img

1. Những tòa nhà cổ kính ở khuôn viên trường đại học được bao phủ bởi màu vàng của đám lá leo phủ kín trên tường, chỉ chừa chỗ cho những ô cửa sổ xếp thẳng tắp cạnh nhau.

Gió thu dịu dàng hờ hững dạt qua, cũng chỉ đủ làm cho những tán lá vàng rực ấy chao nghiêng đôi chút, rồi sau đó, lại trở về trạng thái tĩnh lặng, để hòa vào cái yên tĩnh chung của khu giảng đường giờ lên lớp. Ở ngôi trường này, một ngày bình thường lúc nào cũng nhiều cây và gió.

Lớp học văn chương quốc tế đại cương vừa kết thúc, những sinh viên đủ mọi quốc tịch, màu da hờ hững đeo cặp, nối gót nhau ra ngoài. Họ say mê bàn luận về bài học vừa rồi, về vị giáo sư châu Âu vừa giảng bài cho họ, về khóa học mà họ đang theo đuổi.

Còn tôi, trong đầu tôi lúc này chẳng có gì ngoài cảm giác háo hức, và một chút hoài nghi về hiện thực đang hiện ra lấp lánh dưới ánh nắng không gay gắt.

Tôi đang đứng ở hành lang khu giảng đường cổ kính, nhìn hệt như trong bức wallpaper ở hình nền máy tính cả năm trước. Tôi ngửa cổ lên nhìn trời, hít hà mùi cây phong thoang thoảng từ đâu đó.

Mới nhập học được một tuần hai ngày, tôi phải làm rất nhiều thứ thủ tục lằng nhằng, ổn định chỗ ở và tập thích nghi với cuộc sống ở một nơi xa lạ. Có lẽ đó là những lý do mặc dù đã trở thành tân sinh viên ngôi trường mơ ước, tôi vẫn chưa thể có cảm giác mình thực sự đang ở nơi này.

Kéo quai túi xách lên vai, vuốt vuốt nhẹ mái tóc ngắn, tôi bước ra khoảng sân bày la liệt những khoảng cỏ xanh biếc, mát rượi.

Tôi quyết định không về thẳng khu học xá mà đi lang thang trên con đường bê tông trải đầy lá, thích thú ngắm hàng cây hai bên đường đang nhô ra những tán lá rộng mang đến cảnh sáng tối cho con đường bê tông dưới chân mình.

Tầm này năm ngoái, có lẽ tôi đang cùng đám bạn phổ thông phe phẩy quạt giấy với nhau. Nghĩ đến lũ quỷ ấy, tôi lại thấy buồn cười, một cảm giác chộn rộn trào lên, thoáng chốc tôi đã trở thành sinh viên ở ngôi trường mơ ước. Tôi vừa đi vừa nghĩ vẩn vơ, bước chân dường như nhanh hơn, như thể có lực đẩy phía sau vậy...

- Vân phải không?

Truyện ngắn Mực Tím: Sẽ gặp cậu ở đó...- Ảnh 1.

Minh họa: PHÚC GIANG

2. Tôi đã nghĩ mình nghe nhầm, cái tên không phải quá phổ biến ở một ngôi trường quốc tế chẳng có mấy sinh viên Việt Nam. Tên tôi, hiển nhiên tôi không quên, nhưng còn giọng nói phía sau lưng tôi, vì sao nghe vừa quen lại vừa lạ.

Tôi quay phắt người lại, mắt miệng mở to mà chẳng thốt lên được lời nào, chỉ nhìn chăm chăm vào gã đang bước về phía tôi, ở sau hắn là một đám sinh viên khác - cũng đang nhìn chòng chọc tôi, và cười ẩn ý.

Cậu ta tiến mỗi lúc một gần tôi hơn, dáng cậu đổ về phía trước, dong dỏng cao. Tôi bật cười trước bộ dạng lóng ngóng quen thuộc ấy. "Rốt cục thì..." - tôi lẩm bẩm trong miệng. "Rốt cục thì chúng ta đã gặp lại nhau, G.!".

