img

Một buổi trưa hè oi bức, Mí trốn ngủ trưa ra vườn dạo chơi. Mấy con ve sầu ban sáng còn ca hát om sòm, giờ này đã nấp trong khe lá lim dim chợp mắt. Vì cảnh nhà khó khăn, bố mẹ Mí phải lên thành phố tìm việc, để nó ở làng cho bà ngoại nuôi dưỡng. 

Năm ngoái được bố mẹ cho lên phố chơi, Mí thích những đại lộ thênh thang và dãy nhà tầng cao vút lắm. Nó tự nhủ phải vâng lời bà ngoại để được ba mẹ dẫn đi chơi thêm nhiều lần nữa.

Thế mà giờ đây, Mí lại trốn ngủ trưa đi phơi nắng. Biết mình không ngoan, Mí định quay về nhà, nhưng những búp mâm xôi đỏ rực lòa xòa bên dãy rào cuối vườn đã thu hút ánh mắt của nó. Mí chạy lại định bụng chén sạch mớ quả dại. 

Ngay lúc này, nó đột nhiên hẫng chân rơi xuống một cái hố sâu. Chưa kịp nghĩ ngợi gì thì "phịch" một cái, Mí thấy mình nằm sõng soài trên một mảnh ván gỗ.

Đúng ra thì đó không phải mảnh ván gỗ, mà là bề mặt một chiếc bàn rộng. Trên bàn ngổn ngang cốc tách và chiếc giỏ mây đựng bánh mì nướng thơm phức. 

Một con thỏ trắng đang ngồi cạnh bàn, mặc áo phông màu kem và quần soọc ca rô. Tách trà trên tay thỏ rung bần bật, rõ ràng con vật đang trong một bữa tiệc trà, và sự xuất hiện của Mí đã phá hỏng tất cả.

Cú ngã không làm Mí đau. Nó trèo xuống bàn, cúi gập người nói với chủ nhà:

- Xin lỗi thỏ trắng, tớ không cố ý xông vào nhà cậu. Tớ chỉ đi hái mâm xôi và hụt chân rơi xuống hố. Khi định thần lại thì mọi chuyện thành ra thế này rồi.

- Không sao, không sao... - Thỏ nói, vẫn chưa hết giật mình, hai hàng ria mép rung lên như ăng ten bắt sóng. Một lát bình tĩnh lại, chú thỏ dọn dẹp đống lộn xộn trên bàn, rót trà từ ấm sứ ra một chiếc tách rất đẹp. 

- Cậu uống trà đi này. Lâu lắm rồi, kể từ cái lần chạy đua với cậu rùa, tớ không có khách ghé.

Truyện ngắn Mực Tím: Thỏ trắng trong hang- Ảnh 1.

Minh họa: PHÚC GIANG

Mí đón lấy tách trà thơm, nhấp một ngụm nhỏ và thò tay vuốt nhẹ mớ lông mềm của thỏ trắng. Một cảm giác ấm áp diệu kỳ làm trái tim nó xao xuyến.

- Tớ thích trang phục của cậu quá. - Mí xuýt xoa như khi thấy bạn mặc quần áo đẹp. - Mà cậu nói đến cậu rùa nào ấy nhỉ, còn cả cuộc chạy đua gì nữa?

Chú thỏ uống một ngụm trà, vân vê mấy sợi ria trắng như cước:

- Cậu biết câu chuyện ngụ ngôn Rùa và Thỏ không?

- Biết chứ. - Mí gật đầu, rồi bật reo lên. - Thế cậu chính là con thỏ ấy. Cậu thua cuộc vì quá chủ quan. Cậu nói cậu không có khách ghé. Liệu có phải là từ bấy đến nay, vì quá xấu hổ nên cậu trốn biệt trong hang?

Thỏ tặc lưỡi, mặt đỏ lên dưới đám lông:

- Đúng vậy, trận thua khiến tớ chẳng còn mặt mũi gặp gỡ ai. Tớ không nhớ mình đã nấp trong hang bao lâu nữa.

- Thế còn đối thủ của cậu thì sao? Cậu rùa bây giờ thế nào? Cậu ấy có trở nên tự phụ không?

- Cậu rùa vẫn rất khiêm tốn. Cậu ấy gọi điện mời tớ đến chơi nhà, nhưng tớ quá xấu hổ để gặp cậu ấy.

Mí ngồi trầm ngâm trên chiếc ghế gỗ, cố liên hệ hoàn cảnh của thỏ với bản thân mình, nhưng không được.

- Xưa nay tớ chưa bao giờ phải chịu thua trong bất kỳ cuộc thi nào. Tớ luôn là người dẫn đầu. Các thầy cô giáo yêu quý tớ, bạn bè ngợi khen tớ.

