img

Chiều nay anh Đan, anh của Quỳnh, gọi điện về cho nhỏ, nói là anh chắc không thể tốt nghiệp đúng hạn.

"Không thể tốt nghiệp đúng hạn là sao anh", Quỳnh hỏi lại.

"Nghĩa là bạn bè anh sẽ ra trường vào tháng Sáu tới, còn anh thì phải cuối năm. Anh trượt tiếng Anh đầu ra".

Quỳnh đang học lớp mười một nên không rõ mấy chuyện tiếng Anh đầu vào, tiếng Anh đầu ra, nhưng nghe anh Đan nói vậy thì Quỳnh vẫn hiểu.

"Sắp tới anh sẽ đi làm kiếm tiền học tiếng Anh, không làm phiền tới ba mẹ nữa đâu". Anh Đan ngập ngừng. "Nhưng anh không biết nên nói chuyện này với ba mẹ như thế nào".

Nghe giọng anh Đan qua điện thoại, Quỳnh biết rằng anh đang chán nản lắm. Nhỏ cũng hiểu ý anh. Ba mẹ đã kỳ vọng rất nhiều vào anh Đan, nên nếu biết anh tốt nghiệp trễ nửa năm, ba mẹ chắc chắn sẽ rất thất vọng.

"Nhưng anh vẫn phải nói mà. Anh đâu giấu được. Tốt nhất là anh nói trước đi, chứ để đến tháng Sáu anh mới nói thì to chuyện đấy".

"Anh biết vậy. Anh cần thời gian". Anh Đan ngừng lại một lúc rồi nói tiếp. "Anh nói trước cho mày biết thôi. Mày đừng nói gì với ba mẹ".

Quỳnh vừa đáp lại "dạ" thì anh Đan đã ngắt máy.

Quỳnh để điện thoại lên bàn rồi ngồi phịch xuống giường, mệt mỏi nhìn ra cửa sổ.

Tháng Một.

Nắng thật tươi, và bầu trời thật trong.

Quỳnh chẳng biết anh Đan ở xa giờ có ổn không. Nghĩ đến cảnh tháng Sáu, bạn bè anh Đan tốt nghiệp, còn anh bận học tiếng Anh đầu ra, Quỳnh cảm thấy buồn cho anh. Rồi bạn bè anh đi làm, còn anh thì vẫn đi học. Đó là một sự thua thiệt rất lớn.

Nhưng Quỳnh cũng đâu làm gì được.

* * *

"Nhà tôi có thằng con học Kỹ thuật ô tô, hè tới là ra trường".

Buổi tối, Quỳnh đi học thêm Toán về, vừa qua cổng đã nghe tiếng ba. Khi Quỳnh dắt xe đạp vào nhà, Quỳnh thấy ba ngồi ở phòng khách, đối diện ba hình như là bạn cùng lớp của ba. Quỳnh và anh Đan đã gặp chú một lần thì phải.

Quỳnh để xe đạp vào góc nhà rồi đi thẳng vào bếp. Quỳnh chẳng đói - nhỏ vào bếp vì không muốn đi ngang phòng khách. Mẹ Quỳnh đang gọt xoài, chắc là để mời khách, ngẩng lên nhìn nhỏ rồi tiếp tục gọt quả xoài trên tay.

Giọng ba vang xuống tận bếp, nên dù không muốn, Quỳnh vẫn nghe ba nói về anh Đan.

Quỳnh không hiểu. Cha mẹ thường thích nói về những gì các con làm được và những gì cha mẹ kỳ vọng các con làm được. Vậy nếu một ngày kia, các con không còn làm những việc mà chúng từng làm được, thậm chí từng làm tốt, thì sao? Nếu chúng không làm được những việc ba mẹ kỳ vọng chúng làm thì sao?

Hồi Quỳnh vào cấp ba, nhỏ cũng từng kỳ vọng đỗ vào trường chuyên, kỳ vọng thật nhiều. Nhưng rồi nhỏ trượt.

Quỳnh rút ra được một bài học rằng càng kỳ vọng nhiều, khi thất bại càng đau khổ nhiều, thành ra Quỳnh chẳng muốn đặt nặng kỳ vọng làm gì nữa. Như hồi thi hát song ca tiếng Anh, Quỳnh cũng biết rằng khả năng chiến thắng của đội Quỳnh không cao, nên lúc nào cũng tự nhủ: Đạt giải thì tốt, không đạt thì thôi.