3. - Cậu học ở đây à? Cậu còn nhớ tôi chứ, tôi là G. đây.

G. đang đứng trước mặt tôi, rạng rỡ hơn bao giờ hết. Câu hỏi của cậu là lực đẩy khiến cho trí não tôi hoạt động trở lại, nó đã tạm dừng hoạt động dường như cả thế kỷ.

- Ừ, không quên, quên thế nào được.

Tôi cười trừ để che giấu tâm trạng bất ổn của mình. Rồi tôi nghe thấy mình lơ đãng nói:

- Tôi đang học ở đây.

- Đến giờ tôi vào học rồi, nhưng chiều nay chúng ta gặp nhau được chứ? 4h30 nhé!

G. ngần ngại hỏi nhỏ, như thể cậu ấy nghĩ câu trả lời của tôi sẽ là không, tất nhiên và hiển nhiên là không thể có chuyện đó.

- Tôi... sẽ chờ ở đây nhé, chính chỗ này.

Tôi xoay người chỉ tay, dù cũng chẳng biết chỗ này là chỗ nào. Điều cuối cùng tôi ý thức được lúc này là cái vẫy tay và nụ cười hiền của G. trước khi rẽ vào khu giảng đường.

- Tôi đã rất mong gặp lại cậu. Thật đấy!

Chỉ từng ấy thôi, tôi đã không thể thôi mỉm cười với bản thân, bằng cách nào đó tôi có thể có đủ can đảm để nói với cậu điều tương tự như vậy.

Tôi gặp G. vào một ngày mùa hè năm lớp 10 trong một chuyến thiện nguyện cùng một tổ chức phi chính phủ, vẽ tường cho một trường mẫu giáo của học sinh có hoàn cảnh khó khăn.

Hình ảnh cậu bạn ngồi trước đám trẻ, vặn vẹo mãi mới vẽ được một con voi màu xanh hiện ra trước mắt tôi. Tôi ngồi xuống cạnh G., cầm cây bút từ tay cậu.

- Con voi của cậu vẽ xấu quá. Cậu phải vẽ thế này này.

4. Tôi lang thang quẩn quanh trong thư viện cho đến chiều. Tay lần mò những quyển sách khổng lồ trong phòng đọc mà đầu tôi chỉ quẩn quanh cái dáng vẻ lóng ngóng và nụ cười hiền của cậu.

4h10, tôi nôn nóng gấp cuốn truyện ngắn đang đọc dở của Anna Gavalda cất vào túi xách, rồi vội vàng ra khỏi thư viện quay lại chỗ hẹn.

Nắng chiều nhạt dần, xiên xiên qua những tán lá hẹp khiến gò má tôi râm ran. Vừa vân vê những chiếc lá khô bé nhỏ dưới chân, tôi thấy những cử động dù bé nhỏ của mình cũng đang cuống quýt quá thể.

- Chờ tôi lâu chưa?

Tôi vội quay lại, vu vơ mỉm cười, nụ cười tôi đã để dành cho G. trong suốt hai năm qua.

- Cũng chỉ mới thôi, tôi vừa ở thư viện về, nhưng cậu ra sớm nhỉ?

- Tôi lẻn ra ngoài đấy chứ! - G. nói mà thản nhiên như không.

Tôi phì cười, thấy những run rẩy trong giọng nói của mình vài giây trước sao mà ngớ ngẩn. Đã hai năm không gặp thì sao chứ? Chúng tôi là bạn cơ mà. Sẽ không có gì thay đổi, ít nhất với tôi, thì là vậy.

