img

Một ngày đẹp trời như bao ngày khác, đường bụi mù mịt, nắng như đổ lửa. Đối diện trường đại học, một đám đông đứng chờ xe bus. Thời tiết này chỉ muốn phi lên xe bus, ngồi xuống ghế rồi đánh một giấc, đến bến cuối đi bộ vài bước về nhà. Vậy mà mơ ước nhỏ nhoi đó, tôi cũng không đạt được. Xe bus đã kín đặc.

Khi tôi len được xuống đuôi xe thì chỗ ngồi cuối cùng vừa bị một tên con trai chiếm mất. Hắn chẳng thèm ngó xung quanh, đặt mông xuống ghế là nhắm mắt ngủ luôn (y như tôi mọi ngày).

Tôi nhìn hắn chằm chằm, những mong ánh mắt cháy bỏng của mình có thể đánh thức hắn, nhưng không, hắn vẫn ngủ say. Hừ, đừng bao giờ để đây nhìn lại cái mặt ngươi nha. Tôi bám tay đu đưa theo nhịp xóc nảy xe bus, rủa thầm.

Người xưa có câu: "Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ. Vô duyên đối diện bất tương phùng". Tôi dám cá câu số một chỉ là hình thức, câu hai mới là bản chất cuộc đời. Ngay hôm sau, tôi gặp lại tên ôn dịch nọ.

Uất nhất là dù tôi chọn lớp nào, môn nào thì hắn cũng lù lù xuất hiện và tới trước tôi một bước, "chiếm đoạt" chỗ ngồi tôi đang "tia". Tình trạng này kéo dài đến khi tôi nghĩ mình sắp phát điên thì phát hiện sự tình hóa ra chưa phải đã tồi tệ nhất mà còn có thể tồi tệ hơn.

Tối hôm đó, tôi lết tấm thân mệt nhoài sau một ngày dài vừa học vừa làm về đến nhà thì thấy hắn quần áo bảnh bao, tinh thần sảng khoái ngồi tán dóc với phụ huynh của tôi trong nhà. Cái gì? Sao hắn lại ngồi đây?

Thanh niên trai tráng không chịu khó học thêm làm thêm, ngồi bán dưa lê buôn dưa chuột? Phải như tôi đây, nói không phải khoe, "chăm việc nước đảm việc nhà", học chính làm thêm, cái gì cũng giỏi.

Thấy tôi về, bố vẫy tay bảo vào chào khách. Té ra bố tôi và bố hắn vốn là bạn vong niên. Trước đây, gia đình hắn sống ở thành phố khác nên hai cụ không có dịp gặp gỡ. Mấy tháng trước, nhà hắn chuyển ra đây, sau khi ổn định nhà cửa, bố hắn lập tức mang vợ con tới thăm bạn hiền.

Bố hồ hởi giới thiệu:

Truyện ngắn Mực Tím: Oan gia ngõ hẹp - Ảnh 1.

Minh họa: PHÚC GIANG

"Đây là chú Trường, bạn cũ của bố. Bọn bố còn ước hẹn với nhau, về sau nếu một người có con gái, một người có con trai sẽ kết thành thông gia".

Cái tình tiết sặc mùi phim chiếu mạng này là sao? Tôi điên cuồng gào thét trong đầu. Bố lại tiếp:

"Chị mày có người yêu rồi. May còn mày đây để gả cho thằng Thanh".

Thấy mặt tôi đen thui, bố gằn giọng:

"Chắc mày không nỡ để bố mang tiếng thất hứa chứ? Hả?".

Sao con lại phải gánh hậu quả từ một phút yếu lòng của bố? Nghĩ thế chứ tôi chả dám nói ra lời. Từ bé, tôi đã học được một điều là chớ dại làm bố mất mặt. Giờ thì chỉ còn nước chờ tên kia phản đối. Tôi ôm một bụng mong đợi, rốt cục hắn cũng lên tiếng:

"Em nhà hiền lương thục đức, ai nấy đều yêu mến".

Tên khốn này, mi bị trượt văn tốt nghiệp phải không? Hiền lương thục đức là loại từ để mô tả ta sao? Đúng là không thể kỳ vọng gì vào mi.

Bố tôi vui vẻ vỗ vai hắn:

"Vậy gả cái Phương cho con nhé. Mai bố đi coi ngày".

