img

Từ những quán cà phê nhỏ, nhóm Saigon Tếu đã đưa hài độc thoại đến những sân khấu lớn hơn, đông khán giả hơn. Những buổi diễn của nhóm thu hút hơn 500 khán giả tham dự và luôn trong tình trạng "cháy vé".

Uy Lê (Saigon Tếu) - Diễn hài độc thoại, tưởng dễ mà khó! - Ảnh 1.

- Xin chào Uy Lê. Nhiều khán giả tò mò bạn đến với hài độc thoại như thế nào?

Lý do của mình buồn cười lắm. Khi sắp tốt nghiệp đại học, chuẩn bị làm hồ sơ xin việc (CV) mình phát hiện ra ngoài bằng cấp, mình chẳng kỹ năng gì để "flex" với nhà tuyển dụng cả!

Và để "làm đẹp" hồ sơ, mình đăng ký học rất nhiều lớp kĩ năng, trong đó có hài độc thoại (cười). Trong lúc học, mình cũng tham gia một vài cuộc thi về hài độc thoại, may mắn thắng giải. Những giải thưởng nhỏ giúp mình nhận ra: "Ồ, thật ra mình cũng có khiếu hài đấy!".

Mình nhớ mãi lần đầu "debut". Đó là một quán nhỏ dành cho người nước ngoài. Khi ấy mình diễn hài độc thoại bằng tiếng Anh. Lúc đó mình diễn… không vui lắm, khán giả cũng chẳng cười nhiều, nhưng chẳng ai phán xét mình cả. Đó là động lực để mình cố gắng cho lần sau.

Uy Lê (Saigon Tếu) - Diễn hài độc thoại, tưởng dễ mà khó! - Ảnh 1.

Uy Lê - trưởng nhóm Saigon Tếu - Ảnh: NVCC

- Saigon Tếu ra đời như thế nào?

Khi đi diễn ở các quán cà phê, mình quen Phương Nam, Tùng BT, Uy Nguyễn, Nhi Võ, Minh Ti, Trung Coffee, Trường Giang Các bạn đều học và diễn hài độc thoại như mình. Thế là chúng mình quyết định hợp thành một đội. Saigon Tếu ra mắt cách đây 3 năm (tháng 3-2020) nhưng thực tế, mình đã đi diễn bằng tiếng Anh gần 7 năm.

Cái tên Saigon Tếu bắt nguồn từ việc các thành viên đều yêu thích thành phố này, và yêu thích sự "tếu", hài hước và tích cực.

Khi đặt tên nhóm, tụi mình không nghĩ Saigon Tếu sẽ thành "thương hiệu" như bây giờ. Hiện tại nhóm có khoảng 11 thành viên. Tụi mình vừa học vừa làm, vừa đào tạo những bạn trẻ có cùng đam mê.

Uy Lê (Saigon Tếu) - Diễn hài độc thoại, tưởng dễ mà khó! - Ảnh 4.

Hiện Saigon Tếu có 2 mảng: độc thoại và kịch ứng tác. Với độc thoại, mỗi thành viên tự viết kịch bản và trình diễn. Ở kịch ứng tác, tụi mình ứng biến cùng nhau mà không hề có kịch bản. Cả hai mảng đều đòi hỏi tụi mình tung hứng và giao lưu trực tiếp cùng khán giả, vì vậy mỗi show đều có một không khí khác nhau.

Uy Lê (Saigon Tếu) - Diễn hài độc thoại, tưởng dễ mà khó! - Ảnh 5.

- Như Uy Lê chia sẻ, hài độc thoại còn khá mới mẻ ở Việt Nam. Các bạn gặp những khó khăn gì?

Thực ra hài độc thoại có nhiều thuận lợi lắm. Tụi mình không cần trang phục, đạo cụ, ánh sáng, âm thanh. Tụi mình có thể diễn ở bất kì đâu, miễn là có người xem.

Tuy nhiên, cái khó của hài độc thoại là phải kết nối với khán giả. Khán giả là một phần của câu chuyện. Diễn độc thoại khác với diễn trên sân khấu kịch

Khi diễn kịch, mỗi người đều có một nhân vật, và khán giả sẽ xem vở kịch theo một chiều. Còn với hài độc thoại, bạn "quăng miếng" thì sẽ nhận ngay phản hồi từ khán giả. 

