img

Tết là...

- Tết năm nay cô sẽ không giao bài tập về nhà. Chúc các em nghỉ Tết vui vẻ nhé!

Tiếng cô giáo nhẹ nhàng vang lên kèm theo sau là tiếng hò reo vang trời của lũ học trò tinh nghịch.

Tôi ngồi buồn chán, nhìn xa xăm ra cửa sổ với nhiều suy nghĩ hỗn độn. Nghỉ Tết có gì vui đâu sao tụi nó hào hứng vậy ta? Năm nào cũng thế, Tết là một chuỗi ngày dài tẻ nhạt quanh quẩn trong phòng không làm bài tập thì chơi game, nghe nhạc hoặc ngủ tới chiều.

Từ nhỏ tới giờ tôi chưa bao giờ có ấn tượng về Tết hoặc cảm nhận gì về không khí Tết. Từ khi ba mẹ không còn nữa, tôi sống với ông bà ngoại trong căn nhà nhỏ ở ngoại thành.

Với tôi, Tết cũng bình thường như bao ngày khác, có lẽ chỉ khác ở chỗ là được nghỉ dài ngày hơn thứ bảy, chủ nhật mà thôi.

- Alo, đang ở đâu đấy?

Mùng 3 Tết, mời bạn đọc sáng tác của thầy cô về Tết- Ảnh 1.

Minh họa: BẢO GÙA

- Ở nhà chứ đâu.

- Đi chơi với tụi này không?

- Thôi, ra ngoài kẹt xe lắm.

- Không, đi chỗ này không lo kẹt xe.

- Có gì vui không?

- Có!

- Ok. Đi!

Cuộc hội thoại qua Zalo giữa tôi và nhỏ Trang cùng bàn diễn ra ngắn gọn. 5 phút sau đã nghe tiếng tụi nhỏ Lan, Trang và thằng Cường í ới xin phép bà tôi dưới phòng khách. Tôi nhanh chóng thay đồ và chạy xuống đi cùng tụi nó.

Ngồi sau xe thằng Cường trên con đường quen thuộc, tôi ngạc nhiên hỏi nó:

- Ơ, đi đâu vậy?

- Tới trường.

- Tới trường làm gì?

- Thầy Khang tổng phụ trách với các anh chị bên Đoàn phường tổ chức chương trình thiện nguyện dưới Củ Chi, chăm lo Tết cho các cụ già neo đơn. Mỗi lớp cử ban cán sự đi mà thằng Huy về quê rồi nên tụi này gọi ông đi thế chỗ nó đó.

- Trời! Sao không nói sớm? Tui không đi được không?

- Đi đi. Vui lắm!

Tôi miễn cưỡng và ngao ngán nhìn cảnh vật xung quanh. Tới trường, một chiếc xe 40 chỗ đã đậu sẵn ngoài cổng trường.

Thầy cô và các anh chị bên phường đều mặc áo xanh Đoàn Thanh niên đang vận chuyển hoa mai, mì tôm, lạp xưởng, gạo… ra xe.

Lũ bạn í ới gọi tôi lên xe. Sau 40 phút di chuyển, chúng tôi cũng tới "Trung tâm bảo trợ xã hội An Sinh". Ra đón đoàn chúng tôi là các bác lãnh đạo của trung tâm.

Sau đó, các bác đưa chúng tôi đến từng phòng để chào hỏi các cụ đang được nuôi dưỡng và chăm sóc tại đây. Chương trình Tết đoàn viên ngay lập tức được diễn ra tại sân nhà sinh hoạt chung.

Chúng tôi cùng các cụ cắm hoa, gói bánh chưng bánh tét, trang trí hoa mai, đào... Cụ nào cũng vui vẻ, cười nói rất nhiều, tôi cảm nhận được niềm vui và hạnh phúc ánh lên trong đôi mắt của các cụ.

Có cụ nói là mỗi lần có đoàn học sinh, sinh viên đến thăm là các cụ vui lắm, cả đêm trằn trọc khó ngủ, cảm giác hồi hộp như đón con cháu đi xa trở về. 