Tôi nhịn không nổi nữa, gào lên:

"Bố... Tại sao lại là con đi làm dâu mà không phải hắn đi ở rể?".

Bà chị quý hóa của tôi nãy giờ không nói, nhanh nhảu chen miệng vô:

"Vậy là mày đồng ý cưới rồi nha".

Tôi đau khổ ôm trán. Thế giới này còn đạo lý gì nữa không? Cha bán đứng con, chị bán đứng em. Niềm tin vào cuộc đời hai mươi năm nay của tôi sụp đổ tan tành chỉ trong một buổi tối.

* * *

Từ sau hôm đó, tên xấu xa kia thay đổi 180 độ. Hắn vẫn giành chỗ trong lớp nhưng là để cho tôi. Bỗng dưng được nhường nhịn, tôi thấy lòng run rẩy, không phải vì xúc động mà vì kinh hãi. Hắn đang âm mưu gì đây? Chưa hết, chiều chiều hắn còn đợi tôi ở chỗ làm thêm rồi cùng về.

Hắn còn thường xuyên tới nhà tôi "gặp cơm thì ăn, gặp việc thì làm", rất ra dáng con rể trong gia đình. Bà chị tôi có lúc còn chép miệng thở dài, nếu chưa có người yêu, chị đây không ngại tuyển phi công trẻ.

Tôi thấy hắn xấu xa và xấu xí là một nhẽ, người khác có thấy thế không lại đi một nẻo khác. Từ bận hắn "đóng đô" ở quán, khách hàng nữ tăng đột biến. Thành phần ban đầu chủ yếu là các cô mê trai đẹp, dần dần về sau, không hiểu từ đâu phát sinh tin đồn hắn chăm chỉ đến đây là để đợi người yêu.

Một anh chàng hào hoa phong nhã lại si tình đích thực là người trong mộng của các cô gái giàu trí tưởng tượng. Mãi sau này tôi mới biết "kẻ thủ ác" tung tin bậy bạ không ai khác ngoài bà chị của tôi. Tôi nhất định phải tống cổ tên kia đi trước khi câu chuyện đi xa hơn.

"Tên này, từ bây giờ, tôi cấm anh không được đến nữa. Anh dám đến, tôi liền...".

Đám fan nữ mắt sáng như sao, trong đầu hiện lên vô số từ điền vào chỗ trống. Bắt được tần số sóng đang điên cuồng mong đợi đó, tôi thức thời im miệng.

* * *

Quả thực, sau bữa đó, hắn không tới quán nữa. Tôi thở phào nhẹ nhõm, không ngờ quán rộng thế này, tăng thêm một kẻ hít oxy là hắn mà cũng ngột ngạt ghê. Không có hắn, cuộc đời mới trong lành, thoáng đãng làm sao!

Có điều, tôi tận hưởng không khí thanh tịnh chưa được bao lâu thì bị chủ quán gọi vào.

"Người yêu trời định của em dạo này sao không đến?".

Sao ngay cả chị cũng nói những lời tào lao như thế? Dĩ nhiên, câu này tôi chỉ dám nghĩ chứ không dám nói.

"Hắn không phải người yêu của em".

"Được rồi. Bạn mày. Tại sao cậu ta không tới nữa?".

"Tới làm gì? Vướng chân. Em còn phải cống hiến cho quán...".

Chị chủ xua tay, ra hiệu stop bài diễn văn kể lể công trạng của tôi.

"Thôi, thôi. Chị biết mày muốn tăng lương rồi. Từ mai gọi cậu ta tới đi, chị không thu tiền nước uống, đồ ăn của cậu ta".

Tôi thều thào hỏi:

"Tại sao?".

Chị chủ lườm tôi một cái:

"Mấy bữa nay hòm thư góp ý quá tải vì yêu cầu liên quan tới người... à bạn mày... của các em gái rồi. Thu nhập của quán giảm hẳn so với thời kỳ có cậu ta. Hoặc cả hai cùng ở quán, hoặc không ai cả. Chọn đi".

Tôi cắn răng, chịu khuất phục:

"Em biết rồi ạ".

* * *

Sinh viên không dễ gì tìm được công việc bán thời gian lương khá, cả ngày ngồi máy lạnh thế này. Vì thế, tôi sẽ gọi điện bảo hắn từ mai anh chở em đi làm rồi chờ ở quán đón em về luôn? Đừng hòng. Tôi đây làm sao có khả năng làm ra loại chuyện mất mặt vậy. Thế là tôi bảo hắn:

"Đợt này quán có chương trình khuyến mãi cho người quen của nhân viên. Anh qua đó đi".

