu vào khu vườn cọ xanh bạt ngàn, nhà thím Út có cái ao nhỏ phía trước.

Tôi thoáng nhìn qua hàng rào thì thấy thằng Tũn đang đứng trên đống rơm mặc chiếc áo ba lỗ cộc, cái áo ngắn cũn để lộ ra cái bụng to, tay nó cầm kiếm được làm bằng tấm bìa cũ, choàng một chiếc khăn hoa màu đỏ nhìn y như tấm khăn trải bàn.

Còn Cúc Hương, chị thằng Tũn thì đang đứng ở dưới hét ầm ĩ kêu nó xuống vì đống rơm cao nên chẳng may ngã thì lại khổ. Thằng Tũn toang thấy bóng xe đạp của tôi liền từ từ tụt trên đống rơm xuống. Nhìn thấy tôi, nó nói với gương mặt phụng phịu:

- Trời! Chị Thắm sang mà em cứ tưởng mẹ về.

Con Cúc Hương nghe thấy thì phì cười khoái chí. Tôi dựng chân chống xe và lấy quả mít buộc ở yên sau đưa cho Cúc Hương.

- Thím Út có ở nhà không Cúc Hương?

- Mẹ em mới đi sang nhà Bác Tám có chút việc gì đó rồi ạ. Chị vào ngồi chơi một lát mẹ em về.

- Chị có mang quả mít sang cho thím, em cất đi hộ nhé!

Truyện ngắn Mực Tím: Một điều gì đó rất yêu- Ảnh 2.

Minh họa: PHÚC GIANG

Trong lúc hỏi Cúc Hương thì thằng Tũn đã lẻn vào nhà từ lúc nào không hay. Lúc ra, nó mang thêm một thanh kiếm khác cũng được làm bằng tấm bìa cũ. Thằng Tũn hớn hở chạy về phía tôi rủ chơi cùng. Nó hớn hở:

- Chị Thắm chơi cùng em. Em chơi một mình chán quá.

Trước nhà, Cúc Hương lại ngồi tỉ mỉ khâu những chiếc lá đã phơi khô lại với nhau trên khung nón đã được làm từ trước.

Nó mới chừng mười năm tuổi mà tay thoăn thoắt, nhìn trông điệu nghệ lắm, như là nghệ nhân làng nghề lâu đời vậy.

Thằng Tũn gọi réo tôi chơi rượt đuổi. Chúng tôi đùa cợt nhau trong khu vườn. Nhà thím Út xung quanh toàn vườn tược.

Thím trồng được nhiều sắn, hoa với vài luống rau theo mùa. Thỉnh thoảng, có cây sắn mọc xiên khiến tôi phải cẩn trọng đi qua không kẻo vấp.

Cuối khu vườn là hàng cây ăn quả, cây mít trông bé tẹo, cao hơn tôi một cái đầu, thân bằng bắp chân mà tôi đoán chừng cỡ mười quả mít non, bên cạnh là cây sấu ra hoa tựa như trùm một tấm voan làm cô dâu trong ngày cưới, mấy bông dâm bụt thì như lồng đèn trang trí cho ngày vui của “cô dâu sấu”...

Chúng tôi đuổi nhau ra đến gần cổng thì thấy bóng người phụ nữ. Tũn nhanh nhẹn la lên: “A... mẹ về”. Thím Út nhìn tôi nói:

- Thắm mới sang chơi hả?

- Dạ cháu mới qua.

Rồi thím lấy từ giỏ làn một ít bánh rán kêu chị em tôi đi rửa tay rồi vào nhà ăn. Thằng Tũn thấy thế cười tít mắt, lon ton chạy về phía giếng múc nước rửa tay thật nhanh. Tôi rửa tay xong vào nhà thì thấy Cúc Hương mặc áo dài trắng trông rất đẹp.

Nó còn lấy chiếc nón lá đã hoàn thành xong đội lên đầu, tay để ở trước bụng rồi đi đi lại lại. Tôi đoán nó bắt chước mấy cô thí sinh trong chương trình “Hoa hậu Việt Nam” mà mẹ với nội mới xem hôm qua. Nó trông thấy tôi liền hớn hở khoe:

- Mẹ mới mua cho em bộ áo dài mới để hết hè mặc đi khai giảng, đẹp không chị?