Sự hai chiều này đòi hỏi diễn viên phải liên tục "đọc vị" và ứng biến. Có những khán giả khó tính sẽ sẵn sàng cho bạn biết rằng bạn làm chưa tốt. Nhưng chính áp lực đó cũng tạo nên không khí kì diệu của từng buổi diễn.

Tụi mình hay nói vui là diễn viên hài độc thoại là những người không biết "nhục" (cười). Nói có vẻ hơi thô nhưng thật, tụi mình phải "moi" nhưng thứ mình cảm thấy xấu hổ, những điểm chưa hoàn thiện của bản thân ra để tìm góc nhìn hài hước, lạc quan từ nó.

- Thế đã bao giờ Uy Lê bị "xì" chưa?

Có chứ. Nhớ nhất là lần sang Thái tham gia một cuộc thi hài độc thoại quốc tế. Lúc đó mình diễn thứ 8, ngay sau phần thi của bạn đứng đầu đêm thi trước. Điều này khiến mình lo lắng, mà cuộc thi lại giới hạn thời gian (10 phút).

Uy Lê (Saigon Tếu) - Diễn hài độc thoại, tưởng dễ mà khó! - Ảnh 4.

Trưởng nhóm Saigon Tếu trong một buổi diễn hài độc thoại - Ảnh: NVCC

Đến một đoạn… quên miếng, mình không biết phải nói gì, làm gì trong suốt 10 giây. Thế là khán giả lại nghĩ là mình đang… cảm động. Tuy nhiên, "người trong nghề" thì có thể nhận ra ngay.

Lần đó mình rút được nhiều kinh nghiệm nhớ đời về việc trình diễn, phải thật sự ở trong không gian đó và tận hưởng, thay vì lo lắng làm mọi thứ thật hoàn hảo.

- Có thể hiểu những diễn viên hài độc thoại sử dụng "vốn tự có" là chủ yếu. Mà "vốn tự có" dùng nhiều sẽ dễ cạn?

Nhiều chứ. Khi diễn cho khán giả lớn tuổi, tụi mình nhận ra ngôn ngữ sử dụng chưa thật sự phù hợp. Hay như quay cho các đài truyền hình, ngôn từ sử dụng phải chuẩn xác….Đó là lý do tụi mình vẫn dành thời gian học. Tụi mình học về biên kịch, ngôn ngữ, học diễn xuất, học tiếng nói sân khấu… Riêng mình đang tham gia lớp học chữ Hán để mở rộng vốn từ (cười).

Khi cảm thấy "hết vốn", tụi mình sẽ tạm ngưng để nghỉ ngơi, thu nạp những kiến thức mới. Tụi mình cũng phải đọc nhiều, nghe nhiều, xem nhiều.

- Hài độc thoại thường khai thác những chủ đề hot trend, nhạy cảm nên dễ bị "tục" nếu không khéo. Một số clip của nhóm cũng bị khán giả cho rằng khá "nhạy cảm", bạn nói gì về điều này?

Uy Lê (Saigon Tếu) - Diễn hài độc thoại, tưởng dễ mà khó! - Ảnh 7.

Mình muốn nói gì là một chuyện, nhưng chọn cách nói thế nào để người khác nghe lại là một chuyện khác. Với những câu chuyện nhạy cảm, tụi mình thường tìm những cách khéo léo, thú vị để làm cho người nghe cảm thấy thoải mái, vui vẻ.

Hài độc thoại phát triển mạnh ở các nước phương Tây. Nhiều người nói ở phương Tây người ta thoáng hơn. Tuy nhiên, mình nghĩ, nhập gia tuỳ tục. Từ những cái hay của bộ môn này, tụi mình sẽ tìm cách thể hiện phù hợp cho văn hóa Việt. Đó cũng là điều mà Saigon Tếu đang muốn thực hiện".

- Trên sân khấu, Uy Lê là người hài hước, còn ngoài đời bạn thế nào?

Ngoài đời mình là người…hướng nội (cười). Mình sẽ thường lắng lại một chút để "giữ năng lượng" thôi. Tuy nhiên, mình hướng đến việc làm con người sân khấu và con người ngoài đời của mình giống nhau. Chỉ có như thế, khán giả mới tin vào những điều mà mình nói trên sâu khấu.

Bật mí là hồi xưa, mình ít nói, sống khép kín lắm. Khi học ngoại ngữ, rồi diễn hài độc thoại ở nước ngoài, giao tiếp với nhiều người nước ngoài, mình cởi mở hơn. Nhờ hài độc thoại, mình có thể bước ra khỏi "vùng an toàn" của bản thân. Và mình thấy mình của hiện tại khá thú vị.