- Chúng ta đi dạo một chút nhé. Trời vẫn còn ấm quá. - Tôi hứng khởi khều tay G. dấn bước, mặc cho một vài ánh mắt lạ lùng hướng về chúng tôi. Đối với những du học sinh quốc tế, việc "động chạm" thế này thậm chí có thể bị coi là bất lịch sự hay thân thiết quá mức. Hình như, họ chưa bao giờ gặp lại một người bạn đặc biệt sau hai năm ở rất xa nhau.

Hai đứa chúng tôi bước đi thật chậm trên những con dốc lát đầy lá vàng. Nắng đang yếu dần, hơi lạnh nhè nhẹ bao bọc lấy chúng tôi. Xung quanh, nhiều sinh viên cũng đang bước đi với dáng vẻ lơ đãng và trò chuyện râm ran.

Tôi nhấp một ngụm lớn lon Coke Light G. mua cho (cậu vẫn còn nhớ tôi thích uống Coke Light đến cỡ nào), lắng nghe chăm chú những câu chuyện đã diễn ra với G. trong suốt hai năm vừa rồi.

G. kể chuyện rất hay, chính những câu chuyện của cậu đã khiến khoảng cách hai tuổi giữa chúng tôi dường như tan biến hết khi chúng tôi chèo thuyền theo lũ trẻ con ngày đó ở trường mẫu giáo, khi chúng tôi ngồi trong lớp học vẽ những con voi nhỏ...

Cứ như thể chúng tôi đã là bạn từ lúc bé thơ, chính tôi còn ngạc nhiên về sự tự nhiên và thân thiết giữa hai đứa, khác hẳn những thành viên khác trong đoàn, vốn cũng toàn những người trẻ tuổi như chúng tôi, dù đến từ đủ mọi quốc gia khác nhau.

5. Một ngày, chúng tôi theo anh hướng dẫn viên đưa đến hồ sen ở giữa lòng thành nội của Huế. Tôi lại có dịp ngồi cạnh G., dù chẳng biết cậu ta có biết tôi đang có cơn "cảm nắng" nặng với cậu ta hay không. Tôi và G. chọn ngồi trên một góc bậc thang ngay cạnh hồ sen, khi quay sang, tôi đã thấy G. bất động.

Tôi đã muốn nói với G. là nhìn cậu thật dễ chịu, vẻ mặt đó, tảng lặng như một ông cụ, thật chẳng giống với một anh chàng 17 tuổi chút nào. G. không hay nói nhiều, so với những người bạn khác trong đoàn tình nguyện.

Cậu hay yên lặng, tai nghe lúc nào cũng ở trên tai hoặc đeo quanh cổ. Tôi đã rất tò mò muốn hỏi, rốt cuộc cậu đang nghe cái gì vậy. Tôi đã rất muốn biết.

- Cậu đã cắt tóc ngắn rồi này. - Câu hỏi của G. kéo tôi về lại con đường vắng lặng.

- Ờm, cắt tóc thì đỡ phải chải đầu nhiều mà, chỉ cần cào cào mấy phát là ổn. - Tôi đưa tay lên đầu làm luôn động tác ổn định mái đầu đã xòa bung lên vì gió.

Chợt nhớ ra điều gì đó, G. dừng bước, đột ngột quay sang hỏi tôi.

- Cậu phải về rất vội đúng không? Chúng ta thậm chí còn chẳng trao đổi địa chỉ email hay Facebook cơ đấy. Tôi còn tưởng cậu trốn về... - Đôi mắt cậu nhìn thẳng vào mắt tôi, đòi hỏi một câu trả lời thỏa đáng cho thắc mắc lớn lao ấy.

- Trường cấp 3 của tôi bắt đầu học sớm hơn nửa tháng, mẹ gọi điện báo tôi phải về gấp. Tôi đã luôn rất muốn gặp lại cậu, thật đấy.

Truyện ngắn Mực Tím: Sẽ gặp cậu ở đó...- Ảnh 2.

