img

Lâm hoảng hồn nhìn người đứng trước mặt mình:

- Này, mày mới bò từ bãi rác nào lên thế?

Hoàng lúng túng:

- Sao nỡ nói nặng thế, tao chỉ là... không tắm hai ngày thôi mà.

Lâm cạn lời. Thằng bạn nối khố mất tăm mất tích cả tuần nay, khiến cậu chàng lo sốt hết cả vó, bây giờ đùng đùng xuất hiện như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

Rõ ràng là mặt mày nhếch nhác, người ngợm hôi rình, vậy mà nó vẫn giương đôi mắt điềm nhiên như chẳng hề có chuyện gì xảy ra lại càng khiến Lâm sôi máu:

- Cả tuần này mày đi đâu giờ mới về, nói!

- Trước hết cho tao mượn bộ quần áo với nhà tắm đã. Úp hộ bát mì tôm với nhá, xong tao kể với mày.

Lâm vừa làu bàu vừa vào bếp đun nước. Lối vào buồng tắm thông với nhà bếp, thế nên Lâm có thể nghe rõ mồn một tiếng Hoàng kể lại:

- Ờ, chuyện chẳng có gì. Hồi đầu hè tao nghe hàng xóm nói thầm với bác tao là mẹ tao lấy chồng ở trên thành phố, nên mới lên đấy tìm hiểu thử xem sao. Tao gặp mẹ, ăn chơi nhảy múa xong rồi thì giờ về lại đây.

- Dóc tổ vừa thôi, mày mà ăn chơi nhảy múa thì đã chẳng phải về nhà tao ăn mì tôm thế này.

Có một thoáng ngập ngừng, rồi Hoàng gào tướng lên:

- Đúng rồi, tao nói dối đấy. Mẹ tao không chịu gặp tao, nên tao lê lết ăn vạ cả tháng ở đấy được chưa!

Tiếng nước xả ầm ầm, nhưng Lâm vẫn loáng thoáng nghe được tiếng khóc rấm rứt. Cậu thấy thật tội lỗi, nhưng cũng tức lắm. Mình có phải loại người thích lôi chuyện buồn của bạn ra giễu cợt đâu.

- Sao mày khó chịu với tao, tao làm gì mày? Mẹ mày không chịu gặp mày, còn tao thì cả bố cả mẹ đều không chịu gặp kìa.

Tiếng nước chảy nhỏ dần rồi tắt. Loạt xoạt một hồi, Hoàng vừa lau tóc vừa bước ra ngoài, đôi mắt đỏ hoe:

- Xin lỗi được chưa, tao không quát mày.

Rồi chẳng nói gì thêm, cậu chàng mở bát mì tôm mới úp, ăn ngồm ngoàm.

- Sao lúc đầu mày không nói chuyện này với anh em? Tao cũng có cấm cản gì mày đâu mà trốn biệt tăm vậy.

Lâm buồn bực. Rõ ràng người nhà Hoàng không hoảng hốt thì chẳng đến phiên mình lo hộ, nhưng cậu vẫn khó chịu vì bạn thân không nói gì. Cứ như thể mình chẳng là gì với nó vậy.

Truyện ngắn Mực Tím: Trở về- Ảnh 1.

Minh họa: PHÚC GIANG

- Tao... Tao chẳng biết nữa. Lúc ấy tao chỉ nghĩ muốn đi là đi thôi.

- Tiêu hết tiền rồi à?

- Chưa, vẫn còn. Mày không phải lo, mẹ tao cũng cho tao một ít.

Mặt Hoàng bình thản, nhưng Lâm hiểu rõ bạn mình đang cố kìm cơn xúc động. Nó không muốn khóc lóc trước mặt bạn mình, niềm kiêu hãnh của con trai mà.

- Thế mày còn định ở nhà bác không? Lúc tao đi hỏi thì bác mày nói mày bỏ nhà đi, đồn khắp làng trên xóm dưới kìa.

- Biết ngay mà. Nếu biết thế thì tao đi luôn, mất công về lại cho rách việc... Ui da! Sao đánh tao?