Rồi đội nhỏ trượt, không phải vì đội nhỏ tệ, mà là vì năm ấy đúng là nhiều đội giỏi tham gia thật. Nhỏ chẳng buồn nhiều, nhưng đứa bạn thi cùng nhỏ thì buồn mãi. Cuộc thi diễn ra năm ngoái, nhưng đến năm nay nhỏ bạn kia vẫn thi thoảng nhắc về cuộc thi cũ.

Quỳnh thắc mắc tại sao người ta mang nhiều hành lý kỳ vọng đến vậy. Cứ nhét bao nhiêu là kỳ vọng vào vali, vào ba lô rồi cố hết sức mà bước đi. Nhưng chẳng phải là càng mang nặng thì càng khó đi xa hay sao?

* * *

Truyện ngắn Mực Tím: Trên cao là bầu trời xanh ngắt- Ảnh 1.

Minh họa: PHÚC GIANG

Anh Đan lại nhắn tin cho Quỳnh, nói rằng không muốn về chơi Tết một chút nào, vì về thì kiểu gì cũng sẽ bị hỏi những câu như còn học mấy môn, hay khi nào ra trường.

Nhưng đằng nào mà anh chẳng phải về, Quỳnh nhắn lại.

Thì vậy, anh Đan trả lời.

Có một khoảng trống xuất hiện giữa hai người: Quỳnh đợi anh Đan soạn tin nhắn, còn anh Đan hình như định nhắn gì nhưng lại thôi, nên chữ typing cứ hiện lên rồi tắt đi mãi. Cuối cùng, Quỳnh quyết định nhắn tin cho anh.

"Anh tìm được việc làm chưa?".

Khoảng trống lúc này dường như đã rộng thêm đôi chút.

"Chưa".

"Rồi anh định học tiếng Anh kiểu gì?".

Anh Đan đã đọc tin nhắn nhưng chưa trả lời ngay. Cuối cùng anh cũng nhắn:

"Tao chưa có bằng nên không tìm được công việc đúng chuyên ngành".

"Anh ráng điiiii".

Quỳnh chẳng biết an ủi anh thế nào nên chỉ nhắn có vậy.

Anh em trong gia đình là vậy đó, đôi khi lời nói ra nghe có phần thờ ơ, nhưng trong tâm thì vô cùng yêu thương.

* * *

Đó là một ngày rất đẹp. Trời trong, nắng ấm, gió mát. Anh Đan về nhà.

Anh Đan về mà không báo trước, nên khi thấy anh Đan mở cổng đi vào, ba mẹ đã rất ngạc nhiên. Quỳnh cũng ngạc nhiên chẳng kém.

Cả nhà đã dùng bữa sáng từ sớm, nhưng khi anh Đan về, ba mẹ vẫn hỏi anh đã ăn gì chưa, rồi bảo Quỳnh đi chợ mua một phần xôi lá dứa cho anh. Quỳnh đi ngay.

Anh Đan ăn sáng rồi, mẹ bảo anh và Quỳnh vào bếp rửa mấy chiếc lọ thủy tinh để mẹ đựng mứt. Trong bếp, Quỳnh rửa lọ còn anh Đan ngồi ngay bên cạnh lau mấy chiếc lọ cho sạch nước rồi để vào rổ. Chợt Quỳnh cất tiếng:

"Vậy là anh vẫn chưa tìm được việc làm hả?".

"Suýt có được việc làm". Anh Đan nói, chẳng ngẩng lên nhìn nhỏ. "Tao được người ta nhận làm phụ bếp rồi đó. Nhưng người ta nói làm xuyên Tết, nên tao bỏ".

Quỳnh nghe vậy chỉ mỉm cười.

Những gì mà anh Đan trải qua gần đây thật chẳng dễ chịu gì, nhưng anh vẫn còn một ngôi nhà ấm áp đang đợi.

Nhà là nơi để về.

