img

Tiếng động phát ra từ bếp làm tôi tỉnh giấc. Cầm điện thoại lên thì thấy bốn giờ sáng, tôi phân vân chẳng biết nên dậy hay nên ngủ lại, nhưng rồi cơn buồn ngủ đã thắng.

Tôi dậy lúc sáu giờ.

Tuy đánh răng rửa mặt rồi nhưng tôi vẫn thấy hơi buồn ngủ một chút. Cháo bí đỏ thịt bằm đã được bày trên bàn, vẫn còn nóng lắm, hẳn là vừa được dọn lên.

Mẹ mang muỗng đến. Tôi đưa hai tay đón lấy chiếc muỗng từ tay mẹ, sau đó múc ngay một muỗng cháo.

- Con cẩn thận, còn nóng đó.

Mẹ nhắc tôi. Tôi "dạ" một tiếng, nhưng vẫn đưa ngay cháo vào miệng mà không đợi nguội. Nóng kinh khủng. Tôi há to miệng, ngửa đầu rồi đứng dậy hít hà. Mẹ phì cười trước những hành động của tôi.

Nuốt miếng cháo rồi, tôi lại ngồi vào bàn. Tôi khuấy cháo lên.

Hôm nay chủ nhật, mẹ được nghỉ làm nên đã chuẩn bị bữa sáng.

Tôi luôn trân trọng những buổi sáng chủ nhật trong veo với những bữa sáng thơm phức, nóng hổi do mẹ nấu - chúng luôn là điều đặc biệt với tôi, bởi những ngày khác trong tuần tôi chỉ ăn mì gói.

Thành thật mà nói, tôi không giỏi nấu nướng nên toàn ăn mì cho qua bữa sáng.

Tôi cũng ngán mì gói lắm.

Dạo này mẹ hay nhắc tôi không nên ăn mì gói thường xuyên và nên bắt đầu học nấu nướng. Mẹ còn cho tôi xem video nấu ăn rồi gợi ý mua nguyên liệu để tôi nấu thử nữa, nhưng tôi sợ nấu hỏng nên mãi vẫn chưa nấu món nào.

Mà cháo mẹ nấu đúng là ngon thật. Tôi sắp ăn hết rồi.

- Cháo ngon quá, mẹ.

- Vậy thì học nấu đi, để mai mốt nấu một nồi cháo ngon y chang.

Ơ kìa mẹ. Mẹ lại nhắc đến chuyện học nấu ăn nữa rồi.

- Nhất định phải học nấu ăn. Năm sau con lên đại học, chẳng lẽ ngày nào cũng ăn ngoài tiệm?

Như biết tôi đang nghĩ gì, mẹ đã hỏi tôi như vậy.

* * *

Truyện ngắn Mực Tím: Bữa sáng cho mẹ- Ảnh 1.

Minh họa: PHÚC GIANG

Tôi đã lên kế hoạch làm hết bài tập của tất cả các môn vào chủ nhật, nhưng mỗi bài tập Toán thôi cũng đã lấy đi gần hết buổi sáng của tôi rồi.

Gấp sách Toán lại, tôi đứng dậy, vươn vai, rồi đi đến bên giường, mệt mỏi đặt lưng xuống. Tôi vẫn còn bài tập môn Vật lý nữa.

Tôi nằm đấy chừng năm phút thì mẹ gõ cửa rồi bước vào phòng.

- Dậy, đi chợ.

Mẹ đảo mắt quanh phòng để xem tôi có để đồ đạc bừa bộn không, nhưng tôi dọn phòng từ sáng rồi, nên mẹ rời khỏi phòng mà chẳng nói gì.

Tôi có thể nói dối mẹ rằng tôi bận học để tiếp tục nằm trên giường, nhưng tôi đã chọn đứng dậy và thay quần áo. Tôi sẽ cùng mẹ đi chợ.

* * *

Mẹ mua cà tím, trứng, thịt bằm và rau mồng tơi.

Trưa hôm ấy, trên bàn ăn nhà tôi có canh mồng tơi thịt bằm, cà tím nấu trứng, và kim chi lấy từ tủ lạnh. Bữa ăn đơn giản thế thôi.

Khi tôi nhìn mẹ để thức ăn lên bàn, tôi chợt nghĩ về mười năm trước, khi bố tôi mất.

