img

Linh đi dọc triền đồi, trên tay cầm bó hoa mua. Những hạt phấn bé xíu dính vào tay Linh lấm tấm vàng khi nó vuốt khẽ những cánh tím xinh xắn. 

Nắng sớm rơi qua khe lá đổ xuống vai Linh những đốm sáng. Đạp chân lên con đường mòn trơ trụi cỏ dại, Linh ngân nga một khúc hát đã được dạy trong lớp học âm nhạc ở trường.

Mặt trời leo lên cao dần, ánh sáng tươi mới chảy tràn trên những tàn cây. Trong khe lá, đàn chim ríu rít gọi bầy. Linh hít một hơi đầy lồng ngực không khí lành lạnh của buổi sáng làng quê. 

Nó đưa tay lên ngang mày dõi mắt về căn nhà lợp ngói đỏ lấp ló sau rặng tre. Ở đó, mẹ Linh đang cho gà ăn trước sân, còn ba thì ngồi uống nước chè cạnh chiếc bàn kê chỗ hiên nhà.

Linh lại ngóng mắt qua bờ sông. Phía bên kia, cây phượng già trước cổng trường đang trổ nốt chùm hoa cuối cùng. 

Những đóa hoa đỏ thắm thưa thớt hẳn đi, nhường lại màu xanh dịu dàng cho đám cành lá lòa xòa. Ngôi trường rêu phong nằm hiền hòa phía sau, thiêm thiếp ngủ dưới lớp sương mờ.

Linh đã tốt nghiệp trung học cơ sở, sang năm chuyển cấp, nó phải xuống huyện trọ học nhà bà con. Sắp xa làng quê yêu dấu cùng ngôi trường gắn bó từ lâu, Linh nghe lòng buồn man mác. 

Hôm bế giảng, sau khi nhận phần thưởng, Linh chưa vội về mà thơ thẩn khắp sân trường nhặt hoa phượng ép vào tập vở. Nó biết mai này rời làng, sẽ nhớ lắm các thầy cô giáo và những trò nghịch ngợm cùng bạn học.

Truyện ngắn Mực Tím: Tạm biệt mùa hè- Ảnh 1.

Minh họa: PHÚC GIANG

Nhưng Linh cũng cảm thấy háo hức với những điều mới lạ đang chờ đợi phía trước. Hôm qua, Linh ướm thử chiếc áo dài trắng mẹ may. 

Thấy trong gương cô gái có đôi mắt to tròn, tóc tết hai vai, tay cầm tà áo thướt tha, Linh vừa ngượng lại vừa thích.

Linh vừa đi vừa nghĩ ngợi miên man, thoáng chốc đã đến con sông dưới chân đồi. Nắng sớm nhuộm vàng mặt nước trong xanh. 

Mỗi khi gió nổi, từng đợt sóng dâng lên vỗ nghiêng vào bờ đất sỏi. Trên tảng đá khuất sau bụi rù rì, có một cậu con trai đang câu cá. 

Đấy là Thanh, bạn cùng lớp với Linh. Nhà cậu cách nhà Linh một con dốc cao. Ngày bé, sáng nào Thanh cũng sang nhà rủ Linh đi học, nhưng khi lớn lên, hai đứa ít chơi với nhau. Thanh cặp kè với đám bạn nam, còn Linh thì túm tụm với các bạn nữ.

Thanh đang móc mồi vào lưỡi câu thì nhìn thấy Linh ở đằng xa, đang cầm bó hoa mua vừa đi vừa hát.

- Linh ơi, đi đâu đấy? - Thanh cất tiếng gọi, đưa tay vẫy khi Linh quay đầu lại.

Linh bước đến chỗ Thanh. Nó nhìn vào chiếc giỏ tre của cậu, trong ấy có mấy chú cá bụng trắng đang quẫy đuôi.

- Mình đi lên đồi hái hoa. - Linh vung vẩy bó hoa, mỉm cười hỏi. - Còn Thanh đi câu từ bao giờ vậy?

- Từ hồi tờ mờ sáng kìa, giờ ấy cá dễ cắn câu lắm.

Linh ngồi xuống phiến đá bên cạnh Thanh, cả hai im lặng nhìn ra mặt nước loang loáng ánh nắng. Chiếc phao câu màu trắng nổi bập bềnh, thi thoảng lại nhún nhảy khi đàn cá bên dưới rỉa mồi. 

Bỗng nhiên chiếc phao chìm sâu xuống làn nước biếc. Chỉ đợi có thế, Thanh giật mạnh cần trúc, một chú cá to quẫy mạnh làm rung sợi cước mảnh.

