img

Duy ngồi trước tôi, mái tóc cậu ấy hơi hoe tạo thành những gợn sóng mềm mại. Áo sơ mi lúc nào cũng phẳng phiu và thơm mùi nước xả vải được hong khô dưới nắng. Rồi Duy nghiêng đầu qua:

- Ê chiều nay đá banh với lớp 12-7 kế bên đi?

- Có thù lao thì đi.

- Mỗi đội hai nữ, cậu không đi tụi tớ "đào" đâu ra chứ?

- …

- Được rồi, cuối tuần tớ sẽ mang sang nhà cậu một rá khoai lang. Được chưa?

- Ờm...

Thế là Duy "chốt hạ" tôi trong vòng một nốt nhạc.

Tôi mê đá banh, nhưng chẳng ham hố gì đá chung với con trai 12-7. Đáng ghét chết đi được. Nhất là tên Hải hà mã. Cứ thấy tôi là hắn sấn sổ tới quàng vai bá cổ, bao nhiêu mồ hôi của hắn dính hết lên người.

Tôi gạt ra hắn lại cười như được mùa, bày đặt mua chocochip chuộc lỗi. Hòng lừa tôi "đốt" thêm một buổi chiều với hắn chắc? Nếu không phải vì Duy thì tôi đã chối từ lâu rồi.

Trận bóng chiều hôm đó không ác liệt lắm. Hết hiệp một, tôi ra sân ngồi. Nắng gay gắt chói chang khiến người ta phải nheo mắt. Tôi để ý thấy Duy cứ hở ra lại nhìn ra biên phải. Tôi cũng tò mò nhìn theo. Toàn cổ động viên nữ. Có gì mà nhìn thế nhỉ.

Thế rồi lúc hết trận, một bạn nữ tóc dài chạy vào sân đưa cho Duy một chai nước khoáng. Bình thường Duy toàn từ chối rồi dùng nước chung với đội, hôm nay cậu lại chủ động ra đón rồi tu chai nước ừng ực.

Hải hà mã vừa lúc phát hiện ra tôi, hắn sà tới như chim sẻ. Tôi phải né cái lưng to tướng của hắn để tiếp tục nhìn về bên kia.

- Hê lô Cá mập.

Tôi làm như không nghe thấy.

- Đang canh chừng Duy à? Nghe bảo "đằng kia" sắp thành bạn gái Duy rồi đấy.

Tôi khựng lại:

- Bạn gái gì? Sao tui không biết?

- Dạo này thấy bạn kia đến sân banh hoài. Còn mang nước. Còn quạt mát. Chỉ thiếu điều chưa chính thức thôi.

Tôi lừ mắt nhìn hắn làm hắn im miệng. Ngồi thêm một lát, tôi ra về. Hà mã theo sau lải nhải bên tai.

- Ơ, tớ chỉ biết sơ sơ thôi. Đừng giận đừng giận mà. Để tớ đưa Cá mập về nha.

Tôi mặc kệ hắn, leo thẳng lên xe buýt. Hắn cũng theo lên. Xe buýt giờ tan tầm chật cứng người. Hà mã đứng gần sát tôi, chủ động đưa tay chắn cho tôi khỏi bị va chạm từ hành khách khác.

Bình thường tôi sẽ cố giữ khoảng cách hết sức với hắn. Nhưng hôm nay còn tâm trí đâu nữa. Tin Duy "hình như" có bạn gái như sét đánh ngang tai.

Trên đường về tôi lục tung trí nhớ, cố tìm ra manh mối để chứng tỏ Hải tung tin tào lao. Thế nhưng tôi lại phát hiện ra đúng là dạo này Duy ít khi đi về cùng tôi hơn. Nói chuyện cũng giữ khoảng cách hơn.