Tuổi già đâu cần vật chất xa hoa vì giờ có của ngon vật lạ các cụ cũng chẳng ăn được, cái cụ cần là gia đình đầm ấm, con cháu hiếu thảo quây quần là mãn nguyện tuổi xế chiều.

Nghe các cụ tâm sự chúng tôi ai cũng rưng rưng xúc động. Ngay lúc này đây, sống mũi tôi cay cay, nước mắt chực trào ra khi nghĩ tới ông bà ngoại của mình.

Thì ra 14 năm nay tôi đã quá vô tâm. Mỗi ngày đi học về bà đều nấu những bữa cơm nóng hổi, thơm ngon nhưng tôi chưa bao giờ biết ơn vì điều đó, tôi cho đó là điều đương nhiên.

Mỗi tối, ông đều cặm cụi ủi chiếc áo trắng phẳng phiu để sáng mai tôi mặc đi học sớm nhưng cũng chưa bao giờ tôi nói hai tiếng cảm ơn ông, tôi cũng nghĩ điều đó là đương nhiên. 14 cái Tết vừa qua chưa bao giờ tôi đi chợ Tết cùng bà, chưa một lần ngồi phụ gói bánh tét cùng ông. Chắc hẳn trong

14 năm qua, có những lúc ông bà thấy chạnh lòng vì đứa cháu vô tâm. Giờ là lúc tôi phải trưởng thành và biết suy nghĩ hơn.

Trở về nhà sau chuyến thiện nguyện, thấy ông bà đang gói bánh tét, tôi nhanh nhẹn ngồi xuống chiếu và nói:

- Ông dạy con gói bánh nhé!

Cả ông bà đều sửng sốt nhìn tôi rồi nhìn nhau cười rạng rỡ và chỉ tôi cách làm. Vừa lau lá chuối tôi vừa kể ông bà nghe về chuyến đi ý nghĩa hôm nay. Ông nói:

- Bữa sau có đi, con xin phép thầy cô cho ông bà đi chung với nhé!

Mùng 3 Tết, mời bạn đọc sáng tác của thầy cô về Tết- Ảnh 3.

Minh họa: BẢO GÙA

Chưa bao giờ tôi nói nhiều như thế và cũng chưa bao giờ tôi thấy ông bà cười nhiều như vậy. Có lẽ ông bà cũng hiểu phần nào nguyên nhân đã khiến tôi thay đổi tích cực.

Sáng nay là 29 Tết, tôi hăm hở dậy sớm đi chợ cùng bà. Tuy sáng sớm nhưng chợ đã chật cứng người mua bán đủ loại màu sắc của hàng hóa. Thì ra có một bức tranh sinh động như này mà 14 cái Tết qua tôi không biết, không cảm nhận được.

Từ nay thì khác rồi, những ngày tháng sau này tôi sẽ thay đổi, sẽ trưởng thành hơn để mang lại niềm vui cho ông bà cũng như chính bản thân mình.

Bỗng dưng điện thoại vang lên, tin nhắn từ cô chủ nhiệm trên group lớp: "Đây không phải là bài tập về nhà, bài này để lấy điểm cộng nên các em được quyền làm hoặc không nhé! Hãy kể về những điều đặc biệt trong kỳ nghỉ Tết của em".

Tôi mỉm cười, cất điện thoại vào túi, chắc chắn tôi sẽ có điểm cộng sau kỳ nghỉ Tết này…

Cô TRỊNH THỊ PHƯỢNG (Giáo viên Tiếng Anh, Trường THCS Trần Phú, quận 12)
BẢO GÙA
NAM KHA


Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên
    50 năm những hạt mầm nhỏ lớn lên cùng thành phố

    50 năm những hạt mầm nhỏ lớn lên cùng thành phố

    Tròn 50 năm mang tên Bác, Thành phố Hồ Chí Minh không ngừng chuyển mình và phát triển mạnh mẽ qua từng giai đoạn. Trong dòng chảy ấy, thành phố giống như một khu vườn lớn. Ở đó, mỗi thế hệ là một lần gieo hạt.