Năm ấy tôi bảy tuổi. Buổi học còn đang dang dở, mẹ tôi đột ngột đến lớp và đưa tôi về.

Tôi hỏi thì mẹ chỉ nói, bố đã không thể chiến thắng căn bệnh ung thư gan.

Mẹ là một người phụ nữ mạnh mẽ. Mẹ đã không khóc vào hôm ấy, và những ngày sau đấy mẹ cũng không khóc.

Có vài lần mẹ đột ngột cúi xuống ôm lấy tôi, tôi đã nghĩ rằng mẹ sẽ khóc, nhưng khi ngẩng lên thì chỉ thấy mẹ nhìn ra cửa sổ, không rơi một giọt nước mắt nào.

Khi tôi lên tám tuổi, có một đêm mưa rất lớn, gió cũng rất mạnh. Ngay cạnh giường tôi có một ô cửa sổ, trước khi đi ngủ tôi đã đóng rồi, nhưng chắc vì tôi đã không đóng cửa cẩn thận nên chốt bị bung ra, cửa sổ bị gió dập vào tường liên tục.

Tôi cố nhoài người kéo cửa sổ vào để đóng lại nhưng mặt tôi bị nước mưa liên tục hắt vào, tay tôi cũng ngắn, mãi chẳng đóng được cửa nên tôi vội chạy sang phòng mẹ.

- Mẹ, mẹ ơi...

Mẹ đã dặn tôi gõ cửa trước khi vào phòng, nhưng lúc ấy vì hoảng loạn nên tôi chỉ gọi mẹ rồi cứ thế bước vào.

Tôi đã thấy mẹ khóc. Mắt mẹ đỏ hoe, và nước mắt lăn dài trên mặt mẹ.

Tôi đã chạy đến ôm lấy mẹ, quên ngay đi cánh cửa sổ bị gió dập.

Tôi sẽ không bao giờ hiểu hết những gì mẹ đã trải qua, nhưng ít nhất thì tôi cũng đang cố gắng để hiểu.

Mẹ rất ít khi kể về bố. Tôi đoán rằng sau ngần ấy năm, vết thương nơi tâm hồn mẹ vẫn chưa lành, và nếu nhắc đến bố thì vết thương ấy sẽ tấy lên, nên mẹ luôn chọn cách né tránh. Chính vì thế mà tôi không biết gì nhiều về mối tình của bố mẹ tôi.

Nhưng tôi vẫn biết rằng mối tình ấy đẹp lắm. Tôi từng nghe mẹ tôi nói với một người bạn của mẹ rằng khi mới quen mẹ, bố hay chuẩn bị bữa sáng trong hộp thủy tinh rồi sang nhà đưa mẹ để mẹ mang đi làm.

Hồi ấy mẹ bận, toàn ăn ở tiệm nên mẹ rất quý những bữa sáng như vậy.

Bố có tài nấu nướng nên món nào bố làm cũng ngon. Về sau, bố mẹ thành vợ chồng rồi, toàn bộ việc bếp núc đều là do bố làm, còn mẹ thì bố tuyệt đối không cho vào bếp, vì bố muốn thấy mẹ mỉm cười khi ăn những món bố nấu.

Không biết bao nhiêu lần rồi, tôi ước bố đừng xa mẹ.

Suốt bao năm qua mẹ tự nấu bữa sáng, không biết mẹ nghĩ gì nhỉ?

* * *

Cả một buổi chiều tôi vùi đầu vào Vật lý.

Tôi xem lại lý thuyết của cả chương Dao động cơ, xem hướng dẫn giải bài tập rồi làm bài tập một mạch không nghỉ.

Làm hết bài tập rồi, tôi tựa lưng vào ghế và thầm nghĩ rằng nhất định tối nay tôi phải ngủ sớm để mai dậy đón bình minh.

Từ đầu học kỳ đến giờ, chưa hôm nào tôi ngủ trước mười một giờ ba mươi vì bận học. Tôi chẳng nhớ lần cuối cùng tôi đón bình minh là khi nào nữa.

Công ty mẹ làm việc nằm khá xa nên ngày nào mẹ cũng dậy lúc bốn giờ rưỡi để đón chuyến xe buýt sớm nhất trong ngày lúc năm giờ, còn tôi thì lúc nào cũng dậy lúc sáu giờ, ăn tạm mì gói rồi đến lớp.

