img

Mọi thứ về Lam Minh luôn thu hút các chàng trai cùng tuổi. Dáng người thon mảnh, mái tóc hung đỏ và ngoại hình xinh đẹp đến từ việc được thừa hưởng nét đẹp lai.

Không những vậy, cô bạn còn giỏi đều các môn, nhất là những môn tự nhiên khiến cho đám con trai vừa yêu thích vừa nể. Chỉ có điều, làm một kiệt tác hoàn hảo cũng không vui vẻ cho lắm.

Những chàng trai xung quanh Lam Minh luôn ở trong trạng thái hoặc tự ti, hoặc quá ngại ngùng để đến bắt chuyện. Những cô gái khác hoặc là không quan tâm, hoặc đố kị với Minh.

Chỉ có Quân mới nhận ra rằng việc sống như một sinh vật quá lấp lánh cũng là điểm yếu trong thế giới này. Với cậu, Minh tựa như một vì sao cô đơn.

Như những chàng trai khác trong trường, Quân cũng mến mộ Lam Minh. Bởi Lam Minh là đối thủ số 1 trong học tập của cậu. Cả hai thường xuyên thay phiên nhau đứng đầu trong bảng xếp hạng học lực toàn khối.

Trái với hình ảnh đầu tóc bù xù và quầng thâm đen xì dưới mắt của Quân, Lam Minh lúc nào cũng xuất hiện rất chỉn chu.

Quân không biết thời gian đâu mà Lam Minh có thể vừa cân bằng việc học vừa chăm sóc bản thân. Khi cố gắng tìm ra "bí ẩn" ấy, cậu chợt hiểu ra Lam Minh luôn có rất nhiều thời gian, ấy là vì cô không có bạn.

Quân luôn thấy cô bạn đứng một mình. Ngay cả khi bất chợt bị ném vào đám đông ồn ào, cậu vẫn thấy nét mặt của Minh vô cùng điềm tĩnh. Phải chăng cô bạn thực sự là kiểu người lạnh lùng như thế, hay chỉ đơn thuần là giỏi che giấu mà thôi?

Một ngày nọ, khi đạp xe lên thư viện thành phố để mượn sách, Quân tình cờ trông thấy Minh. Cô bạn đang ngồi đọc sách trong thư viện.

Nhìn Minh thực sự như đã hòa làm một với bầu không khí tĩnh lặng nơi đây, Quân cảm thấy không nên tiến đến chào hỏi cô. Khi cậu tìm được sách thì cũng là lúc Minh đã đọc xong cuốn sách của mình.

Cả hai im lặng, cùng bước xuống các bậc thang gỗ cũ kỹ. Ra đến bên ngoài, Minh vươn vai thở dài một cái. Quân không biết có nên chào hỏi vào lúc này không vì đây hẳn là một cơ hội hiếm có. Nếu ở trường, cậu chắc chắn sẽ không bao giờ có thể tiến đến và dõng dạc nói "Xin chào" với Minh.

Hít một hơi thật sâu, Quân mạnh dạn tiến tới. Ngay vào giây phút mà Quân sắp sửa nói lời chào thì Minh đã lên tiếng trước. Cô bạn nở một nụ cười hiếm hoi:

- Cậu là Hồng Quân lớp bên cạnh nhỉ?

Quân bối rối gật đầu.

- Mà... sao cậu lại biết tên tớ? Chúng ta còn chưa nói chuyện với nhau lần nào cơ mà.

- À, thì bởi vì tên của chúng ta luôn thay phiên đứng đầu trong bảng xếp hạng ở trường còn gì. Làm sao mà tớ lại có thể quên được tên của một đối thủ đáng gờm như cậu?

Truyện ngắn Mực Tím: Vì sao cô đơn- Ảnh 1.

Minh họa: PHÚC GIANG

Quân mỉm cười, dù đôi lúc cậu luôn cảm thấy việc cạnh tranh với một cô gái trong các môn tự nhiên là một điều... nhục nhã. Tất nhiên, Quân không hề xem thường Lam Minh.

Chỉ là cậu cảm thấy tự ti vì Minh quá hoàn hảo. Cậu nán lại, trò chuyện với Minh thêm một lúc trước khi chính thức tạm biệt cô bạn tại đây.

Khi Minh rẽ sang hướng khác, Quân cứ ngẩn ngơ nhìn theo bóng dáng cô độc và bé nhỏ của cô bạn bị nuốt chửng dưới cái nắng chiều. Cậu chợt nghĩ về ngày mai, khi cả hai gặp lại nhau ở trường.

Cậu nên nói "Xin chào" với Minh, để cô ấy không còn là một vì sao cô đơn nữa. Chỉ với hai từ đơn giản như thế thôi, nhưng Minh vẫn luôn mỉm cười mỗi lần cả hai lướt qua nhau vội vã hay trong một cái chạm mắt ngại ngùng.

Quân không biết tại sao bầu không khí luôn trở nên như thế khi cậu trông thấy Minh. Quân không thể gọi tên nó. Một trạng thái hay là một thứ cảm xúc kỳ quặc nào đó chăng? Rồi cậu cũng quên béng mất.