Ngày trước chúng tôi vẫn ôm vai bá cổ nhau, giờ tôi vừa muốn choàng vai Duy đã làm như vô tình né ra. Thực ra tôi không để ý lắm, chúng tôi đã chơi với nhau từ hồi còn quấn tã, tên này thi thoảng giở chứng đỏng đảnh không biết chừng.

* * *

Mấy hôm sau, Duy công khai có bạn gái. Tan học tôi hỏi:

- Chiều nay đi ăn gà đi?

- Tớ phải đưa My đến lớp học đàn rồi, hôm khác ha.

Truyện ngắn Mực Tím: Cá mập cũng rất đáng yêu- Ảnh 1.

Minh họa: PHÚC GIANG

My là tên bạn gái Duy. Cô bạn tóc dài, da trắng, khi cười có chiếc má lúm, người đưa nước cho cậu hôm đá banh.

Trái ngược hẳn tôi, một đứa quanh năm tóc tém vì đam mê thể thao. Suốt ngày quần đùi áo số và cục cằn.

Khi biết đến My, tôi đã biết có lẽ Duy sẽ chẳng bao giờ thích tôi và những người khác cũng thế. Ai lại đi thích một đứa con gái trông chẳng khác con trai là bao chứ.

Sau hôm đó tôi không chủ động rủ Duy đi ăn sau giờ học nữa. Tôi không muốn mang tiếng là "bạn thân khác giới" chia rẽ Duy và bạn gái.

Tuy vậy, vì thói quen, tôi vẫn đứng nán lại ở bến xe buýt thêm mười lăm phút đợi cậu. Đợi rồi đợi. Trời bắt đầu đổ mưa xối xả. Tôi nép vội vào mái che. Mái che nhỏ, số lượng người trú mưa ngày càng đông. Chẳng mấy chốc mưa tạt bùng bùng làm tôi ướt sạch.

Mưa vẫn rơi đều đều, tôi đành mặc kệ, tiếp tục đợi xe buýt. Tự nhiên một chiếc ô chìa ra. Hải cầm ô che lên đầu tôi, còn hắn đứng trơ ra giữa trời mưa. Tên này dở hơi lại che ô cho tôi chi không biết. Tôi hỏi:

- Làm chi vậy?

- Cá mập về nhà một mình à? Tui về cùng nha.

- Tùy cậu.

* * *

Tối đó tôi sốt một trận ra trò. Đầu óc quay mòng mòng. Cả người lúc nóng lúc lạnh. Tự dưng tôi sợ. Thế là cầm điện thoại lên gọi cho ba. Ba nghe máy xong mười lăm phút sau liền có mặt ở nhà tôi. Ba nấu cháo, chườm khăn, cặp nhiệt độ, cho tôi uống thuốc hạ sốt.

Tôi uống thuốc xong đầu óc tỉnh hơn, nằm trên giường he hé mắt nhìn ba. Từ ngày ba tái hôn, từ hai năm trước, rồi ba có thêm con gái, ba ít sang thăm tôi hơn.

Nhưng ba vẫn chu đáo ân cần với tôi như vậy. Mẹ tôi thì đã có gia đình mới từ lâu, lúc tôi tròn ba tuổi. Vì gia đình như vậy nên từ nhỏ tôi không có bạn bè mấy, chỉ có Duy vẫn chịu làm bạn với tôi từ bé tới lớn. Duy và ba là hai người quan trọng nhất đối với tôi.

Ba lấy khăn chườm ra, tay áp vào trán tôi.

- Đổ mồ hôi là đỡ sốt rồi đấy. Con nghỉ đi nhé. Ba ở đây.

Tôi yên tâm lăn vào giấc ngủ. Trong giấc mơ, tôi mơ thấy tôi và Duy cùng đạp xe ra công viên sau nhà. Thế rồi thoắt một cái, Duy nắm tay My rủ tôi đi ăn gà. Đang lúc không biết làm sao thì Hải xuất hiện, bốn chúng tôi cùng nhau đi ăn gà thật.