Thời gian để ăn uống đàng hoàng còn chẳng có, thì tôi làm gì có thời gian ngắm mặt trời lên.

Tôi ghét sự tạm bợ đó. Tôi muốn làm một điều gì khác đi.

* * *

Truyện ngắn Mực Tím: Bữa sáng cho mẹ- Ảnh 2.

Minh họa: PHÚC GIANG

Báo thức của tôi vang lên lúc năm giờ.

Tôi để nó reo một lúc, cuối cùng cũng đưa tay với lấy điện thoại để tắt nó đi.

Vì không quen dậy lúc năm giờ nên tôi vẫn còn mệt. Tôi ngồi trên giường, nhưng cũng biết rằng nếu tôi cứ ngồi trên giường mãi như vậy thì dẫu có dậy sớm cũng vô nghĩa, nên tôi bước xuống giường, gấp chăn gối gọn gàng rồi rời khỏi phòng ngủ.

Tự hào mà nói, tôi thật sự đã nấu bữa sáng.

Tôi áp chảo hai lát bánh mì, làm hai phần trứng ốp la để lên bánh mì rồi cắt dưa leo đặt trên cùng. Tôi chẳng biết gọi nó là món gì nữa, tôi làm vì thấy nó dễ làm thôi. Tôi cũng thấy nó không ngon lắm. Bánh mì khá khô, còn hơi cháy nữa, nhưng dẫu sao vẫn hơn mì gói.

* * *

Tôi đã nấu bữa sáng gần một tuần rồi, khi thì cơm chiên trứng, khi thì trứng sốt cà chua ăn cùng bánh mì lát, khi thì bánh mì ăn cùng thịt kho, vậy mà mẹ vẫn nghĩ rằng tôi ăn mì gói. Tôi cũng chưa giải thích gì với mẹ.

Tôi không đặt báo thức vào sáng chủ nhật, nhưng vẫn dậy sớm vì tiếng động phát ra từ trong bếp. Mẹ dậy nấu bữa sáng.

Lúc tôi đi vào bếp, mẹ đã hơi ngạc nhiên.

- Mẹ tưởng con ngủ đến tám giờ chứ.

- Thôi mà mẹ. Mẹ nấu cơm hả? - Tôi chỉ vào chiếc nồi cơm điện mà mẹ chưa rút phích, đèn báo hiệu ở chế độ giữ ấm.

- Không. Xôi đó. - Nói rồi mẹ mở nắp nồi cơm điện. Hơi nóng bốc lên, hương thơm dịu dàng của xôi tỏa khắp gian bếp. Tôi ghé mắt nhìn vào, thấy xôi có màu xanh thật dễ chịu. Là màu của lá dứa.

Mẹ xới xôi ra đĩa, rắc lạc rang và dừa bào sợi rồi để lên bàn. Lúc mẹ ngồi xuống, tôi nói với mẹ:

- Mẹ, lần sau mẹ để con nấu đồ ăn sáng cho mẹ.

- Con nấu được hả?

- Thật mà mẹ. Mấy hôm nay con toàn tự nấu đồ ăn sáng.

Mẹ nhìn tôi, nửa tin nửa ngờ, nhưng rồi chỉ mỉm cười. Tôi đoán là mẹ cười vì thấy những lời tôi nói thật ngô nghê và không đáng tin tẹo nào, nhưng sự thật là tôi đã tự nấu bữa sáng mà.

Thôi vậy, tuần sau, tôi sẽ dành thời gian xem hướng dẫn nấu các món ăn, để đến chủ nhật khi mẹ được nghỉ làm, tôi sẽ nấu cho mẹ một bữa sáng thật ngon. Lúc đó chắc mẹ sẽ mỉm cười thật hạnh phúc, vì bữa sáng tôi làm sẽ không chỉ có mỗi thức ăn, mà còn có tình yêu của tôi dành cho mẹ.

Mẹ, con yêu mẹ rất nhiều.

