img

Đã hai tháng trôi qua kể từ khi tôi đến làm thêm ở cửa hàng thủy sinh Cá Nhiệt Đới, nhưng mỗi lần xuống xe ở trạm dừng xe buýt gần tiệm, tôi lại giống như quay trở về ngày đầu tiên đến đây xin việc...

Hôm ấy, những cơn mưa dai dẳng do ảnh hưởng của một cơn bão nhuộm ướt sũng cả thành phố. Vốn là đứa nhút nhát, khi phải đối mặt với những thay đổi mới luôn khiến tôi lo lắng thái quá. Đôi khi nó giống như một quả bóng phồng to lên sau mỗi giây, cho đến khi nó đủ lớn và làm tôi ngạt thở...

Nhưng may thay, ngay cái khoảnh khắc tôi tính xoay người bỏ chạy thì cánh cửa tiệm mở ra, một chàng trai xuất hiện phía sau cánh cửa, sau lưng anh là cả rừng thủy sinh xanh mát đầy sống động. Thoáng chốc ấy làm tôi có cảm giác như mình vừa đi lạc vào giữa khu rừng nhiệt đới dưới đáy biển.

“Xin chào”. Đó là câu đầu tiên anh chàng ấy nói với tôi, kèm theo một nụ cười rạng rỡ tựa ánh mặt trời khiến tôi ngay lập tức... ho sặc sụa.

Nhưng không phải vì người ta xấu xí hay gì đâu, mà là bởi vì quả bóng hơi căng thẳng trong tôi thoáng cái xẹp xuống, làm tôi không kịp phản ứng mới gây ra hành động thất thố như vậy.

Anh chàng ấy có mái tóc nâu bồng bềnh rất lãng tử, mặc áo thun trắng, quần jeans cùng màu và đeo một chiếc tạp dề màu xám trắng.

Trông anh trẻ trung và có gì đó rất thu hút ngay từ cái nhìn đầu tiên. Thấy tôi như vậy, anh lo lắng hỏi tôi có sao không, trong khi dẫn tôi vào bên trong tiệm.

Khi đang rót nước, anh còn nói đùa rằng: “Không biết có phải tại anh trông đáng sợ quá không, làm em sợ rồi à?”.

Tôi nhận lấy cốc nước anh đưa, lòng vẫn chưa hết hốt hoảng: “Dạ không phải, tại em hơi giật mình chút thôi ạ”.

Thấy tôi như vậy nên anh không dông dài mà vào thẳng vấn đề luôn: “Anh tên Dũng, cũng có thể nói một nửa tiệm này là của anh.

Vì tiệm mới mở chưa lâu nên tụi anh cần người phụ giúp thu ngân, còn công việc chủ yếu thì làm việc trên máy tính quản lý cửa hàng online của tiệm, phụ giúp live stream và đăng bài lên page”.

Tiếp đó anh Dũng hỏi tôi một vài câu về kỹ năng dùng phần mềm Excel đơn giản, khả năng viết, kinh nghiệm công việc...

Thực ra trước khi tới đây xin việc tôi đã xem bài đăng tuyển dụng rồi, phải chắc chắn mình làm được thì mới đến, nhưng vẫn khiêm tốn xin anh chỉ dẫn và cho mình cơ hội làm thử.

Và cứ thế mọi thứ bắt đầu, từ đó đến giờ thoáng cái đã qua hai tháng, tiệm cá thủy sinh này đã trở thành một phần thân thuộc trong cuộc sống của tôi.

Dẫu vậy nhưng mỗi khi đối mặt với anh Dũng tôi vẫn khá ngượng ngùng. Còn đối với anh Tùng - chủ của một nửa còn lại của tiệm thì dễ dàng hơn, vì tính anh khá trẻ con và hào sảng.

Truyện ngắn Mực Tím: Hài lòng thì sẽ ổn thôi!- Ảnh 1.

Minh họa: PHÚC GIANG

Chắc vì được sống trong môi trường thế này nên tôi cảm thấy mình cũng ngày càng sáng sủa hẳn ra. Tuy rằng tôi hơi hậu đậu và có phần “chậm tiêu”, nhưng may thay vẫn khớp với nhịp độ của tiệm nên chưa bị đá văng ra khỏi guồng quay này.