Tôi nghỉ ốm ở nhà hai ngày rồi đi học. Ngăn bàn của tôi đã để sẵn bánh bao và sữa đậu mà tôi thích ăn, kèm tờ ghi chú "sớm khỏe lại nhé Cá mập".

Không phải Duy, là Hải. Chẳng biết sao hắn biết tôi ốm. Chỉ có hắn mới suốt ngày gọi tôi là Cá mập. Lý do là vì lúc còn bé, có một lần hai đội đá banh ẩu đả, tôi đã lao vào cắn vào vai hắn, để lại một vết sẹo có hình giống răng con cá mập.

Tôi định mang sang lớp 12-7 bên cạnh để trả lại. Nhưng vừa gặp hắn, hắn đã trưng ra vẻ mặt tội nghiệp.

- Cậu ăn đi, tui phải dậy sớm xếp hàng ba mươi phút đó. Đặc biệt chỉ dành cho người bệnh. Ngon cực kỳ.

Tôi đành phải cắn một miếng bánh bao. Ừm, cũng không tệ.

Nguyên tuần tiếp theo, sớm nào đến lớp tôi cũng nhận được bánh bao nóng hổi và sữa đậu để sẵn dưới ngăn bàn. Bánh bao được mua đổi vị, hôm nhân đậu xanh, hôm nhân xá xíu, hôm lại nhân truyền thống.

Tên hà mã kia còn thi thoảng kẹp thêm một tờ ghi chú kiểu: "Cá mập cố lên", "Cá mập vô địch" cùng hình vẽ chibi cá mập cute.

Tôi phải công nhận tên Hải này mua bánh ở đâu mà rất ngon, ngon hơn hẳn mấy quán ở cổng trường, và cũng thú thực là vừa ăn vừa đọc ghi chú của hắn tôi thấy vui vui. Duy tò mò hỏi tôi:

- Ai mà suốt ngày mua bánh bao sữa đậu vậy? Có phải định "vỗ béo" cậu không?

Tôi dứ cái bánh bao ra vẻ muốn đấm, Duy biết điều ngậm miệng lại. Thế nhưng cậu nhìn tôi, cười cười ẩn ý. Trước khi ra khỏi lớp, Duy nói:

- Cậu ăn của người ta nhiều quá, sau này lấy gì trả đây. Lại còn vừa ăn vừa cười.

* * *

Tuần sau nữa tôi khỏi hẳn, nhẽ ra Hải không còn lý do gì để mua bánh bao và sữa đậu nữa nhưng hai thứ đó vẫn đều đặn xuất hiện trong ngăn bàn tôi đầu buổi sáng. Tôi ngại. Tôi nói Hải để tôi trả tiền cho cậu. Nhưng Hải không chịu, cậu ta bảo:

- Cậu mời tui xem phim đi, coi như công tui mua bữa sáng cho cậu hôm giờ.

- Được thôi.

Tôi thấy kỳ lạ chỗ nào đó. Có lẽ Hải thích tôi chăng? Cái tên Hà mã bị dính hai dấu răng cá mập ư? Kẻ cục súc như tôi cũng có người thích ư? Kỳ quặc thật.

Truyện ngắn Mực Tím: Cá mập cũng rất đáng yêu- Ảnh 2.

Minh họa: PHÚC GIANG

Kèo xem phim cứ kéo dài lần lữa đến tháng sau. Chủ yếu vì tên Hà mã cứ lựa chọn rồi thay đổi. Tôi ăn uống chùa của hắn lâu thì ngại, hắn cũng biết ý không mang qua nữa.

Không chốt được lịch rảnh đi xem phim nhưng tên Hải này rất chăm rủ tôi đi hội sách, xem triển lãm các thứ. Tôi hướng nội, không có bạn bè gì nên cũng ít khi đi những cái đó, nếu có đi cũng là đi cùng Duy.