Uy Lê (Saigon Tếu) - Diễn hài độc thoại, tưởng dễ mà khó! - Ảnh 8.


YÊN NGỌC
NVCC
NAM KHA
Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên
    Truyện ngắn Mực Tím: Nàng gia sư và cô nhóc lém lỉnh

    Truyện ngắn Mực Tím: Nàng gia sư và cô nhóc lém lỉnh

    Chúng tôi có sở thích chung về nghệ thuật. Anh hay tag tôi vào mấy clip bài hát hay hoặc vẽ tranh. Còn tôi sẽ gửi anh những link bộ phim tôi yêu thích. Qua đó, tôi và anh có nhiều điều hơn để nói với nhau.

    Truyện ngắn Mực Tím: Những ngày mai mong chờ

    Truyện ngắn Mực Tím: Những ngày mai mong chờ

    Bài tập về nhà cuối cùng có lẽ đã được bắt đầu thực hành từ hôm nay, nhưng tôi biết vẫn còn có những ngày mai phía trước đang mong chờ chúng tôi.

    50 năm những hạt mầm nhỏ lớn lên cùng thành phố

    50 năm những hạt mầm nhỏ lớn lên cùng thành phố

    Tròn 50 năm mang tên Bác, Thành phố Hồ Chí Minh không ngừng chuyển mình và phát triển mạnh mẽ qua từng giai đoạn. Trong dòng chảy ấy, thành phố giống như một khu vườn lớn. Ở đó, mỗi thế hệ là một lần gieo hạt.

    Truyện ngắn Mực Tím: Lưng chừng nhớ, mượn cớ thương

    Truyện ngắn Mực Tím: Lưng chừng nhớ, mượn cớ thương

    Được cười, nụ cười của thằng con trai vừa tìm được đáp án cho câu hỏi khó nhất cuộc đời mình. Chuyện tương lai ra sao, ừ thì... sau này sẽ rõ. Còn bây giờ, ít ra ai kia cũng đã có cái cớ để thương mến ai đó rồi.

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngoan nào, có bà ở đây!

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngoan nào, có bà ở đây!

    Mỗi khi gặp chuyện gì khó khăn, tôi lại nhắm mắt tưởng tượng mình đang nằm trên chiếc võng đay cũ kỹ năm nào. Tôi nghe tiếng bà lọc cọc trong bếp, nghe mùi khói bếp nồng nàn, và nghe thấy giọng nói phù sa ấy thì thầm.

    Truyện ngắn Mực Tím: Người lạ

    Truyện ngắn Mực Tím: Người lạ

    Tôi không trách cậu ta, chưa bao giờ trách vì cậu ta đã bỏ thư vào sách của mình, tôi chỉ tự trách bản thân vì đã không tìm ra chúng sớm hơn.

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa của riêng mình

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa của riêng mình

    Thì ra mỗi người đều có một mùa để thuộc về, như cái cây và bông hoa cũng cần có một mùa để rực nở. Không phải ai cũng kịp rực rỡ trong cùng một mùa hè. Và cũng chẳng sao cả nếu mùa của chúng ta đến muộn hơn một chút.

    Truyện ngắn Mực Tím: Phía sau lời cá cược

    Truyện ngắn Mực Tím: Phía sau lời cá cược

    Cảm giác khi nghe thấy mình bị đem ra làm trò cá cược là như thế nào? Tất nhiên là tôi tức giận, nhưng tôi ém cục tức ấy xuống, giả bộ như không biết gì. Để xem mấy cậu bạn kia diễn trò như thế nào trước mặt tôi đây?

    Truyện ngắn Mực Tím: Khiêu vũ trên tầng thượng

    Truyện ngắn Mực Tím: Khiêu vũ trên tầng thượng

    Thắng bị cuốn theo điệu nhảy của Miên. Và thế là cả hai uyển chuyển khiêu vũ trên tầng thượng, in bóng xuống nền đất rải rác ánh sáng còn sót lại của hoàng hôn dịu dàng.

    Truyện ngắn Mực Tím: Mojito mùa hè

    Truyện ngắn Mực Tím: Mojito mùa hè

    Mọi nỗi lo lắng, mọi ưu phiền của tôi giờ như bọt bong bóng trong ly mojito mùa hè lặng lẽ tan biến, tôi chỉ còn nhớ vị ngọt ngào và hương bạc hà thanh thanh.