- Cậu không biết cách an ủi người khác, tớ đoán là với tính cách thẳng thắn và trí thông mình này, cậu không có nhiều bè bạn ở trường.

- Tớ có nhiều bạn, nhưng không thân thiết với ai. Tớ thích thảo luận về khoa học vũ trụ, các nền văn minh hoặc những phát kiến vĩ đại. Bạn bè không hiểu nổi những đề tài này, thế nên lúc nào tớ cũng cô đơn trong những suy nghĩ của mình.

- Thông minh đến mức như thế thật phiền. Có bao giờ cậu ao ước làm một đứa trẻ bình thường không?

- Không bao giờ, tớ thích việc được thông minh hơn người khác.

Thỏ trắng quay mặt đi, lấy hai tay đỡ má:

- Nói chuyện với cậu khiến tớ buồn thêm. Chưa khi nào tớ thấy bản thân kém cỏi như bây giờ, tớ sẽ nhốt mình trong cái hang này suốt đời. Tớ sẽ khóc đến phát ốm.

Dứt lời, thỏ ta khóc thật. Những giọt lệ to tướng lăn ra từ đôi mắt màu hồng nhạt rơi lộp bộp xuống nền nhà, thấm ướt cả một khoảnh gạch lát sàn. Mí lấy vạt áo lau nước mắt cho người bạn mới, bắt chước bà ngoại cất giọng dỗ dành:

- Nín đi, nín đi. Thật thiếu khôn ngoan khi để những thất bại trong quá khứ cản trở đến niềm vui hiện tại, thay vì thế hãy lấy đó làm động lực. Cậu nói cậu rùa mời cậu ghé chơi nhà, vậy thì cứ ghé thôi. Nếu cậu cảm thấy xấu hổ thì tớ sẽ đi cùng cậu.

Thỏ trắng ngước đôi mắt ầng ậng nước nhìn Mí, hai cánh mũi ẩm ướt không ngừng phập phồng:

- Cậu thật tốt bụng. Nhưng tớ nghĩ mình nên đi một mình là hơn. Đợi đến khi làm lành với cậu rùa, tớ sẽ mời cậu ấy và Mí đến đây uống trà, ba chúng ta sẽ thật vui vẻ bên nhau.

Mí vui mừng nhảy cẫng lên:

- Tớ thật háo hức muốn gặp cậu rùa. Tớ cũng thích uống trà của cậu nữa. Ơ, mà làm sao cậu biết tên tớ, tớ đã xưng danh với cậu đâu nhỉ?

Truyện ngắn Mực Tím: Thỏ trắng trong hang- Ảnh 2.

Minh họa: PHÚC GIANG

Thỏ trắng mỉm cười dẫn Mí đến bên khung cửa sổ. Khi chủ nhà vén tấm rèm che, qua lớp kính mỏng, Mí thấy rõ căn nhà gạch nơi nó cùng bà ngoại sinh sống. Từ vị trí này, ngôi nhà trông bé tẹo như mô hình đồ chơi.

- Tớ vẫn nhìn thấy cậu hằng ngày. Tớ nghe tiếng bà ngoại gọi cậu về ăn cơm, giục cậu đi ngủ, gọi cậu dậy đi học. Tên cậu văng vẳng bên tai tớ bao nhiêu năm rồi.

- Chúng ta sống cạnh nhau lâu như thế, mà cậu không chịu đến chơi với tớ dù chỉ một lần.

- Vì tớ quá xấu hổ để ra khỏi nhà gặp gỡ bất kỳ ai mà. Nhưng sau cuộc gặp hôm nay, tớ hứa sẽ đến gặp cậu thường xuyên. Ngược lại, nếu cậu muốn, cũng có thể tới thăm tớ bất cứ lúc nào.

Mí ôm choàng lấy thỏ trắng. Áp má vào bộ lông mềm mại của người bạn mới, nó nói giọng reo vui:

- Tớ muốn ở chơi lâu hơn nữa cơ, tớ còn biết bao điều muốn nói, nhưng bây giờ tớ phải về nhà rồi. Bà ngoại thức dậy biết tớ trốn ngủ trưa đi lang thang là ốm đòn mất.

Thỏ trắng dẫn Mí ra cửa chính, hai tai dài mềm mại rung rung không ngừng:

- Cho tớ gửi lời chào bà ngoại Mí nhé. Lâu lắm rồi tớ không thấy ba mẹ về thăm cậu. Sống xa cách nhau như vậy, cậu có nhớ họ không?

Mí thoáng chút buồn bã, nhưng đôi mắt lại lấp lánh vui tươi:

- Ba mẹ tớ bận rộn công việc mà. Vả lại chẳng phải bây giờ tớ đã có thỏ trắng làm bạn rồi sao?

