Vui lòng nhập Email
Email Không đúng định dạng
Vui lòng nhập Họ & Tên.

Minh họa: HÀ PHƯƠNG THU
Có những ước mơ không bắt đầu từ bầu trời.
Chúng bắt đầu từ mặt đất.
Từ một chiếc lá rơi.
Từ một dòng sông đang mệt mỏi vì rác thải.
Tôi lớn lên giữa thành phố ngày càng đông đúc.
Những tòa nhà cao hơn mỗi năm.
Những con đường rộng hơn mỗi ngày.
Nhưng bầu trời thì hẹp dần.
Và màu xanh thì ít đi lúc nào không hay.
Ngày còn nhỏ, tôi tin rằng tương lai là điều rất xa.
Xa đến mức chỉ người lớn mới chạm tới.
Nhưng rồi tôi nhận ra:
Tương lai đang đứng ngay trước mặt tôi
Trong từng lựa chọn hôm nay.
Một buổi sáng, tôi đứng bên bờ sông quen thuộc.
Dòng nước không còn trong như ký ức.
Những mảnh rác lặng lẽ trôi,
Như những câu hỏi chưa có lời đáp.
Tôi tự hỏi:
Nếu mình quay đi, ai sẽ ở lại?
Từ khoảnh khắc đó, tôi bắt đầu học.
Không chỉ học trong sách vở
Mà học từ cuộc sống. Học cách quan sát.
Học cách đặt câu hỏi.
Học cách không làm ngơ.
Tôi học vì tôi hiểu:
Tri thức không chỉ để đạt điểm cao.
Tri thức là để sửa chữa những điều chưa đúng.
Là để bảo vệ những gì mong manh.
Là để biến lo lắng thành hành động.
Tôi mơ về những ý tưởng nhỏ nhưng tử tế.
Một thùng rác biết phân loại.
Một lớp học không dùng quá nhiều nhựa.
Một nhóm bạn cùng nhau dọn sạch con hẻm mỗi cuối tuần.
Những điều tưởng chừng rất bé,
Nhưng lại đủ sức làm thay đổi cách chúng tôi sống.
Có lúc tôi bị nghi ngờ.
Có lúc tôi bị cười vì “nghĩ quá nhiều”.
Nhưng tôi tin rằng:
Chỉ những người dám nghĩ khác
Mới có thể tạo ra ngày mai khác biệt.
Tôi không đi một mình.
Bên cạnh tôi là những người bạn.
Chúng tôi học cùng nhau.
Thất bại cùng nhau.
Và đứng dậy cùng nhau.
Bởi giúp đỡ nhau cũng là một cách để xây dựng xã hội tốt đẹp hơn.
Mỗi lần trồng thêm một cái cây,
Tôi thấy mình trưởng thành thêm một chút.
Mỗi lần giúp một người bạn hiểu bài,
Tôi thấy tri thức trở nên ấm áp hơn.
Mỗi lần cúi xuống nhặt một mẩu rác,
Tôi thấy mình đang ngẩng cao đầu với tương lai.
Tôi hiểu rằng:
Không phải ai cũng trở thành nhà khoa học.
Không phải ai cũng tạo ra phát minh vĩ đại.
Nhưng ai cũng có thể sống có trách nhiệm.
Ai cũng có thể bắt đầu từ điều nhỏ nhất.
Tương lai không được xây bằng những lời hứa lớn.
Tương lai được xây bằng những hành động lặng thầm.
Bằng sự học tập không ngừng.
Bằng sáng tạo không mệt mỏi.
Bằng trái tim biết nghĩ cho cộng đồng.
Tôi vẫn đang học. Tôi vẫn đang mơ.
Và tôi biết, khát vọng của mình đang lớn lên từng ngày.
Không ồn ào. Không vội vã.
Nhưng đủ mạnh mẽ để đi rất xa.
Bởi tương lai không chờ chúng ta trưởng thành mới bắt đầu.
Tương lai bắt đầu ngay lúc này.
Từ chính tôi. Từ hôm nay.
PHAN NỮ TỐ UYÊN (Lớp 7A4 Trường THCS Nguyễn Thanh Đằng, phường Tam Long, TP.HCM)
Tương lai trong mắt em
Là bầu trời xanh hơn hôm nay
Là dòng sông không còn rác
Khi tiếng cười vang khắp mỗi ngày.