Từ dạo Duy có bạn gái, số lần tôi và cậu ấy đi chung giảm hẳn. Tôi vẫn thường bắt gặp Duy đưa đón My, dần dần cũng quen. Chỉ là tôi chợt nhận ra thế giới của bản thân quá nhỏ bé, đến nỗi khi cậu ấy san sẻ với người khác, tôi chỉ còn lại một mình.

Cảm giác một mình chẳng hề dễ chịu. Tuy rằng gần đây thứ "một mình" đó suốt ngày bị tên Hải phá hoại bằng cách lẽo đẽo đi theo, lải nhải đủ điều mà dù tôi xua hắn đi cũng không được. Tôi chỉ mong hắn chốt kèo xem phim để sớm mua đứt bán đoạn, cậu ta đừng suốt ngày kỳ kèo với tôi nữa.

* * *

Rồi mãi cũng chốt được lịch phim. Trùng hợp là Duy và My cũng đi xem. Hai cậu ấy ngồi hàng sau chúng tôi. Chúng tôi gặp nhau lúc đứng ở quầy soát vé. Nhìn thấy hai chúng tôi đi chung, Duy ré lên như bắt được quả tang rồi cười ra vẻ thần bí.

Còn tôi, tuy đã không còn khó chịu việc Duy và My là một đôi nhưng vẫn cảm thấy chạnh lòng. Tôi giấu cảm xúc đó đi bằng cách cố nói cười bình thường cho qua buổi xem phim.

Lúc ra về, Hải theo tôi lên xe buýt. Tôi ngồi ở hàng ghế thứ nhất còn cậu đứng ngay cạnh. Lúc đang nghiêng đầu nhìn những ngôi nhà có mái vòm bên đường đang chạy lùi về phía sau, Hải bất chợt nói nhỏ với tôi:

- Tui biết cậu đang không vui lắm. Nhưng ai đó không thích cậu chỉ đơn giản là vì họ phù hợp với một người khác. Và cậu cũng sẽ tìm được một người thích những đặc điểm thuộc về cậu. Ví dụ như... tui!

- Cái gì cơ? - Tôi hỏi lại để chắc mình không nghe nhầm.

- Tui nói tui thích cậu. - Hải thì thầm to hơn.

"Tui nói ra điều này để cậu biết chứ không cần cậu làm gì cả. Tui chỉ muốn cậu biết rằng cậu rất đáng yêu, có một người rất yêu mến cậu, dù thi thoảng hay trêu cậu là hung dữ".

Đó là tin nhắn Hải gửi cho tôi lúc về nhà. Tôi bất ngờ vì một người có vẻ bốc đồng như cậu lại nói ra được những lời chân thành đến vậy.

Tôi băn khoăn không biết nên trả lời lại cậu ấy thế nào. Một tin nhắn nữa lại đến.

"Cậu không làm gì cả, nhưng đừng cục súc với tui quá được không. Cục súc cũng không sao, tui quen rồi. Từ nay tui làm bạn với cậu nha?".

Tôi ngẩn ra. Lần đầu tiên trong đời có người ngỏ ý muốn làm bạn với tôi ngoài Duy. Một lời ngỏ ý làm bạn vô cùng trang trọng. Và trước khi nói ra, Hà mã đã cho tôi thấy nỗ lực của cậu ấy để đến gần tôi chứ không phải trêu đùa hay tò mò. Tôi thực sự cảm động.

"Được. Cảm ơn cậu nhiều".

DƯA HẤU
PHÚC GIANG
NAM KHA
Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên
    Truyện ngắn Mực Tím: Dáng vẻ đẹp nhất

    Truyện ngắn Mực Tím: Dáng vẻ đẹp nhất

    Cuối cùng thì sao? Hai thế giới vẫn giao nhau và gắn kết tới tận bây giờ đó thôi! Bởi cuộc sống của tôi từ khi có Nhung đã được điểm tô thêm những mảng màu dịu êm, như dáng vẻ Nhung an nhiên tự tại, đeo tai nghe và đọc sách ở một góc sân trường ngập nắng.