"Anh không muốn quấy rầy em".

Tôi ấm ức nghĩ thầm, anh chả quấy tôi mấy tháng trời đấy thôi.

"Không phiền. Bạn bè với nhau cả".

Hắn nhướn mày, ánh mắt hấp háy cười, vẫn lịch sự từ chối.

Truyện ngắn Mực Tím: Oan gia ngõ hẹp - Ảnh 2.

Minh họa: PHÚC GIANG

Tôi nghiến răng ken két, âm thầm tìm một cơ hội khác:

"Có em khách quen muốn gặp anh, nhờ tôi chuyển lời hẹn anh ở quán".

"Anh chỉ thích em. Đời này không cần ai khác".

Lời buồn nôn thế mà mi cũng thốt ra được. Tôi làm động tác muốn ói nhưng... thật không muốn thừa nhận, sao trong lòng dâng lên cảm giác vừa ấm áp vừa an tâm thế này.

Lần thứ 3,..., lần thứ n hắn vẫn từ chối đề nghị của tôi tới quán. Lòng tôi nóng như lửa đốt. Chị chủ gào réo gây sức ép, hắn thì dửng dưng. Đến lần thứ n+1, thực sự tôi hết lý do câu kéo hắn đến quán rồi. Làm sao giờ? Tôi mặt đối mặt với hắn nửa ngày vẫn không nói được câu nào. Hắn nhìn tôi chăm chú rồi thở dài:

"Đợt này quán em còn khuyến mại cho người thân của nhân viên không?".

"Gì cơ? A... Còn... Tới đi".

Tôi chớp chớp mắt, dường như không tin vào tai mình, vội vàng gật lia lịa.

"Từ mai anh sẽ đến. Kỳ này đăng ký nhiều môn, phải tìm chỗ nào thoải mái ngồi đọc sách".

Thoát thất nghiệp trong gang tấc, tôi bỗng thấy hắn tốt bụng, đẹp trai lạ. Mọi chuyện lại trở về quỹ đạo vốn có. Ngày nào hắn cũng đến quán, thu hút một lượng khách hàng kiêm fan cuồng đông đảo khiến chị chủ cười không khép miệng lại được.

Một lần, tôi vô tình liếc mắt sang chỗ hắn ngồi, ánh nắng nhàn nhạt xuyên qua cửa kính, lấp lánh trên tóc hắn. Hắn như tắm trong một vầng hào quang dịu dàng mà sáng lạn. Ối, trái tim chết tiệt này, sao lại lạc nhịp vậy kìa?

* * *

Thời sinh viên tươi đẹp nhanh chóng trôi qua. Hắn học nhanh hơn nên ra trường trước tôi một năm và quyết định đi nước ngoài học tiếp. Tôi nghe mà lòng chợt dâng nên nỗi trống vắng quạnh hiu.

"Học khoảng hai năm thôi nhưng anh dự định ở lại làm việc một thời gian để tích lũy". Tôi đứng phắt dậy, quay lưng bỏ đi rất có phong cách: "Đây không buồn. Đi sớm nha".

Tôi vênh váo bước thẳng về phòng. Cửa vừa đóng lại sau lưng, nước mắt đã rơi xuống.

* * *

Hắn đi một năm bốn tháng chưa về thăm nhà lần nào, cũng hầu như không thư từ liên lạc. Hắn bảo tính cạnh tranh bên nước ngoài rất cao, không có thời gian chat chit. Ở Việt Nam, tôi cắm đầu học nốt năm cuối, không để mình có thời gian nhung nhớ ai đó.

Tháng Hai, năm thứ hai kể từ ngày hắn đi, trời mưa phùn lất phất. Bước chân ra phố, thấy người ta bên nhau tay trong tay, trong lòng tôi chợt gợn chút muộn phiền. Hắn... ở nơi đất khách quê người có nhớ tôi không? Giá như... nhưng chẳng được đâu.

Hắn bận rộn thế. Tôi một mình đi chợ hoa về, bắt gặp một bóng dáng thân quen ngồi trước cổng. Dưới tán bích đào rực rỡ, người ấy ngẩng đầu nhìn tôi. Thế gian chợt ngưng đọng, chỉ còn lại nụ cười và tiếng người ấy nói: "Anh đã về".