Minh họa: HÀ PHƯƠNG THU
Em bay vào tương lai
Bằng trang sách mở mỗi sớm mai
Bằng từng bài học nhỏ
Góp lại thành giấc mơ dài
Dẫu con đường còn nhiều thử thách
Em vẫn tin mình sẽ bay xa
Vì phía trước là Tổ quốc
Đang chờ em lớn lên từng ngày.
ĐÀM THỊ PHƯƠNG UYÊN (Lớp 8A5 Trường THCS Phan Đăng Lưu, xã Đông Thạnh, TP.HCM)
Chúng ta bay trong thời đại rất nhanh
Bầu trời số mở ra nghìn lối mới
Giữa dòng chảy dữ liệu không ngừng nghỉ
Con người tìm cách giữ thời gian.
Công nghệ mới không chỉ để tính toán
Mà học cách ghi nhớ những điều xưa
Giữ tiếng nói, nụ cười, câu chuyện cũ
Cho ký ức còn ở lại mai sau.
Những kỷ niệm không ngủ yên quá khứ

Minh họa: HÀ PHƯƠNG THU
Sống âm thầm trong bộ nhớ nhân gian
Máy lưu giữ sai lầm và hy vọng
Để con người tiếp bước vững vàng.
Lớp học số mở kho ký ức chung
Học sinh đọc lại việc người đi trước
Từ điều đã qua, chọn con đường sẽ bước
Không bay xa mà lạc hướng làm người.
Bay vào tương lai bằng trí nhớ số
Mang theo mình suốt những đường bay
Khi công nghệ biết giữ hồn nhân loại
Chuyến bay dài mới trọn vẹn ngày mai.
NGUYỄN THỤY THIÊN TRANG (Lớp 9/9 Trường THCS Tùng Thiện Vương, phường Phú Định, TP.HCM)
Ta bây giờ bé xíu
Như hạt cát trong sân
Bạn cười khơi gió nhẹ
Thổi ngày dài thanh xuân
Một ngày nào bỗng chốc
Cả hai cùng lớn lên
Bạn mang theo hy vọng
Tôi mang theo cái tên
Tương lai như cửa kính
Ai cũng muốn nhìn qua
Nhưng nó chỉ mở hé
Cho những kẻ dám xa
Bạn có mơ ước nhỏ
Tôi có giấc mơ dài
Chúng ta gom lại hết
Thành bầu trời ngày mai
Nếu một mai bạn mệt
Giữa ngã rẽ nhiều đường
Hãy nhớ ta từng hứa
Không bỏ nhau nửa chừng
Dẫu mai đời đổi khác
Ta ở nơi không nhau
Bạn vẫn là ký ức
Sáng như vì sao đầu.
TRẦN THỦY TIÊN (Lớp 8A1 Trường THCS Nguyễn An Khương, xã Hóc Môn, TP.HCM)
Tuổi Trẻ Sao
Thông tin tài khoản ngày
Tài khoản được sử dụng đến ngày | Bạn đang có 0 trong tài khoản
1 sao = 1000đ. Mua thêm sao để tham gia hoạt động tương tác trên Tuổi Trẻ như: Đổi quà lưu niệm, Tặng sao cho tác giả, Shopping
Tổng số tiền thanh toán: 0đ
Thanh toánVui lòng nhập Tên hiển thị
Vui lòng nhập Email
Email Không đúng định dạng
Vui lòng nhập Email
Email Không đúng định dạng
Mật khẩu không đúng.
Thông tin đăng nhập không đúng.
Tài khoản bị khóa, vui lòng liên hệ quản trị viên.
Có lỗi phát sinh. Vui lòng thử lại sau.
Vui lòng nhập Tên của bạn.
Vui lòng nhập Email
Email Không đúng định dạng
Mật khẩu phải có ít nhất 6 kí tự.
Xác nhận mật khẩu không khớp.
Nhập mã xác nhận
Đóng lạiVui lòng nhập thông tin và ý kiến của bạn
XVui lòng nhập Email
Email Không đúng định dạng
Vui lòng nhập Họ & Tên.
Vui lòng nhập Ý kiến của bạn.
Tối đa: 1500 ký tự
Hiện chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên bình luận