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngày tươi đẹp

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngày tươi đẹp

    Hai tụi mình cùng đạp xe về nhà. Trời nóng như vậy, khó chịu như vậy, nhưng không phải là một ngày tồi tệ đâu. Cũng có thể tính là một ngày đẹp trời đó chứ. Mình sẽ trân trọng những tháng ngày thật đẹp này.

    Truyện ngắn Mực Tím: Nàng gia sư và cô nhóc lém lỉnh

    Truyện ngắn Mực Tím: Nàng gia sư và cô nhóc lém lỉnh

    Chúng tôi có sở thích chung về nghệ thuật. Anh hay tag tôi vào mấy clip bài hát hay hoặc vẽ tranh. Còn tôi sẽ gửi anh những link bộ phim tôi yêu thích. Qua đó, tôi và anh có nhiều điều hơn để nói với nhau.

    Truyện ngắn Mực Tím: Những ngày mai mong chờ

    Truyện ngắn Mực Tím: Những ngày mai mong chờ

    Bài tập về nhà cuối cùng có lẽ đã được bắt đầu thực hành từ hôm nay, nhưng tôi biết vẫn còn có những ngày mai phía trước đang mong chờ chúng tôi.

    50 năm những hạt mầm nhỏ lớn lên cùng thành phố

    50 năm những hạt mầm nhỏ lớn lên cùng thành phố

    Tròn 50 năm mang tên Bác, Thành phố Hồ Chí Minh không ngừng chuyển mình và phát triển mạnh mẽ qua từng giai đoạn. Trong dòng chảy ấy, thành phố giống như một khu vườn lớn. Ở đó, mỗi thế hệ là một lần gieo hạt.

    Truyện ngắn Mực Tím: Lưng chừng nhớ, mượn cớ thương

    Truyện ngắn Mực Tím: Lưng chừng nhớ, mượn cớ thương

    Được cười, nụ cười của thằng con trai vừa tìm được đáp án cho câu hỏi khó nhất cuộc đời mình. Chuyện tương lai ra sao, ừ thì... sau này sẽ rõ. Còn bây giờ, ít ra ai kia cũng đã có cái cớ để thương mến ai đó rồi.

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngoan nào, có bà ở đây!

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngoan nào, có bà ở đây!

    Mỗi khi gặp chuyện gì khó khăn, tôi lại nhắm mắt tưởng tượng mình đang nằm trên chiếc võng đay cũ kỹ năm nào. Tôi nghe tiếng bà lọc cọc trong bếp, nghe mùi khói bếp nồng nàn, và nghe thấy giọng nói phù sa ấy thì thầm.

    Truyện ngắn Mực Tím: Người lạ

    Truyện ngắn Mực Tím: Người lạ

    Tôi không trách cậu ta, chưa bao giờ trách vì cậu ta đã bỏ thư vào sách của mình, tôi chỉ tự trách bản thân vì đã không tìm ra chúng sớm hơn.

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa của riêng mình

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa của riêng mình

    Thì ra mỗi người đều có một mùa để thuộc về, như cái cây và bông hoa cũng cần có một mùa để rực nở. Không phải ai cũng kịp rực rỡ trong cùng một mùa hè. Và cũng chẳng sao cả nếu mùa của chúng ta đến muộn hơn một chút.

    Truyện ngắn Mực Tím: Phía sau lời cá cược

    Truyện ngắn Mực Tím: Phía sau lời cá cược

    Cảm giác khi nghe thấy mình bị đem ra làm trò cá cược là như thế nào? Tất nhiên là tôi tức giận, nhưng tôi ém cục tức ấy xuống, giả bộ như không biết gì. Để xem mấy cậu bạn kia diễn trò như thế nào trước mặt tôi đây?