Trong tiệm đúng là không nhiều việc thật... đó là ý tượng trưng thôi, vì tôi chỉ ngồi thu lu ở quầy thu ngân cả ngày không cần tiếp đón quá nhiều người.

Đơn hàng chủ yếu đến từ cửa hàng online trên page của tiệm. Tôi làm ở đây được một tháng thì anh Tùng bắt đầu chơi TikTok quay lại cảnh đàn cá, các bể thủy sinh, vậy nên công việc phụ chỉnh video đăng mạng xã hội cũng đến lượt tôi luôn.

Tôi nhấn nút đăng video đã sửa xong lên kênh TikTok, tiện thể là người thứ nhất nhấn like luôn, xong rồi ngẩng đầu lên ngáp dài một cái. Mắt vô tình liếc ra hướng cửa, thấy loáng thoáng bóng anh Tùng bên ngoài đang nói chuyện với một cô gái ăn mặc khá “chất”.

Tôi chống cằm híp mắt nhìn bọn họ nói cười vui vẻ, nhẩm tính sơ sơ thì trong vòng hai tháng anh Tùng đã dẫn tới tiệm cô bạn gái thứ 6 rồi, vị chi cứ cách tầm chục ngày là anh lại thay bạn gái một lần...

Kết quả tính toán này khiến tôi ái ngại, anh Tùng đúng là người không thể sống cô đơn quá lâu, còn anh Dũng thì lại hoàn toàn khác...

Đến đây tôi đưa mắt nhìn quanh tiệm tìm kiếm bóng dáng anh Dũng nhưng không thấy. Bình thường anh chỉ hay quanh quẩn bên đám cá và thủy sinh, nên nếu không thấy anh trong tiệm thì rất có khả năng anh đang ở bể cá giống đằng sau tiệm.

Tôi thoáng thư giãn một chút, thả lỏng người ngắm những bể cá thủy sinh trong tiệm. Tôi rất thích ngắm những chiếc bể cá xinh đẹp này.

Bên trong làn nước trong veo là đàn cá cảnh xinh đẹp đủ loại đủ sắc và kiểu dáng bơi lội phía trên khu rừng thủy sinh xanh ngắt. Những chiếc lá màu xanh của các loại tảo, rong uốn lượn dưới làn nước như mái tóc thiếu nữ bồng bềnh trong gió.

Đàn cá đang bơi lượn trong ấy dường như chẳng có chút muộn phiền nào.

Đôi khi, tôi ước mình có thể sống giống như một chú cá, hằng ngày vui vẻ bơi lội trong làn nước biếc.

Vậy thì tôi sẽ không phải đối mặt với đủ kiểu muộn phiền cuộc sống đang bủa vây mình cả bên trong lẫn bên ngoài, không cần gồng mình lên thay đổi bản thân để cố gắng hòa nhập vào một môi trường mới, để người khác thích mình thì phải trở nên càng xinh đẹp giỏi giang hơn, vì những con cá trong đàn chúng chẳng phân biệt gì, vốn đã thích nhau sẵn rồi.

“Em nhầm to rồi nha”. Chắc trong lúc ngẩn người tôi đã vô thức nói ra lời trong lòng, lại vô tình thế nào bị anh Dũng đúng lúc nghe được.

Đến khi anh nói câu đó tôi mới giật mình sực tỉnh, ngẩng đầu khỏi bể cá. Ngay lập tức ánh mắt đã “va” phải khuôn mặt vẫn rất đỗi thong dong của anh.

“Ngay cả cá cũng có phân chia cấp bậc đó, chính con người đã luôn phân chia và định giá cho chúng”. Anh Dũng nói tiếp, vừa nói vừa cầm chiếc vợt nhỏ đi đến phía bên kia bể, bắt đầu dọn dẹp bên trong.

Truyện ngắn Mực Tím: Hài lòng thì sẽ ổn thôi!- Ảnh 2.

Minh họa: PHÚC GIANG

“Dạ”. Tôi hơi ngơ ngác đáp một tiếng, vì còn chưa hoàn toàn tỉnh táo sau cú đúp bất ngờ - vừa bị bắt quả tang tôi đang làm biếng, vừa nghe được câu nói khá là “khó xơi” của anh.