    Truyện ngắn Mực Tím: Lưng chừng nhớ, mượn cớ thương

    Truyện ngắn Mực Tím: Lưng chừng nhớ, mượn cớ thương

    Được cười, nụ cười của thằng con trai vừa tìm được đáp án cho câu hỏi khó nhất cuộc đời mình. Chuyện tương lai ra sao, ừ thì... sau này sẽ rõ. Còn bây giờ, ít ra ai kia cũng đã có cái cớ để thương mến ai đó rồi.

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngoan nào, có bà ở đây!

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngoan nào, có bà ở đây!

    Mỗi khi gặp chuyện gì khó khăn, tôi lại nhắm mắt tưởng tượng mình đang nằm trên chiếc võng đay cũ kỹ năm nào. Tôi nghe tiếng bà lọc cọc trong bếp, nghe mùi khói bếp nồng nàn, và nghe thấy giọng nói phù sa ấy thì thầm.

    Truyện ngắn Mực Tím: Người lạ

    Truyện ngắn Mực Tím: Người lạ

    Tôi không trách cậu ta, chưa bao giờ trách vì cậu ta đã bỏ thư vào sách của mình, tôi chỉ tự trách bản thân vì đã không tìm ra chúng sớm hơn.

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa của riêng mình

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa của riêng mình

    Thì ra mỗi người đều có một mùa để thuộc về, như cái cây và bông hoa cũng cần có một mùa để rực nở. Không phải ai cũng kịp rực rỡ trong cùng một mùa hè. Và cũng chẳng sao cả nếu mùa của chúng ta đến muộn hơn một chút.

    Truyện ngắn Mực Tím: Phía sau lời cá cược

    Truyện ngắn Mực Tím: Phía sau lời cá cược

    Cảm giác khi nghe thấy mình bị đem ra làm trò cá cược là như thế nào? Tất nhiên là tôi tức giận, nhưng tôi ém cục tức ấy xuống, giả bộ như không biết gì. Để xem mấy cậu bạn kia diễn trò như thế nào trước mặt tôi đây?

    Truyện ngắn Mực Tím: Khiêu vũ trên tầng thượng

    Truyện ngắn Mực Tím: Khiêu vũ trên tầng thượng

    Thắng bị cuốn theo điệu nhảy của Miên. Và thế là cả hai uyển chuyển khiêu vũ trên tầng thượng, in bóng xuống nền đất rải rác ánh sáng còn sót lại của hoàng hôn dịu dàng.

    Truyện ngắn Mực Tím: Mojito mùa hè

    Truyện ngắn Mực Tím: Mojito mùa hè

    Mọi nỗi lo lắng, mọi ưu phiền của tôi giờ như bọt bong bóng trong ly mojito mùa hè lặng lẽ tan biến, tôi chỉ còn nhớ vị ngọt ngào và hương bạc hà thanh thanh.

    Truyện ngắn Mực Tím: Điều bất ngờ

    Truyện ngắn Mực Tím: Điều bất ngờ

    Những điều tốt đẹp sẽ không bao giờ biến mất hoàn toàn. Chúng có thể rời xa ta trong một khoảng thời gian, có thể lặng lẽ đi qua những ngã rẽ khác, nhưng không vì thế mà mất đi. Mọi thứ vẫn đang tiếp diễn theo cách riêng của nó.

    Truyện ngắn Mực Tím: Bí mật về mặt trăng

    Truyện ngắn Mực Tím: Bí mật về mặt trăng

    Tôi không chắc tương lai sẽ dẫn chúng tôi đến đâu: sẽ thân thiết hơn bây giờ, hay lạc mất nhau. Chỉ thời gian mới trả lời được những điều mà trái tim lúc này chưa đủ can đảm để gọi thành tên.