Lâm đá Hoàng một cái rõ đau:

- Rách là rách việc thế nào. Bỏ anh em mà không nói một lời còn không sai à? Mà giờ chưa tốt nghiệp cấp 3, mày bỏ ngang vậy không thấy tiếc sao?

- Kệ đi, tao có tay có chân, không chết đói được.

Hoàng mà quyết thì có mười con trâu cũng không kéo nó về được. Lâm có chín chắn cỡ nào thì cũng chỉ là một thằng nhóc 17 tuổi, không làm sao có cách khuyên nhủ bạn mình.

- Hay là mày ở nhà tao tạm...

- Mày đừng chèo kéo tao, bà mày không thích tao còn gì. Lát tao ghé qua nhà lấy mấy bộ quần áo thôi, sáng mai tao đi. Yên tâm, tao định lên thành phố làm ở quán rửa xe rồi, mấy hôm trước có người cho tao làm.

Không để ý đến sự sốt sắng của bạn, Hoàng đứng dậy bê bát đi rửa. Cậu ta cười toe:

- Ổn định thì tao nhắn cho mày. Đừng có lo, tao lớn rồi.

* * *

Trong bữa tối, bà nội vừa xới cơm, vừa ướm hỏi:

- Hồi chiều thằng Hoàng vừa qua nhà mình ấy à?

- Dạ không có.

Lâm chối ngay, nhưng rồi cậu chàng tò mò hỏi lại:

- Bà ơi, sao bà hỏi thế?

- Hoàng nó mới về nhà bác nó kìa. Tưởng nó bỏ nhà đi biệt xứ rồi chứ, ai mà ngờ nó lại về rồi. Nó không tới nhà mình thì tốt.

Thấy Lâm vẫn chăm chú nghe mình nói chuyện, bà nội yên tâm. Nhưng rồi bà cũng thở dài:

- Bà không thích cháu chơi với mấy đứa không tốt, nhưng kể ra thì số thằng Hoàng cũng khổ. Nếu bố nó còn sống thì mẹ nó chẳng phải đi bước nữa, bác nó chẳng phải người hiền lành gì. Nếu mà nó cố gắng học hành thì tương lai còn xán lạn, đằng này vừa hay bỏ học lại giao du với đám nhãi ranh xã trên. Bà nuôi cháu ăn học không phải để theo những hạng như thế.

- Nhưng bà ơi...

- Nó là bạn thân cháu, nhưng bạn nó cũng có nhiều thành phần khác nữa. Thằng Hoàng không tự nó bứt ra vươn lên thì sớm muộn cũng chẳng tốt đẹp gì. Tính nó cục, lại còn cứng đầu nữa.

Lâm không đồng ý với bà, nhưng cũng sợ chuyện không hay xảy ra với bạn. Đám "nhãi ranh" bà nói cũng là người Lâm quen, chẳng qua không thân thiết lắm. Nghĩ đến họ, Lâm càng lo lắng hơn.

Nhìn đăm đăm vào danh bạ trong điện thoại, Lâm hít mạnh một hơi.

Dù sau này Hoàng có giận, Lâm cũng chịu.

* * *

- Hoàng, đứng ngay lại!

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Hoàng sững người. Nhưng rồi định thần ngay lại, cậu chàng nhanh chóng vắt chân lên cổ mà chạy. Nhưng chạy trời không khỏi nắng, Hoàng nhanh chóng bị tóm gáy.

- Định đi đâu? Bỏ nhà ra đi, bỏ học, bỏ trường, cậu cũng to gan phết nhỉ!

Hoàng không sợ trời, không sợ đất, không sợ bất kỳ ai cả, nhưng điều này thay đổi ngay khi cậu lên cấp 3. Khi còn học THCS, Hoàng dám nghỉ năm thì bảy bữa, nhưng ngay khi vào lớp 10 thì xin chừa.

Người mà Hoàng sợ hơn sợ cọp ấy không ai khác chính là người đang túm cậu lúc này - thầy Vinh chủ nhiệm.