NING
PHÚC GIANG
NAM KHA


Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên
    Truyện ngắn Mực Tím: Kịch bản dành cho vai phụ

    Truyện ngắn Mực Tím: Kịch bản dành cho vai phụ

    Hóa ra, hạnh phúc không nhất thiết phải là được sắm vai công chúa trong cổ tích. Chỉ cần gặp đúng người biết trân trọng giá trị thật của mình, ngay cả một “cái cây” khô cằn cũng có thể nở hoa rực rỡ nhất trong mùa hè năm ấy.

    Truyện ngắn Mực Tím: Quả cầu tuyết

    Truyện ngắn Mực Tím: Quả cầu tuyết

    Mùa hè sau trở về thăm lại quê nhà, việc đầu tiên Thi làm là đi tìm gặp Trâm. Đôi bạn sẽ lại ngồi dưới gốc xoan, nhấm nháp những chiếc bánh quy thơm giòn và thủ thỉ biết bao nhiêu là chuyện.

    Truyện ngắn Mực Tím: Tiếng đàn dở dang

    Truyện ngắn Mực Tím: Tiếng đàn dở dang

    Ánh không chắc có thể để ai bước vào thế giới của mình, nhưng lần đầu tiên, Ánh cảm thấy có lẽ việc mở lòng cũng không phải là điều quá tệ.

    5 bài thơ tham dự Hội thi Sáng tác văn học

    5 bài thơ tham dự Hội thi Sáng tác văn học

    Mời bạn đọc 5 bài thơ tham dự Hội thi sáng tác văn học dành cho đội viên, học sinh lần 9 năm 2025-2026.

    Truyện ngắn Mực Tím: Lãng mạn là khi có cậu

    Truyện ngắn Mực Tím: Lãng mạn là khi có cậu

    Cô bạn quay sang nhìn tôi nói: “Sao mà họ lại lãng mạn đến thế không biết?”. Chưa đầy một giây sau, cô lại gật gù bồi thêm câu quen thuộc: “Mà thôi, khô khan như cậu thì làm sao hiểu nổi thế nào là lãng mạn?”.

    Truyện ngắn Mực Tím: Một tin nhắn chưa kịp trả lời

    Truyện ngắn Mực Tím: Một tin nhắn chưa kịp trả lời

    Người ta thường nói, tốc độ trưởng thành của con cái không bao giờ theo kịp tốc độ già đi của ba mẹ. Đến khi ta kịp hiểu ra, có khi họ đã đứng ở một phía rất xa của cuộc đời. Vì thế khi có thể hãy trở về nhà.

    Người đặt những viên gạch đầu tiên của ban Thiếu nhi Thành Đoàn và báo Khăn Quàng Đỏ

    Người đặt những viên gạch đầu tiên của ban Thiếu nhi Thành Đoàn và báo Khăn Quàng Đỏ

    Cầm tờ báo Khăn Quàng Đỏ rực rỡ sắc màu trên tay, cô Nguyễn Thị Nghĩa (bí danh Chín Ngân) khẽ mỉm cười. Ký ức về những ngày đầu gian khó, đầy thử thách đến với hoạt động Đội và làm báo thiếu nhi chợt ùa về trong cô qua từng câu chuyện.

    Truyện ngắn Mực Tím: Sát vách là idol

    Truyện ngắn Mực Tím: Sát vách là idol

    Cô ấy không chỉ là bạn thân mà còn là người luôn đồng hành, cổ vũ cậu trên mọi bước đường. Và hơn nữa, Thanh Thảo còn là người mà cậu cảm mến. Mọi sự cố gắng của Duy Anh không chỉ vì chính bản thân mà còn vì người con gái trước mặt mình.

    Truyện ngắn Mực Tím: Nữ hoàng cơm tấm

    Truyện ngắn Mực Tím: Nữ hoàng cơm tấm

    Bà Tám Thơm trong bếp nhìn ra, thấy hai đứa nhỏ ngồi rù rì rủ rỉ, bà cười tủm tỉm. Chẳng biết ngày mai họ có thành đôi thành cặp hay không, chỉ biết là quán cơm tấm Tám Thơm từ nay sẽ trở thành "cung điện" nguy nga nhất.

    Truyện ngắn Mực Tím: Đường vòng

    Truyện ngắn Mực Tím: Đường vòng

    Có lẽ, giữa thế giới rộng lớn mênh mông, gặp được một người sẵn sàng lắng nghe, thấu hiểu và không hờn trách mình như chị Thư chính là món quà tuyệt vời nhất.