Minh họa: PHÚC GIANG

Đó là tất cả những gì tôi có thể nói với G. lúc này. Nhưng còn nhiều điều tôi không biết nên kể với cậu thế nào. Chúng tôi đã có rất nhiều khoảng trống bên nhau để nghe và được lắng nghe. Nhưng tôi đã nghĩ sẽ chẳng bao giờ có cơ hội gặp lại G. và những ký ức về cậu sẽ chỉ mãi sống động trong tâm trí tôi cho đến khi tôi quên chúng. Thực ra tôi đã nghĩ mình quên chúng rồi.

"Có cái này rất hay, tôi muốn cho cậu xem", G. nói khẽ.

Tôi gật đầu chậm chạp theo cậu leo bộ ngược trở lại lên con dốc. Những khúc ngoặt khiến tôi thở dốc, nhưng G. bước nhanh quá, hẳn cậu đang hào hứng lắm.

Cậu dừng lại đột ngột ở một khoảng đất trống trên đỉnh đồi, nơi có thể nhìn ra một phần thành phố xa lạ đang nhuốm dần trong buổi hoàng hôn. Váng chiều đỏ rực phía xa, rồi ngả dần sang màu tím biếc, phản chiếu lóng lánh trên đôi mắt tưởng như lúc nào cũng ướt của G.

- Hôm nào có lớp học buổi chiều, tôi cũng nấn ná ở lại đây, cũng chỉ vì khoảnh khắc này. Khi thành phố chìm lặng trong những chuyển mình của thời gian. Tôi luôn nghĩ về một cô bạn thỉnh thoảng lén nhìn mình, và luôn tò mò muốn biết cuốn sách cô bạn đó đọc nói về điều gì.

G. chậm rãi nói. Rồi cậu quay lại nhìn tôi, rất lâu. Rất, rất lâu.

6. Vẫn lặng lẽ hướng về nơi ánh hoàng hôn đang yếu dần trong lòng thành phố. Tôi lấy ra cuốn sách trong túi, cuốn sách tôi đang đọc. "Je voudrais que quelqu'un m'attende quelque part", cuốn sách tiếng Pháp có tên Tôi ước đâu đó có ai đang chờ mình. Tôi nói với G.

Cậu gật đầu, mân mê cuốn sách, tất nhiên cậu sẽ không hiểu ý nghĩa của cuốn sách đó. Một tấm ảnh polaroid rơi ra khỏi cuốn sách. Tấm chặn sách cũng là tấm hình tôi chụp G. nghiêng bằng chiếc máy ảnh của mình.

Tấm hình rơi xuống tay G. Cậu ngắm nhìn nó như thể chẳng nhận ra chính mình trong đó. Phía dưới tấm ảnh là một vài dòng tôi đã ghi chép lại khi chụp tấm hình này. Bất chấp suy nghĩ tôi sẽ quên G. và ký ức đẹp về cậu.

"Thế giới mà chúng ta đang sống chẳng là gì ngoài một tấm gương, phản chiếu một thế giới khác bên kia bề mặt tráng bạc của nó, một vùng đất nơi thời gian chỉ là thứ nhỏ nhặt tầm thường và bị tước bỏ hết mọi quyền lực.

Mình luôn hy vọng sẽ tìm thấy cậu ở đó". (*)

(*) Trích cuốn sách Tôi là Coriander của tác giả Sally Gardner.

LAM ANH
PHÚC GIANG
NAM KHA
Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên
    Truyện ngắn Mực Tím: Quả cầu tuyết

    Truyện ngắn Mực Tím: Quả cầu tuyết

    Mùa hè sau trở về thăm lại quê nhà, việc đầu tiên Thi làm là đi tìm gặp Trâm. Đôi bạn sẽ lại ngồi dưới gốc xoan, nhấm nháp những chiếc bánh quy thơm giòn và thủ thỉ biết bao nhiêu là chuyện.