- Sao, cậu còn dám trừng tôi à?

- Thầy ơi, đừng véo em! Ái ui!

- Tôi còn chưa nát mông cậu là may, mới nứt mắt ra mà bày đặt lang bạt xã hội! Đi về nhà!

Nghe giọng điệu thầy giáo như thể cho rằng việc mình làm là trò đùa trẻ con, Hoàng giãy nảy:

- Em không về! Người ta đuổi em đi rồi, em không muốn về! Có chết cũng không về! Thầy đừng bảo em không biết gì, em tự nuôi mình được!

Sức trẻ mười bảy bẻ gãy sừng trâu, Hoàng nhanh nhẹn vặn mình thoát được lực kìm kẹp của người lớn. Trừng mắt một hồi với học trò, thầy Vinh khẽ lắc đầu:

- Ai bảo cậu về nhà bác?

- Dạ?

- Về nhà tôi, tôi nuôi cậu cơm.

Truyện ngắn Mực Tím: Trở về- Ảnh 4.

Minh họa: PHÚC GIANG

Nghe thế, Hoàng hơi cụp "đuôi" lại:

- Em xin thầy một bữa rồi đi, còn lại không cần.

- Ra vẻ cái gì! Đâu phải mỗi mình cậu, còn hai đứa nữa ở nhà tôi kìa!

Không kịp để Hoàng cãi lại, thầy Vinh mắng xối xả:

- Gặp chuyện cũng không biết mở mồm hỏi ý kiến người lớn, to đầu rồi mà xớn xa xớn xác. Dù gì còn có một năm nữa là tốt nghiệp, lúc ấy cậu có muốn làm công nhân hay thi đại học thì tôi cũng kệ. Nhưng giờ thì cậu vẫn là học sinh của tôi, hiểu chưa! Tôi không phải cha mẹ các trò, nhưng ngày ba bữa thì tôi cho được. Hết đứa này đến đứa khác, có phải không được miễn học phí đâu mà cứ nhớn nhác đòi nghỉ học làm gì không biết.

Trong lòng Hoàng dậy lên nỗi niềm khó tả, nhưng cậu vẫn cứng đầu cứng cổ:

- Thêm cả em là thầy nuôi cơm những ba người, thầy không định tìm vợ à?

- Chờ ba đứa các cậu cuốn xéo đi đại học thì tìm!

Chiếc ba lô bị thầy bắt được rồi, Hoàng cũng chẳng dại gì mà cướp lại. Tuy mạnh mồm đòi đi làm xa vậy thôi, chứ hồi đêm qua khi chuẩn bị quần áo cậu cũng hoảng lắm. Hiện giờ được thầy cưu mang, cậu như thấy mình được chào đón về nhà vậy.

Thật sự muốn khóc.

- Bạn cùng nhà mình là ai hả thầy?

- Một đứa lớp 12, một đứa lớp 11 như cậu. Tôi nói trước đấy, về nhà tôi thì cấm có chuyện đánh nhau, nghe chưa.

- Dạ.

Tiếng giày đạp đường bê tông lạo xạo.

- Sao thầy biết chuyện mà đến tìm em?

- Lâm nói.

- Em đánh chết nó!

Thầy Vinh tát mạnh vào đầu thằng trò nghịch ngợm:

- Có tôi đây mà còn tính chuyện đánh đấm gì?

Hoàng gục đầu không nói chuyện. Mãi hồi lâu mới có tiếng ậm ừ khụt khịt đáp lời.

- Cậu may mắn vì có bạn tốt như thế đấy, không phải ai cũng lo lắng sốt vó cho người ngoài như vậy đâu.

Không phải người ngoài, hơn cả bạn bè, Hoàng nghĩ, đó là anh em.

Và thầy giáo nữa, em có thể không có mẹ, nhưng giờ em đã có bố rồi.