Tôi cười nói: “Ừm... đẹp lắm”. Rồi quay sang phía thím, băn khoăn hỏi:

- Ơ mà sao thím Út mua áo dài mới sớm thế ạ? Hình như còn hơn một tháng nữa mới vào năm học chính thì phải.

Thím Út đáp:

- Nay tháo đầm (1) cũng được khá, thím bấm bụng (2) cắt cho nó bộ áo dài vì đến lúc vào năm học lại phải đóng tiền này nọ thím sợ không đủ tiền mua.

Câu nói ấy cất lên trên gương mặt đang mỉm cười đầy lạc quan của thím Út nhưng nó lại khiến tôi lặng một lúc lâu nghĩ ngợi, bâng khuâng.

Tôi chợt nghĩ đến câu nói của nhân vật Lương trong truyện ngắn Bến đò xóm Miễu của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư: “Nghèo, cực nhưng mà vui lắm...”.

Dường như người dân nơi đây họ quen sống với việc dậy sớm lúc gà gáy, thổi một nồi cơm trắng ăn cho chắc bụng (3) rồi ra đồng, đôi chân lúc nào cũng lấm lem bùn đất, khô và nứt nẻ mỗi khi đông về. 

Họ chẳng coi nghèo là cực, là khổ như những người khác nghĩ, mà đối với họ, đó là một niềm vui.

Tôi ngẩng đầu lên nhìn Cúc Hương trong tà áo dài trắng đang tạo dáng cầm tà trước, tà sau rồi còn lấy tay nghiêng nón, bất chợt nhớ tới câu hát của đứa bạn thích nhạc Phạm Duy. 

Nó ngân nga hát cho tôi nghe mỗi khi chúng tôi hẹn nhau đi trà sữa cuối tuần, dù nó không thể hát đúng nhịp nhưng thú vui ca hát chắc sẽ không bao giờ bỏ được.

“Em ước mơ mơ gì, tuổi mười tư, tuổi mười lăm?

Em ước mơ em đẹp như trăng rằm tươi tắn

Thoa phấn son em mang chiếc áo dài khăn hồng

Em sẽ thi đua cùng với hoa khôi khắp vùng

Thật đẹp thay! Thật đẹp thay! Giấc mơ xinh

Thật đẹp thay! Thật đẹp thay! Giấc mơ xinh”.

(Tuổi mộng mơ - Phạm Duy)

Hồi tôi bằng tuổi nó cũng thích áo dài lắm. Được mẹ mua cho áo dài từ sớm nên ngày nào tôi cũng mở tủ quần áo ra ngắm đi ngắm lại, rồi mặc thử, bị mẹ mắng quá trời nhưng lâu lâu vẫn lén mẹ mở ra coi một chút xíu rồi đóng vào. Tôi bâng khuâng nhớ về những kỷ niệm thời học sinh của mình.

Do lên thành phố làm việc nên thím Út kể cho tôi nghe bao nhiêu là chuyện ở dưới quê. Ngồi nghe thím Út kể chuyện mà mãi không chán.

Đến khi đang mải nói chuyện, tôi bắt gặp ánh mắt mở to long lanh của thằng Tũn. Nó xoa bụng sà vào lòng mẹ nói:

- Mẹ ơi con đói bụng quá.

Tôi ngạc nhiên:

- Trời ơi, nãy em mới ăn năm cái bánh rán mà.

Tũn không nói gì mà cười khì khì, hai mắt tít cả lên. Thím Út ngoái lại nhìn đồng hồ treo trên bức tường phía sau lưng: “Thôi chết, đã hơn mười một giờ trưa rồi”. Thím lấy tay khều khều Cúc Hương ra hiệu xuống bếp phụ nấu cơm rồi quay sang phía tôi nói:

- Thắm nay ở lại ăn cơm với thím một bữa. Nay thím nấu canh tập tàng (4) cùng với tôm đồng ngon lắm.

Tôi cũng vừa kịp nhìn đồng hồ, nói với thím:

- Dạ cháu xin về nấu cơm hộ mẹ vì sợ mẹ ở ngoài đồng chưa kịp về.

- Vậy chiều rảnh thì sang chơi nhé!

Tôi nói lớn: “Dạ...”.