ĐINH PHƯƠNG LY
PHÚC GIANG
NAM KHA
Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên
    50 năm những hạt mầm nhỏ lớn lên cùng thành phố

    50 năm những hạt mầm nhỏ lớn lên cùng thành phố

    Tròn 50 năm mang tên Bác, Thành phố Hồ Chí Minh không ngừng chuyển mình và phát triển mạnh mẽ qua từng giai đoạn. Trong dòng chảy ấy, thành phố giống như một khu vườn lớn. Ở đó, mỗi thế hệ là một lần gieo hạt.

    Truyện ngắn Mực Tím: Lưng chừng nhớ, mượn cớ thương

    Truyện ngắn Mực Tím: Lưng chừng nhớ, mượn cớ thương

    Được cười, nụ cười của thằng con trai vừa tìm được đáp án cho câu hỏi khó nhất cuộc đời mình. Chuyện tương lai ra sao, ừ thì... sau này sẽ rõ. Còn bây giờ, ít ra ai kia cũng đã có cái cớ để thương mến ai đó rồi.

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngoan nào, có bà ở đây!

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngoan nào, có bà ở đây!

    Mỗi khi gặp chuyện gì khó khăn, tôi lại nhắm mắt tưởng tượng mình đang nằm trên chiếc võng đay cũ kỹ năm nào. Tôi nghe tiếng bà lọc cọc trong bếp, nghe mùi khói bếp nồng nàn, và nghe thấy giọng nói phù sa ấy thì thầm.

    Truyện ngắn Mực Tím: Người lạ

    Truyện ngắn Mực Tím: Người lạ

    Tôi không trách cậu ta, chưa bao giờ trách vì cậu ta đã bỏ thư vào sách của mình, tôi chỉ tự trách bản thân vì đã không tìm ra chúng sớm hơn.

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa của riêng mình

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa của riêng mình

    Thì ra mỗi người đều có một mùa để thuộc về, như cái cây và bông hoa cũng cần có một mùa để rực nở. Không phải ai cũng kịp rực rỡ trong cùng một mùa hè. Và cũng chẳng sao cả nếu mùa của chúng ta đến muộn hơn một chút.

    Truyện ngắn Mực Tím: Phía sau lời cá cược

    Truyện ngắn Mực Tím: Phía sau lời cá cược

    Cảm giác khi nghe thấy mình bị đem ra làm trò cá cược là như thế nào? Tất nhiên là tôi tức giận, nhưng tôi ém cục tức ấy xuống, giả bộ như không biết gì. Để xem mấy cậu bạn kia diễn trò như thế nào trước mặt tôi đây?

    Truyện ngắn Mực Tím: Khiêu vũ trên tầng thượng

    Truyện ngắn Mực Tím: Khiêu vũ trên tầng thượng

    Thắng bị cuốn theo điệu nhảy của Miên. Và thế là cả hai uyển chuyển khiêu vũ trên tầng thượng, in bóng xuống nền đất rải rác ánh sáng còn sót lại của hoàng hôn dịu dàng.

    Truyện ngắn Mực Tím: Mojito mùa hè

    Truyện ngắn Mực Tím: Mojito mùa hè

    Mọi nỗi lo lắng, mọi ưu phiền của tôi giờ như bọt bong bóng trong ly mojito mùa hè lặng lẽ tan biến, tôi chỉ còn nhớ vị ngọt ngào và hương bạc hà thanh thanh.

    Truyện ngắn Mực Tím: Điều bất ngờ

    Truyện ngắn Mực Tím: Điều bất ngờ

    Những điều tốt đẹp sẽ không bao giờ biến mất hoàn toàn. Chúng có thể rời xa ta trong một khoảng thời gian, có thể lặng lẽ đi qua những ngã rẽ khác, nhưng không vì thế mà mất đi. Mọi thứ vẫn đang tiếp diễn theo cách riêng của nó.

    Truyện ngắn Mực Tím: Bí mật về mặt trăng

    Truyện ngắn Mực Tím: Bí mật về mặt trăng

    Tôi không chắc tương lai sẽ dẫn chúng tôi đến đâu: sẽ thân thiết hơn bây giờ, hay lạc mất nhau. Chỉ thời gian mới trả lời được những điều mà trái tim lúc này chưa đủ can đảm để gọi thành tên.