img

Lan Nhi và Nhật Dương là thành viên trong đội tuyển học sinh giỏi. Lan Nhi ở đội tuyển Văn, Nhật Dương ở đội tuyển Lý. Những buổi chiều cắp cặp đến trường ôn luyện, Lan Nhi vẫn thấy Nhật Dương ngồi trong lớp, vò đầu bứt tai giải những bài tập khó nhằn. Bao giờ cậu cũng là người đến sớm nhất, và Lan Nhi luôn là người đến thứ hai.

Lớp Văn và lớp Lý sát bên cạnh. Giờ giải lao, học sinh hai lớp thường rủ nhau ra căng tin uống nước hoặc ngồi trên ghế đá chuyện trò, đọc sách. Những lúc như thế, Lan Nhi thường nhìn trộm Nhật Dương.

Cậu bạn có đôi mắt một mí dài thật dài, khi cười bên má trái lờ mờ cái lúm đồng tiền rất duyên. Nhật Dương không phải người hoạt ngôn, nhưng những lời cậu nói ra Lan Nhi đều cảm thấy dễ nghe, có lẽ vì chất giọng trầm và ngân đặc trưng của cậu.

Lan Nhi học tốt ngữ văn và các môn khoa học xã hội, nhưng khoa học tự nhiên lại khá kém. Bài kiểm tra trên lớp, đặc biệt là môn vật lý, cố lắm cũng chỉ được bảy điểm. Thế nên Lan Nhi rất ngưỡng mộ các bạn đội tuyển lớp bên cạnh, cô bạn luôn ước ao được thân thiết hơn với những con người tài năng ấy.

Vậy mà Lan Nhi có biết đâu, các bạn lớp Lý từ lâu cũng âm thầm xem trọng các bạn lớp Văn. Nghe mọi người bảo Lan Nhi làm văn nghị luận rất tốt, lập luận chặt chẽ, dẫn chứng thuyết phục, lại đầy sáng tạo và suy tư mới mẻ, Nhật Dương nể quá. Cậu muốn nhờ Lan Nhi chỉ giáo và hỏi mượn cuốn sách Tuyển tập truyện ngắn

Việt Nam đặc sắc. Hôm trước cậu thấy Lan Nhi ngồi đọc dưới gốc phượng, có vẻ mê say và tâm đắc.

Truyện ngắn Mực Tím: Như hai giọt nước - Ảnh 1.

Minh họa: PHÚC GIANG

Nhưng tự nhiên xáp đến Lan Nhi, nhờ vả đủ chuyện như thế trong khi cả hai không mấy thân thiết, liệu có sỗ sàng quá không? Thế là Nhật Dương lân la sang lớp Văn tìm cách tiếp cận Lan Nhi.

Nhật Dương qua chơi thường xuyên Lan Nhi vui lắm. Mỗi khi cậu bạn bước tới, hai má Lan Nhi nóng bừng, nói năng chẳng đâu vào đâu. Đến khi Nhật Dương đi khuất rồi, Lan Nhi mới thấy mình ngốc, sợ bản thân làm điều gì vô duyên.

Lan Nhi đúng là lo hão, Nhật Dương chẳng những không thấy Lan Nhi kém duyên, mà một ngày nọ cậu bỗng mời Lan Nhi đi uống nước, không phải ở căng tin mà ở tiệm cà phê mới mở gần trường.

Tất nhiên Lan Nhi đồng ý ngay, nhưng sắp đến ngày hẹn cô bạn đâm lo lắng, suy nghĩ đủ thứ rồi thành e sợ. Thế là Lan Nhi nghĩ ra một cách, chính là nhờ Lâm Nhi, em gái song sinh của mình đi gặp Nhật Dương.

Lâm Nhi sinh sau Lan Nhi năm phút, hai chị em giống hệt nhau, chỉ là tóc Lâm Nhi ngắn hơn, chân mày cũng rậm hơn một chút. Lâm Nhi học khác trường với chị gái, rất lanh lợi hoạt bát, không hiền và rụt rè như Lan Nhi. Nghe chị nhờ vả chuyện ngộ nghĩnh như vậy, Lâm Nhi bật cười khanh khách, nhận lời ngay.

"Được thôi, em sẽ giúp chị. Nhưng nếu cậu Nhật Dương ấy biết được thì sao?".

"Chỉ cần em giả bộ giống chị là cậu ấy sẽ không nhận ra đâu".

"Hơi khó đấy". Lâm Nhi để tay lên cằm, đảo mắt một vòng. "Nhưng em sẽ cố gắng. Chị kiệm lời như vậy, thì em chỉ cần ngồi yên nghe cậu ấy nói thôi là được nhỉ?".

Lan Nhi khẽ thở dài, nằm trên giường ôm chiếc gối mềm, môi mím chặt.

* * *

Đến ngày hẹn, Lan Nhi chuẩn bị váy áo cho Lâm Nhi, còn tết giúp em hai bím tóc thật xinh. Đứng trước gương, Lâm Nhi tròn mắt nhìn bản thân, ngạc nhiên xen lẫn thích thú. Trước giờ cô nhỏ chỉ quen mặc áo phông quần bò, tóc cột đuôi gà, có bao giờ ăn diện kiểu này đâu.