Chú thích:

1. Tháo đầm: rút cạn nước để bắt tôm cá.

2. Bấm bụng: trích một khoản tiền của mình để mua đồ cho ai đó.

3. Chắc bụng: no lâu.

4. Canh tập tàng: canh được nấu nhiều loại rau.

HỒNG ANH
PHÚC GIANG
NAM KHA
Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên
    Truyện ngắn Mực Tím Xuân: Chỉ mới bắt đầu

    Truyện ngắn Mực Tím Xuân: Chỉ mới bắt đầu

    Máy bay cất cánh, Alex mở sổ tay ra nhìn những dòng chữ mà cậu ghi chép. Giữa những trang kể về ký ức của mẹ, giờ có thêm những câu chuyện của chính cậu. Nếu ngày nào đó mẹ quay lại Việt Nam, mẹ sẽ không chỉ có một mình.

    Mùa xuân vươn mình thức dậy: Nằm nghe trời thở

    Mùa xuân vươn mình thức dậy: Nằm nghe trời thở

    Tôi bước đi xuống dưới chân đồi, khi đã ghi lại quá nhiều sự an yên của đất Mẹ mặc dù cuộn phim trống trơn. Vì lòng tôi đã thay chiếc máy ảnh chụp lại những khoảnh khắc đó. Khoảnh khắc khi mùa xuân vươn mình thức dậy.

    Chiếc "chìa khoá" mở lối hội nhập

    Chiếc "chìa khoá" mở lối hội nhập

    Tiếng Anh đã được định hướng trở thành ngôn ngữ thứ hai trong trường học. Nhiều bạn trẻ tích cực đầu tư trau dồi ngoại ngữ này, xem đây là “chìa khóa” để hội nhập thế giới.

    Tản văn Mực Tím Xuân: Món quà của năm mới

    Tản văn Mực Tím Xuân: Món quà của năm mới

    Nếu trái tim còn biết chờ nhau trong phút giao thừa, còn biết nôn nao khi nhớ về một mâm cơm sum họp, còn biết ấm lên khi nghĩ đến gia đình, thì ta vẫn còn một nơi để trở về, để hy vọng.

    Thanh xuân mình có... crush

    Thanh xuân mình có... crush

    Khi thích thầm (crush) một ai đó, có bạn nhận được “lời hồi đáp”, có bạn bị bơ đẹp… Nhưng không thể phủ nhận, crush là một phần ký ức, một phần thanh xuân trong sáng, tươi đẹp.

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa xuân trở lại

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa xuân trở lại

    Ngoài cửa sổ, nắng đã vào sâu hơn trong lớp học. Và ở chỗ ngồi cuối dãy, lần đầu tiên sau nhiều ngày, khoảng trống được lấp đầy không chỉ bằng một thân người, mà bằng cả niềm tin vừa được giữ lại.

    Có một trái tim yêu tiếng Việt

    Có một trái tim yêu tiếng Việt

    Cuối tháng 8, chuyến bay từ Kuala Lumpur hạ cánh xuống Nội Bài đưa Lê Nguyễn Lưu An (17 tuổi) trở về Việt Nam. Đây là dịp cô bạn xuất hiện trên sân khấu đặc biệt, nơi An được vinh danh là Sứ giả tiếng Việt ở nước ngoài trẻ tuổi nhất năm 2025.

    Gen Z và hành trình bước ra thế giới

    Gen Z và hành trình bước ra thế giới

    Thời đại kết nối toàn cầu, nhiều bạn trẻ Việt Nam đã mạnh dạn, tự tin bước ra thế giới. Các bạn không chỉ nỗ lực học tập, quan sát, trải nghiệm những điều tích cực trong môi trường mới, mà còn giới thiệu, quảng bá những điều thú vị ở quê nhà với bạn bè quốc tế.

    Green gen - Thế hệ xanh

    Green gen - Thế hệ xanh

    Chuyên trang Green Gen - Thế hệ xanh sẽ giới thiệu và đồng hành cùng bạn vì mục tiêu chung: cách giới trẻ nhìn nhận những thách thức môi trường, “bật công tắc” thay đổi tư duy và hành động thiết thực để góp phần vào sự phát triển kỷ nguyên xanh của tương lai.

    Tản văn Mực Tím: Mùi Tết

    Tản văn Mực Tím: Mùi Tết

    Dẫu chẳng còn bé bỏng để háo hức mong ngóng Tết về xúng xính quần áo mới hay lì xì đầy túi, Tết vẫn ở đó như một kỳ nghỉ để mỗi chúng ta chậm lại, quay về bên mái nhà, nơi có người thân yêu mong ngóng.