MANEKO
PHÚC GIANG
NAM KHA
Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên
    Truyện ngắn Mực Tím: Nàng gia sư và cô nhóc lém lỉnh

    Truyện ngắn Mực Tím: Nàng gia sư và cô nhóc lém lỉnh

    Chúng tôi có sở thích chung về nghệ thuật. Anh hay tag tôi vào mấy clip bài hát hay hoặc vẽ tranh. Còn tôi sẽ gửi anh những link bộ phim tôi yêu thích. Qua đó, tôi và anh có nhiều điều hơn để nói với nhau.

    Truyện ngắn Mực Tím: Những ngày mai mong chờ

    Truyện ngắn Mực Tím: Những ngày mai mong chờ

    Bài tập về nhà cuối cùng có lẽ đã được bắt đầu thực hành từ hôm nay, nhưng tôi biết vẫn còn có những ngày mai phía trước đang mong chờ chúng tôi.

    50 năm những hạt mầm nhỏ lớn lên cùng thành phố

    50 năm những hạt mầm nhỏ lớn lên cùng thành phố

    Tròn 50 năm mang tên Bác, Thành phố Hồ Chí Minh không ngừng chuyển mình và phát triển mạnh mẽ qua từng giai đoạn. Trong dòng chảy ấy, thành phố giống như một khu vườn lớn. Ở đó, mỗi thế hệ là một lần gieo hạt.

    Truyện ngắn Mực Tím: Lưng chừng nhớ, mượn cớ thương

    Truyện ngắn Mực Tím: Lưng chừng nhớ, mượn cớ thương

    Được cười, nụ cười của thằng con trai vừa tìm được đáp án cho câu hỏi khó nhất cuộc đời mình. Chuyện tương lai ra sao, ừ thì... sau này sẽ rõ. Còn bây giờ, ít ra ai kia cũng đã có cái cớ để thương mến ai đó rồi.

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngoan nào, có bà ở đây!

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngoan nào, có bà ở đây!

    Mỗi khi gặp chuyện gì khó khăn, tôi lại nhắm mắt tưởng tượng mình đang nằm trên chiếc võng đay cũ kỹ năm nào. Tôi nghe tiếng bà lọc cọc trong bếp, nghe mùi khói bếp nồng nàn, và nghe thấy giọng nói phù sa ấy thì thầm.

    Truyện ngắn Mực Tím: Người lạ

    Truyện ngắn Mực Tím: Người lạ

    Tôi không trách cậu ta, chưa bao giờ trách vì cậu ta đã bỏ thư vào sách của mình, tôi chỉ tự trách bản thân vì đã không tìm ra chúng sớm hơn.

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa của riêng mình

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa của riêng mình

    Thì ra mỗi người đều có một mùa để thuộc về, như cái cây và bông hoa cũng cần có một mùa để rực nở. Không phải ai cũng kịp rực rỡ trong cùng một mùa hè. Và cũng chẳng sao cả nếu mùa của chúng ta đến muộn hơn một chút.

    Truyện ngắn Mực Tím: Phía sau lời cá cược

    Truyện ngắn Mực Tím: Phía sau lời cá cược

    Cảm giác khi nghe thấy mình bị đem ra làm trò cá cược là như thế nào? Tất nhiên là tôi tức giận, nhưng tôi ém cục tức ấy xuống, giả bộ như không biết gì. Để xem mấy cậu bạn kia diễn trò như thế nào trước mặt tôi đây?

    Truyện ngắn Mực Tím: Khiêu vũ trên tầng thượng

    Truyện ngắn Mực Tím: Khiêu vũ trên tầng thượng

    Thắng bị cuốn theo điệu nhảy của Miên. Và thế là cả hai uyển chuyển khiêu vũ trên tầng thượng, in bóng xuống nền đất rải rác ánh sáng còn sót lại của hoàng hôn dịu dàng.

    Truyện ngắn Mực Tím: Mojito mùa hè

    Truyện ngắn Mực Tím: Mojito mùa hè

    Mọi nỗi lo lắng, mọi ưu phiền của tôi giờ như bọt bong bóng trong ly mojito mùa hè lặng lẽ tan biến, tôi chỉ còn nhớ vị ngọt ngào và hương bạc hà thanh thanh.