Tiễn em ra trước cổng nhà, Lan Nhi luôn miệng dặn dò phải giả bộ cho giống. Lâm Nhi gật đầu như gà mổ thóc, mãi đến khi sắp đến giờ hẹn mới vội vàng leo lên xe đạp điện, hồi hộp chạy đến tiệm cà phê gần trường chị gái. Bây giờ Lâm Nhi mới thấy lo, nhưng muộn mất rồi, đâm lao thì phải theo lao thôi.

Nghĩ thế, Lâm Nhi dựng xe dưới mái hiên, hùng dũng hiên ngang mở cửa bước vào quán. Nhật Dương đang đợi ở chiếc bàn trong góc, thấy Lâm Nhi đến liền đứng dậy kéo ghế mời ngồi, tươi cười khen cô bạn đúng hẹn. Lâm Nhi cố gắng nở nụ cười nhẹ nhàng, nhưng trán thì lấm tấm mồ hôi.

Nhật Dương thao thao đủ thứ chuyện, nào là đội tuyển Văn, đội tuyển Lý, rồi còn nhờ làm dàn ý mấy bài văn nghị luận, mượn cuốn sách tuyển tập truyện ngắn. Lâm Nhi nghe chẳng hiểu, nhưng nhớ lời chị gái dặn dò, cô nhỏ chăm chú lắng nghe, Nhật Dương nói gì cũng đồng ý.

Lần gặp gỡ này không kéo dài như Lâm Nhi lo ngại. Nhật Dương có buổi học ở trung tâm tiếng Anh nên cậu chỉ chuyện trò được khoảng nửa giờ. Cả hai tạm biệt trước cửa quán rồi chạy xe đi hai ngả. Lâm Nhi thở phào vì đã hoàn thành nhiệm vụ chị gái giao cho.

Nhật Dương hẳn nhiên rất vui sướng vì được ngồi cùng cô bạn mình thầm quý mến. Thế nhưng khi niềm hạnh phúc lắng xuống, cậu nghe lòng hoang mang xen lẫn chút nghi ngờ.

* * *

Truyện ngắn Mực Tím: Như hai giọt nước - Ảnh 2.

Minh họa: PHÚC GIANG

Chiều thứ bảy có lớp bồi dưỡng, Nhật Dương đến trường muộn hơn mọi khi. Thấy Lan Nhi nơi hành lang, cậu vui vẻ tiến đến bên cạnh, tươi cười bảo:

"Gặp Lan Nhi ở tiệm cà phê vui quá. Chỉ tiếc là mình có buổi học ở trung tâm nên không nói chuyện được nhiều".

"Mình... mình...".

Trước Nhật Dương đang liến thoắng, Lan Nhi lại lúng búng như ngậm hột thị. Hai tai cô bạn đỏ bừng, sắc đỏ ấy lan sang đôi má rồi xuống đến tận cổ. Xưa nay Lan Nhi đã từng nói dối bao giờ đâu, nên lúc này cảm thấy rất khó xử.

Nhật Dương chẳng hiểu tại sao Lan Nhi ngắc ngứ như vậy. Nụ cười trên môi tan biến, cậu đâm ngẩn ngơ:

"Hay Lan Nhi không vui? Mình vô ý thật, chắc đã làm cậu khó chịu rồi".

"Không phải! Không phải! Cậu đừng hiểu lầm".

Lan Nhi rối rít xua tay, chưa bao giờ khổ sở như thế. Cuối cùng Lan Nhi hít một hơi sâu, quyết định nói ra sự thật. Hôm trước đi gặp Nhật Dương về, Lâm Nhi đã khuyên chị gái nên thành thật với cậu bạn. 

Nhật Dương hòa nhã rộng lượng, chắc chắn sẽ thông cảm cho tâm tình của Lan Nhi. Thế nhưng Lan Nhi vẫn lo, biết đâu Nhật Dương nổi giận, thậm chí không thèm nhìn mặt Lan Nhi nữa thì sao?

Trái với điều Lan Nhi lo sợ, Nhật Dương không mấy bất ngờ trước lời thú nhận này. Hôm trước cậu đã thấy có gì đó hơi bất thường. Cô gái ngồi cùng cậu là Lan Nhi đấy, mà sao cậu cứ mơ hồ cảm thấy không phải. Hóa ra lại là em gái song sinh của cô bạn.

"Mình không giận đâu". Nhật Dương lắc đầu, chỉ thấy tò mò. "Mà tại sao Lan Nhi lại làm như vậy?".

Lan Nhi ngượng ngùng xoắn hai tay vào nhau:

"Vì mình quá lo lắng và xấu hổ khi hẹn gặp cậu ở đâu đó ngoài trường học. Nhưng mình hứa, buổi hẹn sau chuyện này sẽ không tái diễn đâu".

Một thoáng ngỡ ngàng, Nhật Dương nhìn cô bạn, lém lỉnh hỏi:

"Mình có nên xem đây là một lời mời không nhỉ?".