Khi cả hai ngày một trở nên thân thiết, Minh cũng được đón nhận nhiều hơn. Người ta luôn rũ sạch cái định kiến ban đầu khi đến và bắt chuyện với Minh. Bởi cô bạn sẽ luôn đáp lại mọi người bằng câu trả lời kèm nụ cười sáng bừng.

Đếm sơ sơ, Quân cũng thấy được có cả tá nam sinh đã "cảm nắng" Minh sau những cuộc chào hỏi ngắn ngủi đó. Hội con gái cũng không còn khắt khe với Minh nữa.

Quân thậm chí còn cảm thấy bất ngờ, khi biết rằng Minh đã đi chơi với họ một vài lần. Minh chia sẻ những bí kíp chăm sóc da cho hội con gái, và như một lẽ tự nhiên, họ ngày càng trở nên thân thiết.

Chỉ một thời gian ngắn mà Minh đã hòa nhập được với tất cả mọi người. Quân ngưỡng mộ và đồng thời cũng có chút tiếc nuối nho nhỏ. Như thể một vì sao cô đơn nào đó từng tồn tại như một bí mật riêng rẽ của cậu, giờ lại bị khai quật và khám phá ra.

Tất nhiên, Quân cũng mừng cho Minh. Minh đang thay đổi từng ngày theo chiều hướng tích cực. Và với tư cách bạn bè, cậu cũng cảm thấy vô cùng hãnh diện. Chỉ là, Quân bỗng mơ hồ cảm thấy giữa cậu và Minh bây giờ đã tồn tại một khoảng cách.

Minh dễ dàng nhận thấy sự khác thường trong cách cư xử của Quân, cô bạn giận dỗi ra mặt. Vì thế mà Quân luôn cảm nhận được một tia nhìn tóe lửa đằng sau gáy mỗi khi cậu lướt ngang qua Minh. Minh thậm chí còn không thèm đọc những tin nhắn cậu đã gửi đi.

Một tuần, rồi hai tuần, Quân phát hoảng. Quân vốn là người bình tĩnh, vậy mà giờ cậu lại phát hoảng vì Minh. Cậu cố lờ đi cảm giác bất thường ấy, nhưng trong thâm tâm đã tự thừa nhận sự quan trọng của Minh đối với mình.

Tan học, Quân đứng chờ Minh ở cổng trường. Vừa thấy cô bạn lại gần, cậu đã nhanh chóng chộp lấy cổ tay Minh. Minh bất ngờ quay sang nhìn cậu.

Dù khuôn mặt vẫn còn vẻ giận dỗi nhưng cô bạn không hất tay cậu ra. Sau vài câu hỏi thăm khách sáo, Quân lấy hết can đảm của mình để rủ Minh đi chơi vào cuối tuần. Minh lưỡng lự một lúc rồi cũng gật đầu. Cái gật đầu khiến Quân bất chợt thở phào nhẹ nhõm.

Truyện ngắn Mực Tím: Vì sao cô đơn- Ảnh 2.

Minh họa: PHÚC GIANG

Thế rồi, buổi hẹn hôm ấy trời lại đột ngột đổ mưa. Cả hai không thể đi đâu quá xa, đành phải leo lên sân thượng tòa chung cư gần nhà. Cơn mưa đã khiến những vì sao trốn đi mất. Quân thở dài đầy vẻ thất vọng.

Cậu đã chuẩn bị sẵn một buổi hẹn đầy lãng mạn để thú nhận điều quan trọng với Minh, nhưng cơn mưa hôm nay đã làm tan tành hết kế hoạch này của cậu.

Minh nhận ra sự thất vọng ấy của Quân qua từng hồi thở dài, cô bạn cúi sát xuống mặt cậu, gặng hỏi với vẻ mặt lo lắng:

- Cậu làm sao thế?

- À không. Tớ chỉ hơi thất vọng chút thôi, vì đã không thể đưa cậu đi đâu chơi dù đã hẹn trước.

- Không sao đâu. Tớ thấy bọn mình ngồi với nhau thế này cũng đủ vui rồi.

Minh vừa dứt lời, cả hai bỗng dưng trở nên im lặng hẳn. Quân nghĩ có lẽ đã đến lúc cậu phải thừa nhận sự ngượng ngập này bằng cách nói ra những cảm xúc của mình. Nhưng Quân đã chẳng kịp làm thế, vì Minh đã lấy ra một lá thư từ trong túi, dúi nó vào tay cậu:

- Cậu đọc luôn đi.

Quân bối rối nhìn Minh, rồi quay qua nhìn bức thư ngắn ngủi. Mắt cậu lướt nhanh qua những dòng chữ được ghi trên giấy:

"Vì sao cô đơn ngày nào giờ đã được bao quanh bởi những vì sao và các tiểu hành tinh khác. Bởi thế, cho nên nó đã không còn là một vì sao cô đơn nữa.