Có tiếng vật gì rơi xuống. Quỳnh đứng dậy, đi ra khỏi bếp. Cây cuốc mà ba thường để dựa vào tường đang nằm trên mặt đất. Con mèo mướp đứng ngay bên cạnh, mắt mở to hoảng hốt.

Quỳnh dựng lại cây cuốc, nhưng không vội vào lại bếp ngay. Nắng dạo này đẹp thật. Nhỏ thích thú trước màu nắng rực rỡ này không thôi.

Rồi Quỳnh ngẩng lên nhìn bầu trời. Cả một vùng trời xanh ngắt trải ra thật rộng. Bình thường Quỳnh chẳng bao giờ để tâm đến bầu trời kia, nhưng hôm nay lại chú ý đến vậy.

Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.

* * *

Có anh Đan nên bữa cơm trưa của gia đình cũng thịnh soạn hơn hẳn: nem rán, thịt bò xào nấm, canh chua cá diêu hồng, còn có xoài chín và sữa chua.

"Ăn ngon không?".

Anh Đan gắp nem chấm vào chén tương ớt, vừa đưa lên miệng cắn một miếng thì mẹ đã hỏi vậy. Anh dường như hơi lúng túng trước câu hỏi đột ngột của mẹ nên cử chỉ trở nên cứng nhắc. Ba nhắc mẹ:

"Thằng nhỏ còn chưa kịp ăn nữa".

Mẹ phì cười. Ba hỏi anh học ở thành phố có gì vui không, rồi dự định sau này của anh là gì, định ở lại thành phố hay về quê, có định học lên cao không, rồi không biết bao nhiêu thứ khác nữa.

Cuộc đối thoại dần trở nên gượng gạo: ba hỏi, anh trả lời, ba lại hỏi, anh lại trả lời. Thi thoảng mẹ cũng hỏi anh vài điều. Vẻ căng thẳng lộ rõ trên gương mặt anh.

"Hè tới con làm đồ án xong là ra trường thôi đúng không?".

Truyện ngắn Mực Tím: Trên cao là bầu trời xanh ngắt- Ảnh 2.

Minh họa: PHÚC GIANG

Đến lúc này thì anh Đan gác đũa. Sự im lặng bao trùm căn bếp nhỏ.

Anh Đan sẽ nói gì đây? Quỳnh như nghẹt thở.

"Con làm chuyên đề chứ không phải đồ án. Với lại con còn môn tiếng Anh nữa".

"Vậy hoàn thành môn tiếng Anh với làm xong đồ án là ra trường?". Mẹ hỏi.

"Dạ, nhưng cuối năm con mới xong tiếng Anh được".

"Cuối năm? Là ra trường muộn hả?". Ba thốt lên. Mẹ cũng nhìn anh đầy ngạc nhiên.

Anh cất lên một tiếng "dạ" mệt mỏi.

Ba mẹ không nói gì cả. Căn bếp trở nên ngột ngạt, và Quỳnh rất ghét không khí này.

"Gì dở dữ vậy, không học được tiếng Anh nên giờ tốt nghiệp trễ, thấy khổ không?". Ba nói. Quỳnh đã sớm biết rằng kiểu gì ba cũng sẽ nói vậy. Ba hẳn đang thất vọng lắm. Nhỏ cũng đoán được rằng tiếp theo sẽ là một tràng trách móc của ba, khả năng cao là của mẹ nữa, rằng tại sao anh không cố gắng hơn cho giống những bạn học khác, rồi kể khổ việc ra trường trễ.

Nhưng không.

Việc đó đã không xảy ra.

"Vậy thôi ráng lên con. Còn một môn tiếng Anh thôi mà. Học được cỡ đó là mừng lắm rồi, chứ ba mẹ mày thời trước có học hành gì đâu".

Anh Đan khựng lại. Quỳnh thấy mắt anh sáng lên một tia hạnh phúc.

Bữa cơm tiếp tục. Ba mẹ kể chuyện ở nhà máy nơi hai người làm việc, rồi mấy chuyện ở quê lúc anh Đan vắng nhà. Gia đình bốn người nói cười vui vẻ. Căn bếp nhỏ bỗng trở nên ấm cúng lạ thường, mọi lo âu chuyện tốt nghiệp biến đi đâu chẳng biết.

Bầu trời ngoài kia vẫn mang một màu rất xanh.