Lan Nhi lấy hết dũng khí, ngẩng đầu nhìn thẳng vào Nhật Dương, mím môi đáp:

"Là một lời mời đấy!".

Nhật Dương cười thật tươi, cái lúm đồng tiền lấp ló trên má trái. Cậu mấp máy môi muốn nói điều gì, ngay lúc này thì tiếng trống vang lên. Lan Nhi bối rối cúi đầu chào cậu rồi vội vã chạy ào vào lớp.

Nhật Dương vẫn đứng chỗ hành lang, trong lòng đan xen nhiều suy nghĩ trộn lẫn. Cậu tự hỏi sẽ ra sao nếu nhờ Nhất Dương, anh trai song sinh của mình đi gặp Lan Nhi trong lần hẹn tới. Trò đùa này chắc sẽ khiến cô bạn kinh ngạc và khó xử lắm, vì trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp đến như vậy.

LÊ NHUNG
PHÚC GIANG
NAM KHA
Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên
    50 năm những hạt mầm nhỏ lớn lên cùng thành phố

    50 năm những hạt mầm nhỏ lớn lên cùng thành phố

    Tròn 50 năm mang tên Bác, Thành phố Hồ Chí Minh không ngừng chuyển mình và phát triển mạnh mẽ qua từng giai đoạn. Trong dòng chảy ấy, thành phố giống như một khu vườn lớn. Ở đó, mỗi thế hệ là một lần gieo hạt.

    Truyện ngắn Mực Tím: Lưng chừng nhớ, mượn cớ thương

    Truyện ngắn Mực Tím: Lưng chừng nhớ, mượn cớ thương

    Được cười, nụ cười của thằng con trai vừa tìm được đáp án cho câu hỏi khó nhất cuộc đời mình. Chuyện tương lai ra sao, ừ thì... sau này sẽ rõ. Còn bây giờ, ít ra ai kia cũng đã có cái cớ để thương mến ai đó rồi.

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngoan nào, có bà ở đây!

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngoan nào, có bà ở đây!

    Mỗi khi gặp chuyện gì khó khăn, tôi lại nhắm mắt tưởng tượng mình đang nằm trên chiếc võng đay cũ kỹ năm nào. Tôi nghe tiếng bà lọc cọc trong bếp, nghe mùi khói bếp nồng nàn, và nghe thấy giọng nói phù sa ấy thì thầm.

    Truyện ngắn Mực Tím: Người lạ

    Truyện ngắn Mực Tím: Người lạ

    Tôi không trách cậu ta, chưa bao giờ trách vì cậu ta đã bỏ thư vào sách của mình, tôi chỉ tự trách bản thân vì đã không tìm ra chúng sớm hơn.

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa của riêng mình

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa của riêng mình

    Thì ra mỗi người đều có một mùa để thuộc về, như cái cây và bông hoa cũng cần có một mùa để rực nở. Không phải ai cũng kịp rực rỡ trong cùng một mùa hè. Và cũng chẳng sao cả nếu mùa của chúng ta đến muộn hơn một chút.

    Truyện ngắn Mực Tím: Phía sau lời cá cược

    Truyện ngắn Mực Tím: Phía sau lời cá cược

    Cảm giác khi nghe thấy mình bị đem ra làm trò cá cược là như thế nào? Tất nhiên là tôi tức giận, nhưng tôi ém cục tức ấy xuống, giả bộ như không biết gì. Để xem mấy cậu bạn kia diễn trò như thế nào trước mặt tôi đây?

    Truyện ngắn Mực Tím: Khiêu vũ trên tầng thượng

    Truyện ngắn Mực Tím: Khiêu vũ trên tầng thượng

    Thắng bị cuốn theo điệu nhảy của Miên. Và thế là cả hai uyển chuyển khiêu vũ trên tầng thượng, in bóng xuống nền đất rải rác ánh sáng còn sót lại của hoàng hôn dịu dàng.

    Truyện ngắn Mực Tím: Mojito mùa hè

    Truyện ngắn Mực Tím: Mojito mùa hè

    Mọi nỗi lo lắng, mọi ưu phiền của tôi giờ như bọt bong bóng trong ly mojito mùa hè lặng lẽ tan biến, tôi chỉ còn nhớ vị ngọt ngào và hương bạc hà thanh thanh.

    Truyện ngắn Mực Tím: Điều bất ngờ

    Truyện ngắn Mực Tím: Điều bất ngờ

    Những điều tốt đẹp sẽ không bao giờ biến mất hoàn toàn. Chúng có thể rời xa ta trong một khoảng thời gian, có thể lặng lẽ đi qua những ngã rẽ khác, nhưng không vì thế mà mất đi. Mọi thứ vẫn đang tiếp diễn theo cách riêng của nó.

    Truyện ngắn Mực Tím: Bí mật về mặt trăng

    Truyện ngắn Mực Tím: Bí mật về mặt trăng

    Tôi không chắc tương lai sẽ dẫn chúng tôi đến đâu: sẽ thân thiết hơn bây giờ, hay lạc mất nhau. Chỉ thời gian mới trả lời được những điều mà trái tim lúc này chưa đủ can đảm để gọi thành tên.