Vì sao dần dần trở thành một tiểu hành tinh, nhưng nó vẫn luôn nhớ về những tháng ngày cô độc trước kia, cả khoảnh khắc khi một vì sao khác đến và làm thay đổi quỹ đạo của nó hoàn toàn".

Lá thư ngắn ngủi cùng ẩn ý về những vì sao đã chạm đến Quân. Cậu thấy xôn xao và bồi hồi đến lạ. Khi quay sang nhìn Minh, Quân bỗng bắt gặp ánh mắt của cô bạn đã ở đó từ bao giờ.

Ánh mắt dịu dàng hệt như khoảnh khắc đầu tiên cậu trông thấy. Và nó đã luôn như thế, ở đó, dõi theo cậu khắp mọi nơi. Để chắc chắn rằng không ai phải làm một vì sao cô đơn và lặng lẽ nữa.

PHẠM HỒNG ANH
PHÚC GIANG
NAM KHA
Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên
    Truyện ngắn Mực Tím: Nàng gia sư và cô nhóc lém lỉnh

    Truyện ngắn Mực Tím: Nàng gia sư và cô nhóc lém lỉnh

    Chúng tôi có sở thích chung về nghệ thuật. Anh hay tag tôi vào mấy clip bài hát hay hoặc vẽ tranh. Còn tôi sẽ gửi anh những link bộ phim tôi yêu thích. Qua đó, tôi và anh có nhiều điều hơn để nói với nhau.

    Truyện ngắn Mực Tím: Những ngày mai mong chờ

    Truyện ngắn Mực Tím: Những ngày mai mong chờ

    Bài tập về nhà cuối cùng có lẽ đã được bắt đầu thực hành từ hôm nay, nhưng tôi biết vẫn còn có những ngày mai phía trước đang mong chờ chúng tôi.

    50 năm những hạt mầm nhỏ lớn lên cùng thành phố

    50 năm những hạt mầm nhỏ lớn lên cùng thành phố

    Tròn 50 năm mang tên Bác, Thành phố Hồ Chí Minh không ngừng chuyển mình và phát triển mạnh mẽ qua từng giai đoạn. Trong dòng chảy ấy, thành phố giống như một khu vườn lớn. Ở đó, mỗi thế hệ là một lần gieo hạt.

    Truyện ngắn Mực Tím: Lưng chừng nhớ, mượn cớ thương

    Truyện ngắn Mực Tím: Lưng chừng nhớ, mượn cớ thương

    Được cười, nụ cười của thằng con trai vừa tìm được đáp án cho câu hỏi khó nhất cuộc đời mình. Chuyện tương lai ra sao, ừ thì... sau này sẽ rõ. Còn bây giờ, ít ra ai kia cũng đã có cái cớ để thương mến ai đó rồi.

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngoan nào, có bà ở đây!

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngoan nào, có bà ở đây!

    Mỗi khi gặp chuyện gì khó khăn, tôi lại nhắm mắt tưởng tượng mình đang nằm trên chiếc võng đay cũ kỹ năm nào. Tôi nghe tiếng bà lọc cọc trong bếp, nghe mùi khói bếp nồng nàn, và nghe thấy giọng nói phù sa ấy thì thầm.

    Truyện ngắn Mực Tím: Người lạ

    Truyện ngắn Mực Tím: Người lạ

    Tôi không trách cậu ta, chưa bao giờ trách vì cậu ta đã bỏ thư vào sách của mình, tôi chỉ tự trách bản thân vì đã không tìm ra chúng sớm hơn.

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa của riêng mình

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa của riêng mình

    Thì ra mỗi người đều có một mùa để thuộc về, như cái cây và bông hoa cũng cần có một mùa để rực nở. Không phải ai cũng kịp rực rỡ trong cùng một mùa hè. Và cũng chẳng sao cả nếu mùa của chúng ta đến muộn hơn một chút.

    Truyện ngắn Mực Tím: Phía sau lời cá cược

    Truyện ngắn Mực Tím: Phía sau lời cá cược

    Cảm giác khi nghe thấy mình bị đem ra làm trò cá cược là như thế nào? Tất nhiên là tôi tức giận, nhưng tôi ém cục tức ấy xuống, giả bộ như không biết gì. Để xem mấy cậu bạn kia diễn trò như thế nào trước mặt tôi đây?

    Truyện ngắn Mực Tím: Khiêu vũ trên tầng thượng

    Truyện ngắn Mực Tím: Khiêu vũ trên tầng thượng

    Thắng bị cuốn theo điệu nhảy của Miên. Và thế là cả hai uyển chuyển khiêu vũ trên tầng thượng, in bóng xuống nền đất rải rác ánh sáng còn sót lại của hoàng hôn dịu dàng.

    Truyện ngắn Mực Tím: Mojito mùa hè

    Truyện ngắn Mực Tím: Mojito mùa hè

    Mọi nỗi lo lắng, mọi ưu phiền của tôi giờ như bọt bong bóng trong ly mojito mùa hè lặng lẽ tan biến, tôi chỉ còn nhớ vị ngọt ngào và hương bạc hà thanh thanh.