    Truyện ngắn Mực Tím: Tiếng đàn dở dang

    Truyện ngắn Mực Tím: Tiếng đàn dở dang

    Ánh không chắc có thể để ai bước vào thế giới của mình, nhưng lần đầu tiên, Ánh cảm thấy có lẽ việc mở lòng cũng không phải là điều quá tệ.

    5 bài thơ tham dự Hội thi Sáng tác văn học

    5 bài thơ tham dự Hội thi Sáng tác văn học

    Mời bạn đọc 5 bài thơ tham dự Hội thi sáng tác văn học dành cho đội viên, học sinh lần 9 năm 2025-2026.

    Truyện ngắn Mực Tím: Lãng mạn là khi có cậu

    Truyện ngắn Mực Tím: Lãng mạn là khi có cậu

    Cô bạn quay sang nhìn tôi nói: “Sao mà họ lại lãng mạn đến thế không biết?”. Chưa đầy một giây sau, cô lại gật gù bồi thêm câu quen thuộc: “Mà thôi, khô khan như cậu thì làm sao hiểu nổi thế nào là lãng mạn?”.

    Truyện ngắn Mực Tím: Một tin nhắn chưa kịp trả lời

    Truyện ngắn Mực Tím: Một tin nhắn chưa kịp trả lời

    Người ta thường nói, tốc độ trưởng thành của con cái không bao giờ theo kịp tốc độ già đi của ba mẹ. Đến khi ta kịp hiểu ra, có khi họ đã đứng ở một phía rất xa của cuộc đời. Vì thế khi có thể hãy trở về nhà.

    Người đặt những viên gạch đầu tiên của ban Thiếu nhi Thành Đoàn và báo Khăn Quàng Đỏ

    Người đặt những viên gạch đầu tiên của ban Thiếu nhi Thành Đoàn và báo Khăn Quàng Đỏ

    Cầm tờ báo Khăn Quàng Đỏ rực rỡ sắc màu trên tay, cô Nguyễn Thị Nghĩa (bí danh Chín Ngân) khẽ mỉm cười. Ký ức về những ngày đầu gian khó, đầy thử thách đến với hoạt động Đội và làm báo thiếu nhi chợt ùa về trong cô qua từng câu chuyện.

    Truyện ngắn Mực Tím: Sát vách là idol

    Truyện ngắn Mực Tím: Sát vách là idol

    Cô ấy không chỉ là bạn thân mà còn là người luôn đồng hành, cổ vũ cậu trên mọi bước đường. Và hơn nữa, Thanh Thảo còn là người mà cậu cảm mến. Mọi sự cố gắng của Duy Anh không chỉ vì chính bản thân mà còn vì người con gái trước mặt mình.

    Truyện ngắn Mực Tím: Nữ hoàng cơm tấm

    Truyện ngắn Mực Tím: Nữ hoàng cơm tấm

    Bà Tám Thơm trong bếp nhìn ra, thấy hai đứa nhỏ ngồi rù rì rủ rỉ, bà cười tủm tỉm. Chẳng biết ngày mai họ có thành đôi thành cặp hay không, chỉ biết là quán cơm tấm Tám Thơm từ nay sẽ trở thành "cung điện" nguy nga nhất.

    Truyện ngắn Mực Tím: Đường vòng

    Truyện ngắn Mực Tím: Đường vòng

    Có lẽ, giữa thế giới rộng lớn mênh mông, gặp được một người sẵn sàng lắng nghe, thấu hiểu và không hờn trách mình như chị Thư chính là món quà tuyệt vời nhất.

    Truyện ngắn Mực Tím: Những lớp đá của thời gian

    Truyện ngắn Mực Tím: Những lớp đá của thời gian

    Trong ba lô tôi, cục đá nhỏ nằm im, nặng vừa đủ để tôi hiểu, có những thứ mình mang theo không phải để làm hành trang mà để nhắc mình, dù đi bao xa, cũng vẫn còn một nơi để quay về.