Trong lòng tôi cảm thấy thoáng khó chịu, vì trong tình huống này thường thì người ta sẽ nói mấy lời hợp tai an ủi nhau, nhưng anh Dũng lại làm ngược lại, nói ra một câu càng xoáy sâu vào nỗi đau của tôi hơn. Tôi cúi đầu ngượng ngùng, lom khom lủi về quầy thu ngân.

Vừa ngồi vào quầy đã nghe tiếng anh Dũng nói tiếp: “Nhưng mà em nói đúng một điều, đó là: đám cá trong một đàn thì yêu thương nhau một cách rất tự nhiên không hề phân biệt gì, chỉ con người mới có thật nhiều quy tắc, thật nhiều tiêu chuẩn để đánh giá, định giá thôi”.

Anh vừa dọn vừa nói, nụ cười trên mặt vẫn thật gần gũi. “Nhưng chỉ cần em không để ý tới những tiêu chuẩn và quy tắc đó mà hài lòng với cuộc sống của mình thì em sẽ ổn thôi”.

Tôi ngơ ngác một chút trước câu nói thật sâu sắc của anh, chưa kịp suy nghĩ kỹ càng đã bật thốt ra: “Nhưng làm sao không để ý tới những thứ đó được, khi mình mỗi ngày đều sống trong môi trường đó ạ”.

Anh Dũng thoáng mỉm cười, dừng lại động tác dọn bể, một tay chống lên thành cạnh bể, một tay vân vê đám râu mới nhú nơi cằm, ngẫm nghĩ rồi nói: “Cái này thì... chắc phải đợi em tìm được một công việc, một sở thích hoặc một thứ gì đó khiến em cảm thấy thực sự hứng thú, để say mê làm nó cả đời và chỉ tập trung vào mỗi điều mình yêu thích, điều mình cảm thấy bản thân có giá trị hơn.

Khi làm điều đó thì mình sẽ trở nên vui vẻ hơn, trở nên đẹp hơn, giỏi hơn mỗi ngày bằng khả năng của chính mình, thì chắc tới lúc đó mới có thể bỏ qua hết thảy những tiếng nói gièm pha tới từ bên ngoài để sống cuộc sống của chính mình”.

Tôi biết anh Dũng là người trầm tĩnh, nhưng để được nghe anh nói những lời thật chân thành từ tận đáy lòng như thế này thì là lần đầu tiên.

Cảm nhận được anh không hề ghét bỏ hay có ý chê cười gì mình, thậm chí còn cố ý dẫn dắt ngầm, nên chút cương cứng trong lòng tôi thoáng thả lỏng, cũng lần đầu tiên mở lòng hơn hỏi anh: “Vậy anh Dũng đã tìm được thứ ấy chưa ạ?”.

Anh Dũng nhún vai, dang rộng tay, nụ cười trên khuôn mặt một nửa thỏa mãn một nửa bất lực.

Hình ảnh ấy gói gọn trong không gian nhỏ xinh của căn tiệm, giữa những bể cá thủy sinh xanh rì xinh đẹp đã đủ nói lên tất cả: Anh Dũng thích công việc mà anh đang làm, công việc này khiến anh cảm thấy vui vẻ mà vẫn mang đến giá trị cho anh, dẫu rằng nó có thể chẳng khiến anh trở thành triệu phú hay tỷ phú gì được.

Tôi cũng bị “lây nhiễm” năng lượng tích cực ấy, cảm thấy cả người thoáng nhẹ nhàng hơn.

Với một người nhút nhát và thường bị chứng lo lắng thái quá như tôi, tôi nghĩ mình sẽ mất thật nhiều thời gian để tìm ra công việc, hoặc một sở thích nào đó khiến mình say mê với nó mà quên hết sự đời.

Dẫu đây có thể là một lựa chọn khá rủi ro vì tôi cũng muốn mình sẽ kiếm được thật nhiều tiền, nhưng tôi sẽ dành thời gian để suy nghĩ thử xem sao.