Thanh gỡ con cá bỏ vào chiếc giỏ tre. Cậu xếp lại cần câu, bỏ hộp mồi vào túi áo rồi đứng lên bước xuống tảng đá. Linh nhìn Thanh, ngạc nhiên hỏi:

- Thanh không câu nữa à?

- Không, chừng này là đủ cho mẹ mình nấu canh chua rồi.

Linh cũng đứng dậy, cùng Thanh đi men theo triền sông, sau đó rẽ lối tắt qua cánh đồng để về nhà. Trời vẫn còn sớm nhưng trên những vuông ruộng đã thấp thoáng hàng nón trắng của mấy cô bác đi cấy lúa. 

Dưới rặng cây, đàn trâu mộng nhẩn nha nhai cỏ. Thi thoảng một con cò trắng bạo dạn đến đậu trên lưng trâu rỉa lông rồi lại đập cánh bay lên bầu trời xanh thẳm.

Thanh và Linh sóng bước đi trên con đường quê, hai bên bờ đất mọc đầy những bông xuyến chi nhỏ nhắn. 

Thanh vươn người hái cho Linh, bó hoa mua được điểm tô thêm những cánh xuyến chi trắng trông thật đẹp mắt. Linh thích thú cười vang, nhưng nó chỉ vui được một lúc, rồi bỗng chép miệng nói:

- Mai mốt lên cấp ba, tụi mình phải xa làng rồi. Buồn thật đấy.

Thanh lúc lắc chiếc giỏ đeo bên hông, những con cá quẫy đuôi kêu rồn rột:

- Từ đây xuống huyện có xa lắm đâu. Với lại cuối tuần tụi mình vẫn về làng được mà.

- Biết vậy, nhưng mình cứ thấy buồn thế nào ấy. Còn Thanh thì sao? Có nhớ làng không?

- Nhớ chứ. Nhưng tụi mình lớn rồi mà, phải làm quen với việc sống xa nhà thôi.

- Ừ, tụi mình lớn rồi. - Linh lặp lại lời Thanh, tự nhiên thở dài. - Nghe nói chương trình lớp mười khó lắm. Mình sợ sang năm đứng bét lớp quá.

Truyện ngắn Mực Tím: Tạm biệt mùa hè- Ảnh 2.

Minh họa: PHÚC GIANG

Thanh cười trấn an:

- Vậy Linh có gì không hiểu thì cứ hỏi mình, mình sẽ chỉ cho.

- Được vậy thì còn gì bằng. - Linh quay sang bạn, nói như reo. - Cảm ơn Thanh nhé!

Ngôi nhà mái ngói đỏ tươi của Linh dần hiện ra sau rặng tre rậm rạp. Một chú mèo con từ trong ngõ chạy ra quấn dưới chân Linh kêu meo meo. 

Linh bế bổng con thú cưng, vuốt ve bộ lông mềm mại màu vàng nhạt. Thanh ngắm con mèo một lúc rồi đặt tay lên đầu nó. Con vật hít ngửi tay Thanh, thè lưỡi liếm liếm mấy cái.

- Mèo nhà cậu thích mình này. - Thanh vui sướng cười tít mắt.

- Không phải đâu. - Linh tủm tỉm. - Nó ngửi thấy mùi cá trên tay cậu đấy.

Thanh giữ lấy chiếc giỏ tre bên hông, hừ mũi với chú mèo:

- Té ra là mày muốn xin cá. Không được đâu! Anh phải đem về cho mẹ.

Nhưng rồi thấy chú mèo có vẻ thèm thuồng quá, cậu dịu giọng bảo:

- Thôi được rồi, chỉ cho mày một con cá nhỏ thôi đấy.

Thanh mở chiếc giỏ tre, lấy ra một con cá bụng trắng lúc lắc trước mũi chú mèo con. Nhanh như cắt, chú ta ngoạm lấy, cong đuôi chạy mất.

Thanh nhìn theo con mèo, lắc đầu chê:

- Mèo nhà cậu tham ăn thật. Mình cho cá mà không biết cảm ơn gì hết.

Linh bụm miệng cười khúc khích. Thanh vờ làm mặt giận rồi cũng bật cười theo. Một cơn gió thổi ào đến lay động rặng tre, những chiếc lá vàng đổ xuống như mưa, đậu lên tóc lên vai đôi bạn. 

Thanh đứng trước cổng nói chuyện với Linh thêm một lúc rồi vác chiếc cần trúc lên vai, tạm biệt ra về. Linh vẫy tay chào Thanh, cứ thế đứng nhìn theo đến khi chiếc áo xanh của cậu khuất dần trên đầu dốc.