HUYỀN THƯƠNG
PHÚC GIANG
NAM KHA


Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên
    Chiếc "chìa khoá" mở lối hội nhập

    Chiếc "chìa khoá" mở lối hội nhập

    Tiếng Anh đã được định hướng trở thành ngôn ngữ thứ hai trong trường học. Nhiều bạn trẻ tích cực đầu tư trau dồi ngoại ngữ này, xem đây là “chìa khóa” để hội nhập thế giới.

    Tản văn Mực Tím Xuân: Món quà của năm mới

    Tản văn Mực Tím Xuân: Món quà của năm mới

    Nếu trái tim còn biết chờ nhau trong phút giao thừa, còn biết nôn nao khi nhớ về một mâm cơm sum họp, còn biết ấm lên khi nghĩ đến gia đình, thì ta vẫn còn một nơi để trở về, để hy vọng.

    Thanh xuân mình có... crush

    Thanh xuân mình có... crush

    Khi thích thầm (crush) một ai đó, có bạn nhận được “lời hồi đáp”, có bạn bị bơ đẹp… Nhưng không thể phủ nhận, crush là một phần ký ức, một phần thanh xuân trong sáng, tươi đẹp.

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa xuân trở lại

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa xuân trở lại

    Ngoài cửa sổ, nắng đã vào sâu hơn trong lớp học. Và ở chỗ ngồi cuối dãy, lần đầu tiên sau nhiều ngày, khoảng trống được lấp đầy không chỉ bằng một thân người, mà bằng cả niềm tin vừa được giữ lại.

    Có một trái tim yêu tiếng Việt

    Có một trái tim yêu tiếng Việt

    Cuối tháng 8, chuyến bay từ Kuala Lumpur hạ cánh xuống Nội Bài đưa Lê Nguyễn Lưu An (17 tuổi) trở về Việt Nam. Đây là dịp cô bạn xuất hiện trên sân khấu đặc biệt, nơi An được vinh danh là Sứ giả tiếng Việt ở nước ngoài trẻ tuổi nhất năm 2025.

    Gen Z và hành trình bước ra thế giới

    Gen Z và hành trình bước ra thế giới

    Thời đại kết nối toàn cầu, nhiều bạn trẻ Việt Nam đã mạnh dạn, tự tin bước ra thế giới. Các bạn không chỉ nỗ lực học tập, quan sát, trải nghiệm những điều tích cực trong môi trường mới, mà còn giới thiệu, quảng bá những điều thú vị ở quê nhà với bạn bè quốc tế.

    Green gen - Thế hệ xanh

    Green gen - Thế hệ xanh

    Chuyên trang Green Gen - Thế hệ xanh sẽ giới thiệu và đồng hành cùng bạn vì mục tiêu chung: cách giới trẻ nhìn nhận những thách thức môi trường, “bật công tắc” thay đổi tư duy và hành động thiết thực để góp phần vào sự phát triển kỷ nguyên xanh của tương lai.

    Tản văn Mực Tím: Mùi Tết

    Tản văn Mực Tím: Mùi Tết

    Dẫu chẳng còn bé bỏng để háo hức mong ngóng Tết về xúng xính quần áo mới hay lì xì đầy túi, Tết vẫn ở đó như một kỳ nghỉ để mỗi chúng ta chậm lại, quay về bên mái nhà, nơi có người thân yêu mong ngóng.

    Truyện ngắn Mực Tím Xuân: Bún xuân

    Truyện ngắn Mực Tím Xuân: Bún xuân

    Cô đang nấu một nồi bún xuân cho má, một nồi bún hoàn toàn mới mẻ và khác biệt. Có thể nó còn lâu mới bằng nồi bún của ngoại, nhưng nó là dấu mốc cho một hành trình mới.

    Truyện ngắn Mực Tím: Cách má gói bánh tét

    Truyện ngắn Mực Tím: Cách má gói bánh tét

    Sau hôm nay, chắc chắn trên internet sẽ có thêm nhiều câu trả lời cho từ khóa "cách má gói bánh tét". Bởi lẽ, giờ anh đã biết, những giá trị cũ chưa bao giờ biến mất. Đôi khi nó chỉ bị tạm quên, chờ tới lúc được gọi thức dậy.