MINH HOA EJ
PHÚC GIANG
NAM KHA
Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên
    Truyện ngắn Mực Tím: Dáng vẻ đẹp nhất

    Truyện ngắn Mực Tím: Dáng vẻ đẹp nhất

    Cuối cùng thì sao? Hai thế giới vẫn giao nhau và gắn kết tới tận bây giờ đó thôi! Bởi cuộc sống của tôi từ khi có Nhung đã được điểm tô thêm những mảng màu dịu êm, như dáng vẻ Nhung an nhiên tự tại, đeo tai nghe và đọc sách ở một góc sân trường ngập nắng.

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngày tươi đẹp

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngày tươi đẹp

    Hai tụi mình cùng đạp xe về nhà. Trời nóng như vậy, khó chịu như vậy, nhưng không phải là một ngày tồi tệ đâu. Cũng có thể tính là một ngày đẹp trời đó chứ. Mình sẽ trân trọng những tháng ngày thật đẹp này.

    Truyện ngắn Mực Tím: Nàng gia sư và cô nhóc lém lỉnh

    Truyện ngắn Mực Tím: Nàng gia sư và cô nhóc lém lỉnh

    Chúng tôi có sở thích chung về nghệ thuật. Anh hay tag tôi vào mấy clip bài hát hay hoặc vẽ tranh. Còn tôi sẽ gửi anh những link bộ phim tôi yêu thích. Qua đó, tôi và anh có nhiều điều hơn để nói với nhau.

    Truyện ngắn Mực Tím: Những ngày mai mong chờ

    Truyện ngắn Mực Tím: Những ngày mai mong chờ

    Bài tập về nhà cuối cùng có lẽ đã được bắt đầu thực hành từ hôm nay, nhưng tôi biết vẫn còn có những ngày mai phía trước đang mong chờ chúng tôi.

    50 năm những hạt mầm nhỏ lớn lên cùng thành phố

    50 năm những hạt mầm nhỏ lớn lên cùng thành phố

    Tròn 50 năm mang tên Bác, Thành phố Hồ Chí Minh không ngừng chuyển mình và phát triển mạnh mẽ qua từng giai đoạn. Trong dòng chảy ấy, thành phố giống như một khu vườn lớn. Ở đó, mỗi thế hệ là một lần gieo hạt.

    Truyện ngắn Mực Tím: Lưng chừng nhớ, mượn cớ thương

    Truyện ngắn Mực Tím: Lưng chừng nhớ, mượn cớ thương

    Được cười, nụ cười của thằng con trai vừa tìm được đáp án cho câu hỏi khó nhất cuộc đời mình. Chuyện tương lai ra sao, ừ thì... sau này sẽ rõ. Còn bây giờ, ít ra ai kia cũng đã có cái cớ để thương mến ai đó rồi.

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngoan nào, có bà ở đây!

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngoan nào, có bà ở đây!

    Mỗi khi gặp chuyện gì khó khăn, tôi lại nhắm mắt tưởng tượng mình đang nằm trên chiếc võng đay cũ kỹ năm nào. Tôi nghe tiếng bà lọc cọc trong bếp, nghe mùi khói bếp nồng nàn, và nghe thấy giọng nói phù sa ấy thì thầm.

    Truyện ngắn Mực Tím: Người lạ

    Truyện ngắn Mực Tím: Người lạ

    Tôi không trách cậu ta, chưa bao giờ trách vì cậu ta đã bỏ thư vào sách của mình, tôi chỉ tự trách bản thân vì đã không tìm ra chúng sớm hơn.

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa của riêng mình

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa của riêng mình

    Thì ra mỗi người đều có một mùa để thuộc về, như cái cây và bông hoa cũng cần có một mùa để rực nở. Không phải ai cũng kịp rực rỡ trong cùng một mùa hè. Và cũng chẳng sao cả nếu mùa của chúng ta đến muộn hơn một chút.

    Truyện ngắn Mực Tím: Phía sau lời cá cược

    Truyện ngắn Mực Tím: Phía sau lời cá cược

    Cảm giác khi nghe thấy mình bị đem ra làm trò cá cược là như thế nào? Tất nhiên là tôi tức giận, nhưng tôi ém cục tức ấy xuống, giả bộ như không biết gì. Để xem mấy cậu bạn kia diễn trò như thế nào trước mặt tôi đây?