Người và thỏ ôm nhau thêm một lần nữa mới tạm biệt hẳn. Mí chạy thật nhanh về nhà, chống gối thở hổn hển bên hàng hiên. Bà ngoại vẫn chưa thức giấc. Mí rón rén đến nằm cạnh bà. Gió ngoài vườn thổi vào mơn man trên tóc, Mí chợt thấy buồn ngủ. 

Nó gối đầu lên tay, khép hờ mắt lại. Hình ảnh chú thỏ trắng với hai cái tai dài và đôi mắt màu hồng nhạt không ngừng nhảy nhót trong suy nghĩ của Mí, cuối cùng mờ dần và tan biến hẳn.

LÊ NHUNG
PHÚC GIANG
NAM KHA
Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên
    50 năm những hạt mầm nhỏ lớn lên cùng thành phố

    50 năm những hạt mầm nhỏ lớn lên cùng thành phố

    Tròn 50 năm mang tên Bác, Thành phố Hồ Chí Minh không ngừng chuyển mình và phát triển mạnh mẽ qua từng giai đoạn. Trong dòng chảy ấy, thành phố giống như một khu vườn lớn. Ở đó, mỗi thế hệ là một lần gieo hạt.

    Truyện ngắn Mực Tím: Lưng chừng nhớ, mượn cớ thương

    Truyện ngắn Mực Tím: Lưng chừng nhớ, mượn cớ thương

    Được cười, nụ cười của thằng con trai vừa tìm được đáp án cho câu hỏi khó nhất cuộc đời mình. Chuyện tương lai ra sao, ừ thì... sau này sẽ rõ. Còn bây giờ, ít ra ai kia cũng đã có cái cớ để thương mến ai đó rồi.

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngoan nào, có bà ở đây!

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngoan nào, có bà ở đây!

    Mỗi khi gặp chuyện gì khó khăn, tôi lại nhắm mắt tưởng tượng mình đang nằm trên chiếc võng đay cũ kỹ năm nào. Tôi nghe tiếng bà lọc cọc trong bếp, nghe mùi khói bếp nồng nàn, và nghe thấy giọng nói phù sa ấy thì thầm.

    Truyện ngắn Mực Tím: Người lạ

    Truyện ngắn Mực Tím: Người lạ

    Tôi không trách cậu ta, chưa bao giờ trách vì cậu ta đã bỏ thư vào sách của mình, tôi chỉ tự trách bản thân vì đã không tìm ra chúng sớm hơn.

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa của riêng mình

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa của riêng mình

    Thì ra mỗi người đều có một mùa để thuộc về, như cái cây và bông hoa cũng cần có một mùa để rực nở. Không phải ai cũng kịp rực rỡ trong cùng một mùa hè. Và cũng chẳng sao cả nếu mùa của chúng ta đến muộn hơn một chút.

    Truyện ngắn Mực Tím: Phía sau lời cá cược

    Truyện ngắn Mực Tím: Phía sau lời cá cược

    Cảm giác khi nghe thấy mình bị đem ra làm trò cá cược là như thế nào? Tất nhiên là tôi tức giận, nhưng tôi ém cục tức ấy xuống, giả bộ như không biết gì. Để xem mấy cậu bạn kia diễn trò như thế nào trước mặt tôi đây?

    Truyện ngắn Mực Tím: Khiêu vũ trên tầng thượng

    Truyện ngắn Mực Tím: Khiêu vũ trên tầng thượng

    Thắng bị cuốn theo điệu nhảy của Miên. Và thế là cả hai uyển chuyển khiêu vũ trên tầng thượng, in bóng xuống nền đất rải rác ánh sáng còn sót lại của hoàng hôn dịu dàng.

    Truyện ngắn Mực Tím: Mojito mùa hè

    Truyện ngắn Mực Tím: Mojito mùa hè

    Mọi nỗi lo lắng, mọi ưu phiền của tôi giờ như bọt bong bóng trong ly mojito mùa hè lặng lẽ tan biến, tôi chỉ còn nhớ vị ngọt ngào và hương bạc hà thanh thanh.

    Truyện ngắn Mực Tím: Điều bất ngờ

    Truyện ngắn Mực Tím: Điều bất ngờ

    Những điều tốt đẹp sẽ không bao giờ biến mất hoàn toàn. Chúng có thể rời xa ta trong một khoảng thời gian, có thể lặng lẽ đi qua những ngã rẽ khác, nhưng không vì thế mà mất đi. Mọi thứ vẫn đang tiếp diễn theo cách riêng của nó.

    Truyện ngắn Mực Tím: Bí mật về mặt trăng

    Truyện ngắn Mực Tím: Bí mật về mặt trăng

    Tôi không chắc tương lai sẽ dẫn chúng tôi đến đâu: sẽ thân thiết hơn bây giờ, hay lạc mất nhau. Chỉ thời gian mới trả lời được những điều mà trái tim lúc này chưa đủ can đảm để gọi thành tên.