Bầu trời phía trên cao vời vợi những cụm mây dày xốp thong thả bay theo làn gió sớm. Mùa hè sắp hết, tiếng ve đã vãn, Linh nhớ đến những con bướm phượng ép trong trang sách, thấy lòng tiếc nuối nhưng cũng rộn rã bao nỗi chờ mong. 

Nó tự nhủ mai này xuống huyện, cứ mỗi cuối tuần lại rủ Thanh cùng về làng. Thanh sẽ giúp Linh hoàn thành những bài tập khó, rồi hai đứa sẽ đi hái hoa, câu cá như hôm nay.

Nghĩ đến đó, Linh bất chợt mỉm cười, miệng ngân nga một bài hát có giai điệu vui tươi.

LÊ NHUNG
PHÚC GIANG
NAM KHA
Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên
    Truyện ngắn Mực Tím: Những lớp đá của thời gian

    Truyện ngắn Mực Tím: Những lớp đá của thời gian

    Trong ba lô tôi, cục đá nhỏ nằm im, nặng vừa đủ để tôi hiểu, có những thứ mình mang theo không phải để làm hành trang mà để nhắc mình, dù đi bao xa, cũng vẫn còn một nơi để quay về.

    Truyện ngắn Mực Tím: Một đường thẳng

    Truyện ngắn Mực Tím: Một đường thẳng

    Tụi mình sẽ tiếp tục hành trình với trái tim ham học hỏi và sẵn sàng đón nhận thử thách. Bởi tụi mình biết rằng, mỗi bước dù nhỏ đều đưa tụi mình tiến gần hơn tới phiên bản tốt hơn.

    Truyện ngắn Mực Tím: Chiếc nơ màu xanh

    Truyện ngắn Mực Tím: Chiếc nơ màu xanh

    Hôm sau, chiếc nơ trở về với chủ nhân theo cách lặng lẽ nhất: nằm im lìm trong hộc bàn ngổn ngang sách vở của Quyên. Im lìm như cách nỗi buồn gặm nhấm trái tim tôi thật lâu, thật sâu.

    Truyện ngắn Mực Tím: Trước nhà có cây vú sữa

    Truyện ngắn Mực Tím: Trước nhà có cây vú sữa

    Mong sao thời gian trôi chậm lại, để những ngày bên ngoại được kéo dài ra, để kỷ niệm tôi có nơi miền quê yên bình này nhiều thêm, và cũng để gian nhà nhỏ của ngoại vơi bớt phần nào trống trải.

    Truyện ngắn Mực Tím: Hẹn ngày nắng ấm

    Truyện ngắn Mực Tím: Hẹn ngày nắng ấm

    Nhìn qua ô cửa sổ trông ra khu vườn xanh ngăn ngắt, Ly hứa hẹn sẽ quay trở về ngắm nhìn khóm cúc sao băng nở tràn trong nắng ấm.

    Truyện ngắn Mực Tím: Rung rinh

    Truyện ngắn Mực Tím: Rung rinh

    Những kỷ niệm cũng có thể mờ đi theo năm tháng. Nhưng phút rung động từng rung lên vì người ấy - sẽ còn mãi trong lòng.

    Truyện ngắn Mực Tím: Tự mình... thất tình

    Truyện ngắn Mực Tím: Tự mình... thất tình

    Thời gian đó, Lâm Trà vừa biết ơn vừa áy náy. Vì nếu không có Hạ Oanh kè kè bên cạnh, chắc Trà đã trôi tuột vào cái hố thất tình vô hình mà chỉ có mấy đứa mới lớn mới hiểu.

    Truyện ngắn Mực Tím: Sân khấu của cậu, sân khấu của mình

    Truyện ngắn Mực Tím: Sân khấu của cậu, sân khấu của mình

    Hình như Long rất vui và hạnh phúc khi được hát, dù chỉ là trong một quán cà phê bé nằm trong con ngõ nhỏ. Nụ cười rộng tới mang tai của anh chàng đã cho nó biết điều đó.

    Truyện ngắn Mực Tím: Ly cà phê muối

    Truyện ngắn Mực Tím: Ly cà phê muối

    Ngọc tung tăng chạy về phía chàng trai kia. Hai người họ chào nhau, chàng trai vén tóc cho Ngọc một cách tự nhiên. Hùng nhìn cảnh ấy, nghe trong lồng ngực có tiếng gì đó vỡ vụn, khe khẽ thôi, như tiếng đá tan trong ly cà phê đã cạn.

    Truyện ngắn Mực Tím: Quý cô cộc cằn

    Truyện ngắn Mực Tím: Quý cô cộc cằn

    Tôi đã định nói ra lòng mình với Hân. Nhưng cũng như Hân vừa bỏ lỡ thời khắc thêm đường vào món mứt, dường như tôi cũng bỏ lỡ thời khắc thổ lộ tình cảm.